Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 75: Trúng Độc

Cập nhật lúc: 2025-12-16 13:06:56
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thấy Tạ Ngọc Uyên đến, Cố Thị nhiệt tình chào hỏi: “Tam nha đầu, cùng hai chị của con ."

 

Chuyện ngắm hoa chiều nay, Cố Thị đều rõ rành rành, trong lòng ít ý kiến với nương con nhà Nhị phòng.

 

Thấy kẻ vô lễ ít, nhưng từng thấy ai vô lễ như thế.

 

Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, Cố Thị quyết định sẽ gần gũi với Cao Thị thêm chút, để khiến Thiệu di nương thêm phần khó chịu.

 

"Tạ đại bá mẫu." Tạ Ngọc Uyên lời xuống.

 

khách, đúng mùa thu muộn, nên mỗi bàn đều bày mấy con cua lớn màu đỏ rực, mỗi con nặng đến bốn lượng.

 

Cố Thị thấy nàng chằm chằm đĩa cua, bảo: “Ta sẽ sai mang qua cho nương con."

 

Tạ Ngọc Uyên thoáng buồn: “Đại bá mẫu, cần , mẫu cả đời sẽ ăn cua nữa."

 

"Tại chứ? Đây là món ngon, vài lượng bạc một con đấy."

Vân Mộng Hạ Vũ

 

Tạ Ngọc Uyên thầm nghĩ: Vì ai bóc cho bà ăn cả.

 

"Mẫu thể hàn, ăn ."

 

Cố Thị : “Để mai gọi thầy t.h.u.ố.c đến bắt mạch, uống vài thang t.h.u.ố.c là thôi. Tôn Bình ?"

 

"Nô tì đây, đại phu nhân gì dặn dò?"

 

"Mang củ sâm lâu năm trong phòng gửi qua cho Nhị phu nhân."

 

"Dạ."

 

Tạ Ngọc Uyên giật , vội : “Đại bá mẫu, quý giá quá."

 

Cố Thị , vỗ nhẹ lên tay nàng: “Quý gì bằng sức khỏe của nương con, Thiệu di nương, ngươi đúng ?"

 

Thiệu di nương: "..."

 

Yêu phụ!

 

Ngươi cố ý đối đầu với , , cứ để ngươi đắc ý , đợi giành quyền quản gia sẽ đấu với ngươi.

 

Thiệu di nương: "Đại phu nhân ."

 

Lão phu nhân thấy hai nàng dâu cạnh khóe, nhẫn nhịn sự vui, lời đầy hàm ý: “Chị em dâu trong nhà quan tâm lẫn , cả nhà hòa thuận mới hơn tất cả."

 

Cố Thị và Thiệu di nương cùng lúc thầm hừ lạnh trong lòng.

 

Hòa thuận?

 

Ta khinh!

 

Tạ Ngọc Uyên mỉm , cúi đầu ăn cơm.

 

Trên đời , nàng dâu cách của nàng dâu, chồng cách của chồng, nàng chỉ cần xem như xem kịch là .

 

Lúc , chỉ thấy từ phía tấm bình phong vang lên tiếng "A!", đó là vài tiếng vỡ loảng xoảng, như tiếng bát đĩa rơi xuống đất.

 

Lão phu nhân giật , vội sai dẹp tấm bình phong.

 

Chỉ thấy Trần thiếu gia ôm bụng, khuôn mặt tuấn tú nhăn nhó , mồ hôi lạnh tuôn xuống như suối.

 

"Diễm ?"

 

Trần Thanh Diễm đau quặn bụng, thể .

 

"Diễm , Diễm ..."

 

Tiểu đồng bên cạnh Trần Thanh Diễm thấy chủ nhân đau đến , bèn tức giận mắng: “Các cho ăn gì thế, chẳng lẽ đầu độc thiếu gia ?"

 

Đầu độc?

 

Cả Tạ gia đều như hóa đá, ai đó kêu lên: “Còn đấy gì, mau gọi lang trung !"

 

Tạ Thừa Quân như bừng tỉnh, đá mạnh m.ô.n.g Tạ quản gia: “Còn mau, mau lên!"

 

Tạ quản gia dù béo nhưng chân tay nhanh nhẹn, chạy còn nhanh hơn cả thỏ.

 

Đùa , Trần thiếu gia đầu đến thăm, nếu gì xảy , cả Tạ phủ đều gặp rắc rối.

 

"Sao thành thế chứ?" Tạ lão gia lo đến tái mặt.

 

Lão phu nhân còn sợ đến run rẩy: “Lão gia, giờ , khi nào xảy án mạng !"

 

"Đồ đàn bà ngu xuẩn, im miệng cho !" Tạ lão gia trợn mắt giận dữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-75-trung-doc.html.]

 

"Không xong , Trần thiếu gia ngất xỉu !"

 

Tạ Ngọc Uyên lập tức qua, mắt trợn tròn.

 

Lúc , hai mắt Trần Thanh Diễm nhắm nghiền, mặt mày trắng bệch như ma, môi tím xanh, tứ chi mềm oặt, trông như sắp gặp Diêm Vương.

 

Chắc chắn là trúng độc.

 

Xác định nguyên nhân, Tạ Ngọc Uyên tự chủ mà nắm chặt tay, dường như giữ chặt ý định xông ngoài.

 

Đừng !

 

Đừng !

 

Kiếp , dù là kẻ trực tiếp hại ngươi, nhưng ngươi mà c.h.ế.t.

 

Đi !

 

Đi !

 

Sư phụ dạy ngươi thế nào, chữa bệnh lòng như phụ mẫu, đó là một mạng đấy.

 

Toàn Tạ Ngọc Uyên nổi hết da gà, cơ thể như cắt đôi, một nửa là băng giá, một nửa là lửa cháy.

 

"Tam , tam , ?"

 

Tạ Ngọc Hồ bên cạnh dù sợ đến run rẩy cảnh tượng , nhưng vẫn nhạy bén nhận điều bất thường của Tạ Ngọc Uyên.

 

Mắt nàng đỏ như máu, nghiến răng ken két, run như cái sàng.

 

Tạ Ngọc Uyên từ từ ngẩng đầu: “Nhị tỷ..."

 

"Đừng sợ, chút nữa thầy t.h.u.ố.c sẽ tới."

 

Chút nữa?

 

Tạ Ngọc Uyên khí huyết dâng trào, cơ thể chẻ đôi bỗng chốc hợp , một dấu hiệu nào báo , nàng lao về phía .

 

Dấu hiệu trúng độc phát tác quá nhanh, cho dù thầy t.h.u.ố.c đến, Trần thiếu gia cũng qua khỏi.

 

Những thù hận, oán giận của kiếp hãy tạm gác , lúc gì quan trọng hơn một mạng còn sống cả.

 

Cả Tạ gia thấy Tạ Ngọc Uyên bất ngờ lao , dây thần kinh vốn đang căng thẳng lập tức dồn hết lên cổ họng.

 

Nha đầu định ?

 

Giờ còn gây rối gì nữa?

 

"Ngươi... đặt xuống, cởi áo ." Tạ Ngọc Uyên nghiêm giọng, ánh mắt lạnh lùng thẳng tiểu đồng bên cạnh Trần Thanh Diễm.

 

A Cửu sững sờ, nghĩ bụng: Cô nương điên , lúc còn gì thiếu gia nhà ?

 

Thấy A Cửu như trời trồng, Tạ Ngọc Uyên chờ nữa, cúi xuống, tay nắm chặt cổ áo của Trần Thanh Diễm, dùng lực xé mạnh.

 

"Rắc!"

 

Lồng n.g.ự.c trắng trẻo của thiếu niên lộ ngoài, Tạ lão gia kinh hoàng tại chỗ: “Tạ Ngọc Uyên, ngươi định gì, dừng tay ngay!"

 

Lão phu nhân hình như đổ sụp: “Tội quá, nha đầu chắc ma ám , mau kéo nó ."

 

Thiệu di nương nhân cơ hội thêm dầu lửa: “Có nương điên, con gái dạy dỗ cũng điên, đây là khiến Tạ gia vạn kiếp bất phục!"

 

Ta tay, Tạ gia các mới vạn kiếp bất phục!

 

Tạ Ngọc Uyên mặc kệ tất cả, đầu ngón tay nàng lóe lên ánh bạc, đ.â.m những huyệt quan trọng đầu và n.g.ự.c của Trần Thanh Diễm.

 

Sau đó, nàng giơ nắm đ.ấ.m nhỏ, đ.ấ.m mạnh bụng vài .

 

"Ọe!"

 

Thân thể Trần Thanh Diễm co giật, miệng mở , nôn nhiều thứ bẩn thỉu.

 

Ngay đó, thấy vài tiếng " thể miêu tả".

 

Trần Thanh Diễm, vốn dung mạo tuấn, mặt cả Tạ phủ từ xuống , thả mấy tiếng " thể miêu tả" thể nào khó ngửi hơn.

 

Mọi mùi hôi đó cho chạy tán loạn, ai cũng mong trốn càng xa càng .

 

Trần Thanh Diễm mơ màng tỉnh , ánh mắt còn rõ hết thứ, cảm thấy dày như sóng cuộn trào, nghiêng , "oẹ oẹ" nôn thứ bẩn thỉu.

 

Mọi thầm nghĩ: Trời ơi, Trần thiếu gia còn nôn đến bao giờ mới dừng, thối c.h.ế.t.

 

Tạ Ngọc Uyên từ từ dậy, chiếc áo mùa thu nôn bẩn hết, hận thể đá tên họ Trần một cái.

 

Loading...