Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 74: Tài Tử Giai Nhân

Cập nhật lúc: 2025-12-16 13:06:55
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cuộc đối đầu ngấm ngầm giữa hai bà dâu, lão phu nhân thấy rõ như ban ngày.

 

Nhìn thấu nhưng .

 

"Để Trần thiếu gia ở đây , một bà già sạch sẽ chuyện, quả là ấm ức cho ngươi. Đại ca, con dẫn các cùng Trần thiếu gia dạo quanh vườn ."

 

"Vâng, lão phu nhân."

 

Tạ Ngọc Uyên lập tức lên: “Tổ mẫu, hôm qua cháu gái cảm, thể chịu nổi gió lạnh trong vườn, xin phép trở về phòng ."

 

Lão phu nhân cũng chẳng mong nàng theo, theo cũng chỉ tổ mất mặt.

 

"Vậy trở về nghỉ ngơi cho ."

 

"Dạ!"

 

Tạ Ngọc Uyên cúi chào, xoay rời , thậm chí thèm liếc Trần Thanh Diễm một .

 

Trần Thanh Diễm nheo mắt, nhịn theo bóng dáng nàng.

 

Cô nương thật thú vị, từ đầu đến cuối dường như từng một , chẳng lẽ đầu óc vấn đề?

 

Nàng thấy dáng vẻ phong độ, tuấn của ?

 

Hay nàng cố tình , chơi trò "lạt mềm buộc chặt"?

 

Trần Thanh Diễm dậy, cúi chào lão phu nhân, cùng Tạ Thừa Quân ngoài.

 

Khi xoay , ánh mắt lướt qua một thiếu nữ áo đỏ đang chăm chú , bất giác nở nụ .

 

Đây mới là phản ứng mà bình thường nên khi thấy .

 

---

 

Thiếu nữ đó chính là Tạ Ngọc My.

 

Nàng dù ở khuê phòng, nhưng đến độ tuổi yêu, đầu tiên thấy còn xuất sắc hơn cả đại ca , đôi mắt nàng như dán chặt .

 

Trời ơi!

 

Trời ơi!

 

Hắn với nàng!

 

Nụ của thật .

Vân Mộng Hạ Vũ

 

Nếu thể thấy nụ đó mỗi ngày, cho dù nô bộc cho , nàng cũng cam lòng.

 

Thiệu di nương thấy con gái trông như mất hồn, lòng sốt ruột, bèn : “My nhi, ngẩn ngơ gì thế, mau theo kịp ."

 

Tạ Ngọc My cuối cùng cũng tỉnh , thấy chị cả xa, lập tức đỏ mặt: “Con sẽ theo ngay."

 

Những ở đó đều là kinh nghiệm, hiểu hết.

 

Cố Thị lạnh lùng trong lòng: Gặp một trai chút là hồn phách bay mất, cách Thiệu di nương quản giáo cũng chỉ như .

 

Thiệu di nương: Người thiếu niên trai, quý phái đầy phong độ như thế, thiếu nữ nào thấy mà rung động chứ!

 

Lão phu nhân: Cuối cùng thì nên gả đại tôn nữ tứ tôn nữ đây?

 

---

 

"Tiểu thư, vẻ mặt của lão phu nhân, dường như hài lòng với Trần thiếu gia, xem ai trong phủ thể sánh đôi với ?" A Bảo kìm sự tò mò.

 

Tạ Ngọc Uyên liếc nàng: “Ai xứng đôi cũng chẳng liên quan đến chúng , miễn ."

 

A Bảo kinh ngạc thốt nên lời.

 

Khi nàng thấy Trần thiếu gia, hầu như cũng mê hoặc, chẳng lẽ tiểu thư động lòng chút nào ?

 

"A Bảo, Trần gia là dòng họ lớn, độc đinh duy nhất, chẳng lẽ sẽ cưới một cô nương mẫu mang ô danh?"

 

"Tiểu thư?"

 

A Bảo sợ đến xanh mặt.

 

Chuyện của Nhị phu nhân, trong phủ ai cũng , nhưng ai dám bậy. Đổi khác thì che giấu hết, tiểu thư một cách thản nhiên như .

 

Nếu để lão gia, Nhị gia thấy thì...

 

"A Bảo, đôi khi để nhược điểm lộ ngoài là chuyện ."

 

A Bảo chỉ tái mặt, mà đầu óc cũng mơ hồ, hiểu ý nghĩa lời tiểu thư.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-74-tai-tu-giai-nhan.html.]

Tạ Ngọc Uyên mỉm , trong mắt như lóe lên sự lạnh lẽo.

 

---

 

Hậu hoa viên của Tạ phủ trồng đầy hoa cúc, đang nở rộ, nhưng so với hoa, ba cô tiểu thư trong phủ còn hơn.

 

Nhất là Tạ Ngọc My, , má hồng ửng lên, rạng rỡ như hoa đào.

 

Đáng tiếc là Trần Thanh Diễm đặt tâm trí các nàng, vài cái lập tức .

 

Hắn từ nhỏ lớn lên trong danh gia vọng tộc ở Cô Tô, nơi gọi là " thiên đàng, Tô Hàng", thiếu nữ xinh như thế nào mà từng thấy?

 

Tạ Thừa Quân thấy Trần Thanh Diễm chút để ý, trong lòng thầm kinh ngạc.

 

Quả nhiên là của Trần gia, quy củ và giáo dưỡng thật , như những công t.ử khác, thấy cô nương xinh lập tức rời mắt.

 

"Thừa Quân , mùa xuân năm tới định thi ?"

 

Tạ Thừa Quân lập tức trở thực tại, trả lời: “Ta vẫn còn cần mài giũa vài năm nữa, còn thì ?"

 

"Cha cũng bảo , nên mài giũa thêm, vội."

 

"Nếu Trần thiếu gia thi, chắc chắn sẽ đỗ đầu." Tạ Ngọc My bỗng nhiên xen .

 

Trần Thanh Diễm mỉm , thậm chí đầu : “Nhận lời chúc lành của cô nương."

 

Tạ Ngọc My buồn bã cúi đầu, đôi tay mảnh khảnh vặn xoắn khăn lụa, vốn tưởng sẽ nàng, ai ngờ...

 

Không cam lòng, nàng hỏi tiếp: “Trần thiếu gia ngoài việc học còn sở thích nào khác ?"

 

"Ta giỏi thơ phú, chỉ thích võ thuật, để cô nương chê ."

 

Trần Thanh Diễm xong, bước chậm , đầu Tạ Ngọc My.

 

"Không gì đáng cả, võ thuật , thể rèn luyện sức khỏe. Ta cũng học, nhưng phụ cho phép."

 

Thấy ánh mắt thiếu gia họ Trần dừng , mặt Tạ Ngọc My đỏ bừng, ánh mắt e lệ .

 

Tạ Thừa Quân giận đến phát điên, nghĩ bụng Tạ Ngọc My quỷ ám , cô nương nào chằm chằm nam nhân như .

 

Thật quá đáng!

 

"Cô nương trong khuê phòng, học võ gì, Tứ đừng mơ tưởng viển vông."

 

Lời của Tạ Thừa Quân hề khách sáo, Tạ Ngọc My nghẹn họng, trong lòng hổ tức giận.

 

Gì mà mơ tưởng viển vông?

 

Tưởng khác ngươi đang toan tính gì , chẳng chỉ vì thấy chủ động chuyện với thiếu gia họ Trần mà khó chịu ?

 

Ai bảo thiếu gia họ Trần nhất định hợp với tiểu thư của Đại phòng, để mắt đến ?

 

Đáng tiếc, lời nàng chỉ dám nghĩ trong đầu, đôi mắt lạnh lùng, sắc bén của đại ca tới, nàng dám mở miệng đáp trả.

 

Bị Tạ Ngọc My gián đoạn, Tạ Thừa Quân cũng còn hứng thú dạo vườn, kéo Trần Thanh Diễm về thư phòng.

 

Ba tiểu thư thì mỗi trở về phòng nghỉ ngơi.

 

---

 

khách, bữa tối bày trong phòng ấm, hai bàn ăn, một bàn cho nam, một bàn cho nữ, ngăn cách bằng tấm bình phong họa sơn thủy.

 

Vừa tránh chuyện nam nữ, cùng chung một phòng ăn tạo khí vui vẻ.

 

Tạ Ngọc Uyên đến muộn nhất, mãi khi chỗ, nàng mới chậm rãi đến.

 

Không nàng cố ý, mà là khi khỏi cửa, La ma ma chuyện với nàng một lúc.

 

La ma ma : “Tiểu thư tuy mang danh con gái chính thất, nhưng Tạ phủ coi trọng, thêm chuyện của Nhị phu nhân, đến Cao gia, hôn nhân chắc chắn sẽ khó khăn. Tiểu thư trong lòng nên chuẩn ."

 

Tạ Ngọc Uyên thầm nghĩ, chuẩn cái gì chứ, liệu sống đến lúc đó còn !

 

Hơn nữa, việc thể nóng vội.

 

Một khi vội vã, sẽ khiến thấu tâm sự của .

 

Khi tâm sự khác thấu, chẳng khác nào con rắn bóp trúng thất thốn.

 

Thật !

 

Kiếp , nàng vì quá nóng vội, hoảng loạn, nên rơi cái bẫy mà Thiệu di nương đặt sẵn cho .

 

, nôn nóng.

 

Trong lòng rõ ràng là , nhưng thể thẳng , chỉ đành an ủi La ma ma vài câu.

 

Loading...