Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 675: Hoàng thượng băng hà rồi
Cập nhật lúc: 2026-01-05 12:42:02
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chỉ vì trả thù .”
Thập Thất lão Vương gia một tiếng: “Ngươi đến một , nhớ những chuyện năm xưa đau như lóc thịt xẻ xương một . Hắn là quân vương, dung nổi một chút phản bội. Quý phi , công chúa , càng thể. càng đáng thương hơn, Quý phi yêu , công chúa cũng yêu , hậu cung chẳng mấy thật lòng với . Về già, ba đứa con trai lượt tạo phản!”
Nói đến đây, ánh mắt lão Vương gia tối sầm , một nỗi bi thương khó gọi thành tên dâng trào từ tận xương tủy, từ từ lan rộng ngoài.
“Đi cả thôi, cũng mệt . Ai hận ai, ai yêu ai, ai hoàng đế, ai tạo phản… ý nghĩa gì ? Sớm muộn gì cũng chỉ còn một bộ xương trắng. Đêm dài dằng dặc, sương nặng như chì, chỗ lạnh lẽo như băng, chẳng bằng một chén nóng, một bình rượu ấm sưởi lòng. Khổ chi…”
Lão Vương gia về phía Cao Ngọc Uyên, ánh mắt sâu xa, m.ô.n.g lung: “Năm đó khai phủ, trời âm u, từ giữa đám bước , mặc một chiếc trường sam cũ màu trúc nguyệt, dáng cao mà gầy, mày mắt , chỉ là , sắc mặt lãnh đạm, nhưng đôi mắt sâu như đêm đen nhất. Ta từng nghĩ, nếu một chút thì bao!”
Vừa thở dài, ông lảo đảo bước nội thất, hầu già định đỡ thì ông gạt tay .
Ngực Cao Ngọc Uyên như đè nén, hô hấp nặng nề, nhất thời nên lời.
Ánh mắt Lý Cẩm Dạ vẫn rời , l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội như thể rạch một nhát sâu tim .
Hồi lâu , nhẹ nhàng khép mắt, đầu , ánh đèn dầu, tỉ mỉ gương mặt của Cao Ngọc Uyên, trắng trẻo, lạnh nhạt, phủ một tầng khói mỏng, trong trẻo như ánh trăng giữa trời cao.
Vân Mộng Hạ Vũ
“A Uyên.” Hắn gọi, giọng nhẹ nhàng đến vô cùng.
Cao Ngọc Uyên ngẩng đầu : “Ừ?”
“Ta… còn năm năm nữa, đúng ?”
Tim Cao Ngọc Uyên đập thình thịch: “Sao tự nhiên ?”
Lý Cẩm Dạ bước đến, vòng tay ôm lấy eo nàng, chậm rãi dìu nàng ngoài: “Không gì, chỉ là đột nhiên nhớ tới thôi.”
“Đừng nghĩ mấy chuyện đó nữa, khi sẽ tìm cách chữa khỏi cho !”
“Ừ!”
Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng cọ cọ bờ vai nàng, giọng trầm thấp, mơ hồ: “Ta hoàng đế nữa.”
Cao Ngọc Uyên đột nhiên trừng lớn mắt, kinh ngạc , đồng t.ử vì quá sốc mà giãn rõ rệt.
Lý Cẩm Dạ thấy thế thì mỉm : “Không nữa, chỉ ở bên nàng. Đi đây đó ngắm sơn thủy cũng , khách lãng du tiêu d.a.o cũng , dù … thế nào cũng .”
Cao Ngọc Uyên sững sờ nên lời suốt một hồi lâu, mãi mới run rẩy lên tiếng: “Chàng… điên ? Một nửa lên long ỷ đấy!”
Hắn cúi đầu hôn nàng, đôi môi mềm như chuồn chuồn lướt nước: “Ngồi long ỷ bằng nàng thoải mái hơn.”
“Chàng…”
Lý Cẩm Dạ cúi đầu thì thầm bên tai nàng: “Ta đáng thương nữa. Chuyện , chúng sẽ tính kỹ .”
Chuyện gì mà tính kỹ?
Tính kỹ kiểu gì?
Nghe cả đêm những chuyện đó, thêm câu , đầu Cao Ngọc Uyên như nổ tung!
Ra khỏi phủ, hai xe ngựa trở hoàng cung. Lúc đó Bảo Càn Đế đang trong cơn hấp hối, cung cấm thể thiếu trông giữ.
Cao Ngọc Uyên Lý Cẩm Dạ ép ngủ một lát bên ngoài, nàng mệt rã rời, chạm giường ngủ mê mệt.
Lý Cẩm Dạ chờ nàng ngủ say, mới trong, kể tất cả cho Trương Hư Hoài .
Trương Hư Hoài xong, ngẩn suốt nửa tuần mới hồn, định mở miệng, Vương Trực vội vàng chạy : “Vương gia, Thập Thất lão Vương gia mới qua đời!”
Lý Cẩm Dạ và Trương Hư Hoài liếc , : “Đánh chuông, phát tang!”
“Dạ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-675-hoang-thuong-bang-ha-roi.html.]
…
Giữa tiếng chuông chiều dồn dập, Bảo Càn Đế bất ngờ tỉnh , ngọn lửa bập bùng, trầm giọng hỏi: “Ai… ai mất ?”
Lý Cẩm Dạ thẳng ông: “Thập Thất hoàng thúc, qua đời .”
Bảo Càn Đế im lặng thật lâu: “Sao c.h.ế.t?”
“Hắn … gặp và A Uyên , đời còn tiếc nuối gì nữa, nên thôi. Ta nghĩ là sợ chờ nổi nữa.”
Mắt Bảo Càn Đế đột nhiên trợn to, Lý Cẩm Dạ như thấy ma.
Lý Cẩm Dạ quỳ xuống, nghiêng về phía : “Phụ hoàng, hẳn là chuyện giữa lão hoàng thúc và chứ? Vậy tại c.h.ế.t?”
Miệng Bảo Càn Đế phát tiếng khò khè, mặt đỏ như gan heo.
“Để đoán thử xem là vì nhé?”
Lý Cẩm Dạ thở dài, dò xét : “Người yêu Cao quý phi đúng ? So với Diệp Hoàng hậu, còn yêu nàng hơn. Người thể nàng, trái tim nàng. Vì thế mà mãi hận, mãi dây dưa, đáng tiếc, từ đầu đến cuối đều . Cho nên… những nàng yêu, đều hủy hoại, bao gồm cả .”
“A…”
Cuối cùng Bảo Càn Đế cũng gào lên một tiếng: “Ai nàng yêu trẫm! Ai nàng yêu trẫm!”
Nàng nàng yêu trẫm;
Nàng từng thấy sung sướng trẫm;
Nàng từng sẽ tha thứ tất cả, cùng trẫm sống cả đời.
Nước mắt Hoàng đế tuôn như suối, miệng gào thét như điên: “A Uyển, trẫm sẽ nhường nàng cho bất kỳ ai, hôm nay , kiếp cũng ! Bên cạnh lăng mộ trẫm chỗ cho nàng… … trẫm từng , sống cùng giường, c.h.ế.t cùng huyệt, , kiếp trẫm vẫn sẽ tìm thấy nàng… trẫm còn cưới nàng thê t.ử, chúng sinh một bầy con… Vậy , trẫm , nàng ở bên trẫm, trẫm cho cháu nàng một cơ hội, cơ hội cuối cùng!”
Lý Cẩm Dạ những lời điên loạn , đầu óc chợt sáng suốt từng .
Hoàng đế vẫn gào như ma hú, gào đến khi câu cuối cùng trong đời.
“Trẫm là hoàng đế, là con trời chọn, tất cả là của trẫm, đều là của trẫm… Ha ha ha… Các ngươi tạo phản, g.i.ế.c! G.i.ế.c! G.i.ế.c hết! Thiên hạ là của trẫm, A Uyển, đây là giang sơn của chúng … nàng còn thỏa mãn …”
Lý Cẩm Dạ thấp giọng: “Phụ hoàng, nàng chỉ là yêu .”
“Ngươi… ngươi…” Lý Cẩm Dạ ghé sát tai ông, từng chữ nhẹ giọng : “Hoàng quyền thể dẫm nát thiên hạ, nhưng thể bước lòng một nữ t.ử.”
Môi Bảo Càn Đế run lên bần bật, trong mắt như bốc lửa. Từ mười tuổi cung học đạo đế vương, hai mươi lăm tuổi đăng cơ, cả đời thuận buồm xuôi gió, từng nhượng bộ ai, luôn luôn cứng rắn đến cùng.
Sao thể khiến một nữ nhân mở lòng chứ?
Đáng tiếc, trời chẳng cho ông cơ hội suy nghĩ nữa. Ánh sáng trong mắt ông cũng dần lụi tắt theo từng thở yếu ớt cuối cùng.
Tay, buông rũ xuống.
Trương Hư Hoài bắt mạch, chạm buông: “Mộ Chi, Hoàng thượng băng hà !”
Phịch…
Lý công công đổ sập xuống đất, gào đau đớn.
Lý Cẩm Dạ lạnh lùng liếc ông một cái, đó nhắm mắt .
Mọi ân oán bắt đầu từ đây, cũng kết thúc từ đây. Phụ hoàng, tất cả… kết thúc .
Hắn quỳ rạp đất, dập đầu hành đại lễ.
Rồi dậy, bước nội điện, dồn hết sức kêu to: “Hoàng thượng băng hà !”
Lúc , trăng treo ở góc trời phía đông, ánh trăng lạnh lẽo vô cùng.