Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 671: Chuyện cũ năm xưa 3
Cập nhật lúc: 2026-01-05 12:41:58
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6faokMMrVx
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một câu khiến hai còn sững sờ.
Lý Cẩm Dạ lưỡng lự liếc lão vương gia, lúc mới ngơ ngác nhận lão vương gia nhắc đến Cao Phác quá nhiều .
Thập Thất lão vương gia nhướng mí mắt, lạnh nhạt : “Đó là bởi vì, từng thấy một nam t.ử nào đời thể… thể… phong thần tuấn tú như . Dẫu dùng mỹ từ đẽ nhất đời, cũng chẳng thể miêu tả nổi một phần vạn của …”
Lời còn dứt, đầu Cao Ngọc Uyên “bùm” một tiếng như nổ tung. Sắc mặt , ngữ điệu … nàng từng thấy ở một khác.
Lúc , Thập Thất lão vương gia tiếp: “Diệp Phương Ái cho rằng, Cao Uyển Tứ ca hành hạ như , với tính tình tiểu thư Cao gia, phần lớn sẽ điều mà rút lui. Dù điều, cũng sẽ về nhà lóc với Cao gia. Cao gia chỉ một đứa con gái độc nhất, thể nuốt trôi cục tức . nàng ngờ, mấy tháng trôi qua, Cao Uyển nghiến răng chịu đựng, vượt qua hết thảy. Lúc , nàng mới bắt đầu hoảng loạn.”
Cao Ngọc Uyên mắt tối sầm: “Bà gì?”
“Chưa kịp gì thì Tứ ca đại hôn.”
Thập Thất lão vương gia trầm ngâm chốc lát, tiếp: “Hôn lễ của Tứ ca là long trọng nhất trong các Hoàng t.ử, chỉ riêng ngân lượng trong phủ Nội vụ tiêu tốn gần hai mươi vạn lượng. Hồi môn của Diệp gia khiến ai nấy đều kinh ngạc, tổng cộng một trăm sáu mươi tám cỗ hồi môn, độc nhất vô nhị ở Đại Tân. Vài năm khi thành , Diệp Phương Ái gần như độc chiếm sủng ái trong nhà, những nữ nhân khác khó mà đến gần Tứ ca. Khi đó, Cao Uyển vẫn chỉ là một tỳ nữ bưng rót nước. Mãi đến…”
Thập Thất lão vương gia thở dài: “Đến vài năm , phủ Nội vụ nhận một hộp gấm, bên trong là khăn tay dấu m.á.u đầu của Cao Uyển. Việc tấu lên phụ hoàng, ngài hạ lệnh phong Cao Uyển trắc phi.”
Cao Ngọc Uyên nhíu c.h.ặ.t mày, lời thì vẻ hợp lý, nhưng càng nghĩ càng thấy bất hợp lý.
Chẳng Bảo Càn Đế cực kỳ chán ghét Cao Uyển ? Vì cớ gì thu nhận nàng ? Là do Cao Uyển dùng mưu, chính Bảo Càn Đế tự nguyện?
“Vừa mới phong trắc phi, bên Diệp Phương Ái cũng chẩn đoán thai. Dần dần, bên ngoài bắt đầu lan truyền lời đồn: ân sủng là do Cao Uyển thừa dịp Diệp Phương Ái t.h.a.i thể hầu hạ, lén lút cho Tứ ca uống xuân d.ư.ợ.c.”
“Ngài tin ?” Cao Ngọc Uyên ngắt lời, giọng cứng : “Ý của là… với giáo dưỡng và tính tình của Quý phi, hẳn là thể chuyện như thế!”
Thập Thất lão vương gia lạnh lùng : “Ta tin thì gì quan trọng? Quan trọng là đám ngu dân trong thành Tứ Cửu tin . Chỉ cần họ tin, thì Cao gia cũng liên lụy mà sa sút.”
Cao Ngọc Uyên thì cảm thấy rợn tóc gáy, dám nghĩ sâu hơn nữa!
“ khi phong vị, ngày tháng của Cao Uyển quả thật khấm khá hơn. Trong những buổi tiệc gia yến trong cung, nàng cũng thể cùng Diệp Phương Ái đồng thời xuất hiện. Sau đó, phụ hoàng băng hà, Tứ ca thuận lợi đăng cơ. Khi hậu cung ban phong, Diệp Phương Ái Hoàng hậu, Cao Uyển phong Quý phi. Trong thời gian đó, Diệp Phương Ái sinh một hoàng t.ử.”
“Hậu cung vốn chú trọng đến sự công bằng, Hoàng đế tuy còn sủng ái Hoàng hậu như , nhưng mỗi tháng, ngoài mồng một và rằm, vẫn luôn vài ngày nghỉ cung Hoàng hậu. So sánh mà , tình cảnh của Quý phi thì kém hơn. Nàng ở tại cung Vĩnh Hòa, nơi cách xa với tẩm điện của Hoàng đế nhất. Có , cùng Cao Phác đến thăm cung Vĩnh Hòa, từng hỏi Quý phi chọn nơi vắng vẻ như .”
“Có lẽ là để né tránh thế lực.” Cao Ngọc Uyên buột miệng .
Thập Thất lão vương gia thoáng kinh ngạc trong lòng, ánh mắt Cao Ngọc Uyên sáng lên nữa, cô gái quả thật thông minh!
“Quý phi chỉ hai chữ ‘thanh tĩnh’, nhưng ý là . Khi đó, Diệp gia dần vươn lên trong triều đình. Ngoài Diệp Xương Bình đang lãnh binh ở Tây Bắc, những khác trong họ Diệp đều giữ chức vụ lớn nhỏ trong triều. Trong khi đó, Cao gia dần suy yếu. Cao Bân già, ngoại tổ phụ ngươi – Cao Hằng thì năng lực hạn, còn cả của ngươi là Cao Phác thì tuổi đến độ trưởng thành.”
Vân Mộng Hạ Vũ
Cao Ngọc Uyên động lòng: “Hoàng thúc, khi đó ngài bao nhiêu tuổi?”
“Ta ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-671-chuyen-cu-nam-xua-3.html.]
Thập Thất lão vương gia thoáng trầm ngâm đáp: “Ta là hoàng t.ử nhỏ nhất, năm đó tròn hai mươi. Văn chẳng thông, võ chẳng thành, chỉ mỗi dáng dấp còn tạm . Phu t.ử vẫn bảo tư chất tệ, nhưng tâm quá nhiều tạp niệm, khó mà thành đại khí…”
Khi lời , ánh mắt ông thoáng nét mơ hồ, nhưng chỉ trong chốc lát tỉnh táo trở .
“Nói lan man … Người vẫn bảo triều chính và hậu cung liên hệ mật thiết. Diệp gia sủng, Diệp Hoàng hậu càng vững thế, sinh thêm một công chúa. Trong khi đó, Quý phi thì mấy năm bụng vẫn động tĩnh gì. Thêm hai năm nữa, Diệp Hoàng hậu mang thai.”
Lý Cẩm Dạ và Cao Ngọc Uyên đến đây, sắc mặt cùng lúc trở nên u ám, Hoàng hậu một trai một gái, m.a.n.g t.h.a.i e rằng sẽ xảy chuyện!
“Sau mười tháng mang thai, hạ sinh một bé trai, nhưng tiếc là chẳng sống bao lâu thì yểu mệnh.”
“Vì c.h.ế.t yểu?”
Thập Thất lão vương gia thẳng Cao Ngọc Uyên, chậm rãi đáp: “Nghe là do Quý phi tay.”
“Không thể nào!”
Cao Ngọc Uyên bật dậy, nhưng tay còn đang trong tay Lý Cẩm Dạ nên phịch xuống ghế, sắc mặt tái nhợt: “Cao gia mất hết nhân tính như !”
“Diệp Hoàng hậu thai, quyền quản hậu cung giao cho Quý phi. Quý phi xử sự khéo, chuyện lớn nhỏ trong cung vẫn để Hoàng hậu tự tay lo liệu, khiến t.h.a.i nhi sinh thiếu tháng, đây là một tội.
Sau tiệc trăm ngày, đứa bé sốt cao dứt, Thái y phát hiện bên trong lớp áo của đứa bé thêu lén phấn hoa của Lang Đầu Thảo. Tuy lượng ít, nhưng tích lũy lâu dài đủ để gây t.ử vong. Mà chiếc áo là do Quý phi tặng.”
Lang Đầu Thảo?!
Lý Cẩm Dạ siết c.h.ặ.t t.a.y Cao Ngọc Uyên, sắc mặt trắng bệch, ngẩng đầu nàng, thấy ngay cả môi nàng cũng còn chút sắc m.á.u!
Thảo nào Hoàng đế hạ Lang Đầu Thảo cho Lý Cẩm Dạ… thì là …
“Cũng vì lý do đó, mới chuyện Cao Bân đày đến bờ sông khổ sai!”
Nói đến đây, hai hàng lệ đục ngầu lăn dài má Thập Thất lão vương gia: “Tiên sinh cả đời là sách, đôi tay từng xách qua cái giỏ, mà lao dịch đến c.h.ế.t. Ta từng quỳ gối Tứ ca, cầu xin tha cho , nhưng lạnh lùng với : ‘Một mạng đền một mạng, những gì Cao gia nợ trẫm, còn trả từ từ!’”
Trong lòng Cao Ngọc Uyên như vạn tiễn xuyên tim, nên phản ứng thế nào, chỉ ngơ ngác Thập Thất lão vương gia. Lại ông tiếp: “Trong tháng , còn xảy một việc nữa. Tri phủ tiền nhiệm của Hải Môn, Mục Tri phủ xử trảm cả nhà vì tội tham ô. Mục Dao xử t.ử hình theo hình phạt tàn khốc nhất, lột da đến c.h.ế.t.”
“Cái gì?!”
Cao Ngọc Uyên thất thanh hét lên, trong mười đại hình phạt khốc liệt nhất của Đại Tân, lột da là đầu. Nếu đại ác tày trời, sẽ dùng đến hình .
“Mục Dao phạm tội gì chứ?!” Thập Thất lão vương gia lẩm bẩm: “Có tình, d.ụ.c, sắc, hương. Có sự ham lặp lặp ngày qua ngày khác, sợ hãi lo âu, đố kỵ oán hận biệt ly… Ta nghĩ tội lớn nhất đời của , là việc yêu Cao Uyển.”
Ông nhớ rõ, khi tin đó, Cao Phác gào lên một tiếng rung trời, mắt đỏ rực như rỉ m.á.u. Từ đó về , thế gian còn “ngọc thụ lâm phong, quân t.ử như ngọc” nữa, chỉ còn một đáng thương, chôn giấu hận thù sâu tận đáy lòng.
Chẳng vì gì khác, Cao Phác vẫn luôn gọi Mục Dao là “tiểu ”, Mục Dao thường chỉ bảo học hành.