Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 670: Chuyện cũ năm xưa 2
Cập nhật lúc: 2026-01-05 12:41:57
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt của Thập Thất lão vương gia lạnh như băng, liếc Cao Ngọc Uyên một cái.
“Thời phụ hoàng còn tại vị, Cao gia thể là một vạn . Ngay cả bọn hoàng t.ử, hoàng tôn khi gặp Cao gia cũng nhường ba phần. Cao gia các ngươi, đời nào cũng xuất hiện một xuất chúng. Đến đời của ngoại tổ phụ ngươi, Cao Uyển, chính là Cao quý phi, mới gọi là dung mạo và tài năng đều tuyệt thế. Đời của ngươi, Cao Phác thì ai thể tranh . Còn ngươi thì…”
Cao Ngọc Uyên khổ: “G.i.ế.c sạch cả , chỉ còn mỗi , ngài cứ tạm cho đỡ chướng mắt .”
Thập Thất lão vương gia nheo mắt Cao Ngọc Uyên một lúc tiếp: “Chính vì công lao phò tá lập quốc đó, phụ hoàng sớm gả Cao Uyển Thiên gia. Thiên gia tức là nhà của thiên t.ử. Trong chúng , duy nhất thể hoàng đế chỉ Tứ ca. Từ năm năm tuổi, lớn lên bên cạnh Tiên đế, cực kỳ thông minh, thiết nhất với Bát hoàng thúc và Thập Thất hoàng thúc. hai đó đều c.h.ế.t t.h.ả.m tay phụ hoàng , cho nên quan hệ giữa Tứ ca và phụ hoàng như ngoài tưởng tượng .”
Những điều Cao Ngọc Uyên từng hai , nên cũng quá bất ngờ. nàng vẫn nhịn mà hỏi: “Con trai với cha, thế còn cha đối với con thì ?”
“Cũng chẳng thiết gì!” Thập Thất lão vương gia lạnh lùng đáp: “Năm xưa ngoài cung tin đồn rằng phụ hoàng thể lên ngai vàng, ngoài tám chữ của Cao Bân, còn nhờ công của Tứ ca nữa. Tứ ca là hoàng tổ phụ chỉ định là kế vị ngai vàng.”
Một vị đế vương đường đường chính chính lên ngai vàng mà vẫn nhờ đến công lao của con trai , thử hỏi đời mấy ai nuốt trôi cục tức đó?
Cho nên, sự đối lập trong quan hệ giữa Bảo Càn Đế và Tiên đế là nguồn gốc bi kịch của cả Cao gia.
“Cao Uyển chỉ định hầu hạ bên cạnh Tứ ca, khi Tứ ca và Diệp tiểu thư, Diệp Phương Ái, là thanh mai trúc mã, tình sâu ý nặng, đính ước với . Hôn sự đó là do hoàng tổ phụ từ trăm tuổi tự định đoạt. Tứ ca vốn luôn kính trọng hoàng tổ phụ, cho nên cũng yêu cả ông chọn. Dùng ba nghìn sủng ái để miêu tả tình cảm của Tứ ca dành cho Diệp Phương Ái cũng ngoa.”
Nói đến đây, Thập Thất lão vương gia hừ một tiếng: “Nếu nhờ cái bóng của Diệp Hoàng Hậu để , Diệp Xương Bình thể nắm giữ hai quân Tây Bắc lâu như ? là mơ giữa ban ngày!”
Nghe đến đây, Cao Ngọc Uyên nhịn mà lặng lẽ nắm lấy tay Lý Cẩm Dạ, dường như Thập Thất lão vương gia thiện cảm gì với Diệp gia và Diệp Phương Ái.
Lý Cẩm Dạ liếc mắt hiệu cho nàng “bình tĩnh đừng nóng”, về phía ông lão mặt.
“Phải hình dung Diệp Hoàng Hậu thế nào đây?”
Ánh mắt của Thập Thất lão vương gia sâu lắng như đáy nước, chằm chằm Lý Cẩm Dạ một lúc đáp: “Là hoàng tổ phụ chọn trúng, thì gia thế, dung mạo, phẩm hạnh đều chê . Trong thành Tứ Cửu , đếm đầu ngón tay cũng chỉ vài sánh kịp. Nếu khuyết điểm duy nhất, thì đó là vì tình xưa với Tứ ca mà sinh tính tình nóng nảy, thường vì một hai câu hợp mà cãi vã. chuyện tình cảm nam nữ như thế, một thích loạn, một chịu dỗ dành, cũng là lẽ thường.”
Lần , đến lượt Lý Cẩm Dạ liếc Cao Ngọc Uyên, trong mắt ánh lên chút dịu dàng nhanh ch.óng tan : “Cho nên, vì Diệp Phương Ái, bắt Cao quý phi nô tỳ!”
“Hoàng tổ phụ còn sống, dám chuyện trắng trợn như . Việc để Cao Uyển nô tỳ là chủ ý của Diệp Phương Ái, nhưng bên ngoài là ‘’. Cao Uyển cũng là nhẫn nhịn. Một tiểu thư đích nữ của Cao gia mà vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, thực sự vương phủ nô tỳ.”
“Hoàng thúc, ngài sai , nhẫn, mà là buộc nhẫn. Dưới quyền hoàng gia, một lời khiến ngươi sống, một lời khiến ngươi c.h.ế.t, ai dám phản kháng, ai thể phản kháng?” Cao Ngọc Uyên nhịn mở miệng.
Thập Thất lão vương gia chợt thẳng dậy, nheo mắt nàng: “Không da thịt Cao gia, nhưng xương cốt của Cao gia. Nha đầu , thực sự xem nhẹ ngươi !”
“Không , bây giờ xem trọng cũng muộn.” Cao Ngọc Uyên âm thầm lẩm bẩm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-670-chuyen-cu-nam-xua-2.html.]
“Ta từng , Cao gia đời nào cũng xuất chúng. Cao Uyển chỉ xuất chúng ở dung mạo và phong thái, nàng như hấp thụ tinh hoa trời đất, cầm kỳ thư họa gì giỏi. Chỉ riêng chuyện học hành, Tiên đế từng , nếu nàng là nam nhân, ắt hẳn sẽ tể tướng. Trong bốn nghệ, nàng giỏi nhất là cầm. Năm xưa mừng thọ Tiên đế, nàng đàn bản Quảng Lăng Tán, bao rơi lệ.”
Nói đến đây, Thập Thất lão vương gia cố kiềm chế biểu cảm gương mặt, nhưng ánh nến, một bên mặt vẫn run lên.
Cao Ngọc Uyên thấy rõ, trong lòng bỗng dấy lên nghi ngờ: chẳng lẽ, ông cũng từng tình cảm với Cao quý phi?
Thế nên nàng hỏi: “Hoàng thúc, nàng đến thế ? So với Diệp Hoàng Hậu thì thế nào?”
Lông mày Thập Thất lão vương gia nhíu , dường như hài lòng vì nàng hỏi một câu ngốc nghếch như thế.
“Ta hỏi ngươi, trong hậu cung hiện tại, nếu về nhan sắc, ai là nổi bật nhất?”
Lý Cẩm Dạ buột miệng đáp: “Lệnh quý phi! Nếu cũng chẳng sủng ái bao năm.”
“Hừ!” Thập Thất lão vương gia nhạt: “Nói thật, Lệnh quý phi xứng xách giày cho nàng , Diệp Phương Ái càng sánh . Chính vì bằng nên mới giở trò bẩn thỉu, còn sai bôi nhọ Cao Uyển.”
Lý Cẩm Dạ: “Bôi nhọ chuyện gì?”
“Thật , cũng hẳn là bôi nhọ…” Thập Thất lão vương gia đổi giọng, môi run lên: “Một như nàng , nam nhân nào gặp mà động lòng?”
“Ý là gì?” Trái tim Cao Ngọc Uyên chợt thắt .
“Cao Bân giữ chức Đại học sĩ Văn Uyên các, học vấn uyên bác, phụ hoàng để mấy hoàng t.ử chúng lượt đến học hành trướng ông . học giỏi nhất là bọn , mà là một con trai của Tri phủ Hải Môn, họ Mục, tên một chữ là Dao, Mục Dao. Tri phủ họ Mục thuở là đồng môn với Cao Bân, khi đỗ cử nhân thì rời kinh nhậm chức, Mục Dao là con trai độc nhất của ông .”
“Rồi đó?” Cao Ngọc Uyên đến đây, mồ hôi lạnh lấm tấm lưng.
“Mục Dao mười tuổi kinh, sống nhờ tại Cao gia, bái Cao Bân thầy, với Cao Uyển là quan hệ sư . Dung mạo, học vấn của …”
Vân Mộng Hạ Vũ
Ánh mắt Thập Thất lão vương gia mơ màng: “Chỉ lớn ngươi mới thể sánh ngang. Trai tài gái sắc, sớm chiều bên , tất nhiên thành mối duyên . Nếu Tiên đế hạ chỉ, Cao Bân gả con gái Mục gia . Chỉ tiếc , một gậy đ.á.n.h tan uyên ương!”
“Cao Uyển tiến phủ Tứ ca, Mục Dao tham gia khoa cử nữa, nản lòng thoái chí về Hải Môn.”
“Giờ còn sống ?” Cao Ngọc Uyên buột miệng hỏi.
Sắc mặt Thập Thất lão vương gia đổi, nhưng ông để tâm đến câu hỏi đó, tiếp tục : “Cũng vì , những ngày tháng của Cao Uyển trong phủ Tứ ca vô cùng khó sống. Tứ ca sự xúi giục của Diệp Hoàng Hậu, cho rằng nàng lẳng lơ, giữ đạo nữ nhân; mà bản Cao Uyển là tranh cãi, lạnh nóng. Nếu nàng để tâm tới ai, trong mắt chỉ đó; nếu , đến cả một ánh cũng tiếc buồn cho. À đúng , ngươi cũng là như thế, đúng là cùng một dây leo mọc hai quả giống .”
Trong lòng Cao Ngọc Uyên chợt hiện lên suy nghĩ, nàng hỏi dồn: “Sao ngài cứ luôn nhắc đến lớn của ?”