Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 606: Bằng chứng đầu quân
Cập nhật lúc: 2026-01-02 04:47:21
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AtVhx646d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giữa lúc tâm trạng tan nát còn gì, Ôn Tương nghiến răng : “Ta cố tình theo dõi ngươi, chỉ là khi ở bàn, thấy ngươi ho nên giúp bắt mạch xem thử. Ngươi yên tâm, tuy điên điên khùng khùng, nhưng vẫn chừng mực. Việc , sẽ chôn trong bụng!”
“Vậy thì !”
“Giang Phong!” Môi Ôn Tương trắng bệch như tờ giấy: “Lời nghĩa phụ ngươi … thật là đúng đấy!”
Nói , nàng đầu bỏ chạy, chẳng mấy chốc biến mất còn bóng dáng.
Trong đáy mắt Giang Phong lóe lên vẻ kinh hoàng!
…
Đêm trừ tịch, đêm đoàn viên, duy chỉ Tạ phủ là lạnh lẽo tiêu điều.
Tâm trạng của Thẩm Thanh Dao trong ngày hôm đó lên xuống bất định.
Từ hy vọng ngập tràn ban đầu đến sự bực bội cực độ, tuyệt vọng, cuối cùng Thúy Nhi an ủi, nàng mới dần chấp nhận sự thật: Tạ Dịch Vi sẽ trở về phủ.
Lúc nàng mới thật sự hiểu thế nào gọi là “vĩnh viễn gặp ”.
“Thúy Nhi, ngươi phủ An Thân Vương sẽ đón Tết thế nào?”
Thúy Nhi đồng hồ cát, ngáp một cái : “Tam phu nhân, đừng nghĩ nữa, ngủ sớm một chút !”
Thẩm Thanh Dao như chẳng thấy, tiếp tục : “Hồi còn ở hầu phủ, ít còn phụ mẫu bên cạnh. Giờ lấy chồng , chỉ còn một ngươi ở bên. Thúy Nhi , … hận lắm!”
Thúy Nhi chữ “hận” dọa cho tỉnh cả ngủ, vội vàng khuyên: “Tiểu thư, canh Tý cũng qua , nghỉ thôi!”
Nói xong, nàng dậy thổi tắt nến, co chui chăn.
Thẩm Thanh Dao mở to mắt, u uất trần màn, trong lòng lặp một câu:
Ta thật sự hận!
…
Sau đêm trừ tịch, ngày tháng trôi qua nhanh như thoi đưa.
Vợ chồng Lý Cẩm Dạ ngoài việc sáng mùng một cung chúc Tết thì phần lớn thời gian đều tiếp đãi khách khứa tại phủ.
Cao Ngọc Uyên cảm thấy khuôn mặt đến cứng đờ, bất giác thở dài: Đón khách niềm nở cũng là một việc tổn hao sức lực.
Đến mùng năm, lúc nghênh đón Thần Tài, Lý Cẩm Dạ cho đốt thêm mấy tràng pháo ở sân viện. Vừa đốt xong, báo: Đỗ Thần Tài đến .
Lý Cẩm Dạ đầu Cao Ngọc Uyên, nàng mỉm : “Chàng nghỉ ngơi , là mặt tiếp đãi, cũng để giải quyết.”
Đêm trừ tịch, hai cuộn trong chăn chuyện gần suốt đêm, chủ đề xoay quanh Ngọc Linh Các. Cuối cùng, cả hai thống nhất: Ngọc Linh Các thể tay, nhưng nên giao dịch với của Tấn vương, ai họ đang giở trò gì.
Lý Cẩm Dạ gì, chỉ xoay hỏi: “Chỉ Đỗ Thần Tài đến thôi ?”
“Hồi vương gia, còn dẫn theo hai tiểu đồng, đang chờ ở ngoài.”
“Vậy thì gặp .”
Cao Ngọc Uyên cảm thấy câu hỏi thừa, nhưng nghĩ nhiều, dẫn Giang Phong đến sảnh chính gặp Đỗ Thần Tài.
Chuyện bàn bạc rõ ràng, cũng chẳng cần vòng vo, Cao Ngọc Uyên thẳng vấn đề: “Chuyện và vương gia thương lượng xong. Cái tiệm chúng còn giữ hai năm nữa, nên dám phiền Đỗ công t.ử.”
Lời thẳng thắn, Đỗ Thần Tài cũng để tâm, dậy chắp tay : “Hai năm nếu vương phi sang nhượng, xin hãy ưu tiên nghĩ đến .”
“Được!”
“Cáo từ!”
“Giang Phong, tiễn Đỗ công t.ử giúp .”
Giang Phong động tác mời, tiễn khách tận cửa hông.
Đỗ Tề Cương lên xe ngựa, đầu với Trần Thanh Diễm đang trong góc: “ như ngươi đoán, nàng bán.”
Trần Thanh Diễm: “Thực ngươi cũng nên đoán mới . Dù lưng ngươi cũng là Tiêu gia.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-606-bang-chung-dau-quan.html.]
Vân Mộng Hạ Vũ
Đỗ Tề Cương điềm nhiên liếc một cái, : “Ta chỉ tận mắt xem An Thân Vương phi trông . Giờ xem , nhan sắc cũng tạm, nhưng quan trọng là thông minh.”
Trần Thanh Diễm bàn nhiều về chuyện , ho nhẹ một tiếng: “Giờ chúng ?”
“Phủ Tấn vương!”
Ánh mắt Đỗ Tề Cương tối đôi chút: “Đây mới là mục đích thật sự kinh !”
…
Phủ Tấn vương.
Khi đến cái tên “Đỗ Tề Cương”, Tiêu Phù Dao hề lộ vẻ gì bất thường, trái còn thản nhiên cúi đầu chỉnh tay áo: “Mời .”
Lý Cẩm Vân hiếu kỳ hỏi: “Tết nhất , biểu ca kinh?”
“Không lợi thì dậy sớm, chẳng cũng vì ngươi mà đến đấy .”
Nghe xong, Lý Cẩm Vân đắc ý .
Từ khi tin đồn Hoàng đế phong chính phi cho mẫu lan , phủ Tấn vương thiếu đến đầu quân.
Tiêu Phù Dao nghiêm giọng: “Biểu ca là cực kỳ thông minh. Cha ở phủ Nội vụ, bao năm qua nhờ thế mà nhà họ kiếm ít bạc, dâng biếu cũng ít. Ra tay rộng rãi, Giang Nam vốn giàu , khi Bình vương thất thế, phần lớn quyền lực rơi tay An Thân Vương. Biểu ca thể dùng .”
lúc , Đỗ Thần Tài nhàn nhã bước , theo là một nam t.ử áo xanh tuấn.
Ánh mắt Lý Cẩm Vân chợt sáng lên, lạnh lùng Trần Thanh Diễm: “Ngươi là ngoại tôn của phủ Vĩnh An hầu, Trần Thanh Diễm?”
Tay Trần Thanh Diễm run lên, cúi đầu hành lễ: “Vương gia, phủ Vĩnh An hầu còn. Tiểu nhân giờ đang việc cho Đỗ công t.ử, chỉ là một buôn bán thôi.”
Lý Cẩm Vân lúng túng thu ánh mắt , sang Đỗ Tề Cương.
Đỗ Tề Cương bước lên hành lễ: “Vương gia, Thanh Diễm văn võ song , chỉ là kém may mắn. Hiện giờ là cánh tay của , thể thiếu .”
“Quả nhiên là vàng thì ở cũng sáng.” Tiêu Phù Dao khen một câu, mời hai xuống.
Ngồi yên vị, hầu dâng lên, ánh mắt Đỗ Tề Cương lướt qua đám hạ nhân, Tiêu Phù Dao vẫy tay cho lui, cả đại sảnh lập tức chỉ còn bốn .
Lúc , Đỗ Tề Cương mới mở lời: “Vương gia, vương phi, hôm nay mạo đến đây, chỉ vì một việc.”
Lý Cẩm Vân cầm tách : “Ngươi .”
Đỗ Tề Cương dậy, rút từ trong n.g.ự.c một xấp ngân phiếu dày, giơ cao quá đầu: “Đỗ gia nguyện vì vương gia sinh t.ử!”
Lý Cẩm Vân tuy sinh trong hoàng cung, từng thiếu bạc, nhưng thấy xấp ngân phiếu cũng khỏi giật .
“Biểu ca, gì ?” Tiêu Phù Dao hỏi, dù rõ.
Đỗ Tề Cương đặt ngân phiếu lên bàn, nghiêm túc : “Không ý gì khác, chỉ giúp vương gia vương phi bước thêm một bậc. Vậy nên mới mặt dày mang lễ vật đầu quân. Đỗ gia quyền thế trong triều, nhưng bao năm qua nhờ bên ngoại mà kiếm ít tiền. Vương gia lên vị trí đó, hiện tại đúng là lúc cần , cần tiền.”
Lý Cẩm Vân xong, liếc Tiêu Phù Dao, nàng chớp mắt một cái.
Lý Cẩm Vân lúc mới dậy, nâng tay Đỗ Tề Cương lên, động tác là ngầm xác lập đồng minh.
Tiêu Phù Dao đặt ánh mắt lên Trần Thanh Diễm. Nàng chợt cảm thấy hề đơn giản. Chuyện lớn như mà hề chớp mắt, thần sắc vẫn thản nhiên như cũ.
Nghe từng tình cảm với An Thân Vương phi?
Thật là… thú vị!
…
Một canh giờ , xe ngựa rời khỏi phủ Tấn vương.
Đỗ Tề Cương lười nhác liếc Trần Thanh Diễm một cái: “Chúng xem như chính thức ở phía đối lập với An Thân Vương.”
Trần Thanh Diễm cụp mắt, thần sắc hờ hững, rõ ràng là nhiều.
Đỗ Tề Cương vỗ vai : “Không đến giao tình thế hệ , chỉ riêng chuyện từ nhỏ ngươi cứ theo gọi ‘Ca Ca, Ca Ca’… thì cũng tay trừng trị những kẻ ức h.i.ế.p ngươi.”
Trần Thanh Diễm gật đầu.