Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 58: Thanh Thảo Đường
Cập nhật lúc: 2025-12-16 13:06:39
Lượt xem: 46
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa nghĩ đến đây, Tạ lão phu nhân thật sự cảm thấy mệt mỏi thể chịu nổi.
"Con cũng đừng nóng vội, chuyện thể gấp gáp , chúng hãy nhẫn nhịn một thời gian, chờ xem động tĩnh từ kinh thành tính tiếp."
Nhẫn! Nhẫn! Nhẫn!
Ai mà đầu chữ "nhẫn" một con dao.
Trong lòng Thiệu di nương đầy oán hận.
Trước đây Tạ gia các hèn nhát, sợ c.h.ế.t, đuổi Cao Thị ; giờ vẫn hèn nhát, sợ c.h.ế.t mà rước về.
Cả đời , nàng phạm tội gì?
Tại bắt nàng nhẫn?
...
"Phụ !"
Tạ nhị gia đuổi theo, liếc mắt quanh một vòng, đám hạ nhân điều rút lui.
Tạ lão gia vuốt vài sợi râu lưa thưa: “Chuyện gì?"
"Đã tìm thấy nương con Cao Thị, chúng nên gửi tấu sớ về kinh, để hoàng thượng yên tâm ."
Tạ lão gia trầm ngâm một lúc, gật đầu: "Rất đúng."
"Vậy con ngay."
Tạ lão gia đặt một tay lên vai Tạ nhị gia: "Có một chuyện cần chi tiết, chỉ cần đề cập sơ qua, rằng hiện tại nương con Cao Thị khỏe mạnh, sự đều bình an."
Không cần chi tiết, tất nhiên là chuyện bỏ vợ lấy vợ khác, Tạ nhị gia nghĩ, cũng quan , thể ngốc như .
"Vâng, phụ ."
"Về phía Thiệu di nương, con cần nghiêm khắc dạy bảo, Tạ gia chúng là quy củ, chủ mẫu là chủ mẫu, là , kính trọng thì kính trọng."
Tạ nhị gia ngoài mặt tươi , mà trong lòng đắng chát, trả lời: "Vâng."
Tạ lão gia liếc đầy ẩn ý: “Cao Thị sức khỏe , thể để nàng vất vả, cứ để nàng ở trong phòng dưỡng sức, chọn vài hầu chu đáo. Còn những chuyện khác, chờ thánh chỉ từ kinh thành, tính ."
Tạ nhị gia suy ngẫm từng lời: "Con sẽ theo lời phụ ."
Tạ lão gia dứt khoát bước .
Tạ nhị gia ho nhẹ một tiếng, Tạ quản gia xa xa lập tức lập tức tiến gần.
"Lời của lão gia, ngươi đều rõ chứ?"
"Nghe rõ ."
"Biết thế nào ?"
"Nhị gia yên tâm, từ xuống ở Thanh Thảo Đường đều là của chúng ."
"Canh chừng cho kỹ."
"Vâng."
...
Qua cổng hoa rủ, kiệu dừng Thanh Thảo Đường.
Tạ Ngọc Uyên yên, cẩn thận quan sát nơi ở của .
Phía đông của Tạ phủ là đất của đại phòng, phía tây là đất của nhị phòng. Thanh Thảo Đường ở cuối phía tây, hẻo lánh đến mức ngay cả con ruồi cũng lười bay qua.
Cố Thị mỉm : "A Uyên , đây là Thanh Thảo Đường, cha con tự chọn cho nương con hai . Những hạ nhân cũng đều do ông đích chọn. Con xem kỹ , nếu ý thì để , thì chọn khác cho con."
Lời đầy ẩn ý.
Kiếp , Tạ Ngọc Uyên thể nhận ý tứ trong lời , nhưng kiếp , nàng hiểu rõ.
Cố Thị đang cho nàng , căn nhà hẻo lánh là do cha nàng hai nương con nàng ; trong đám hạ nhân của cha nàng, là để giám sát hai nương con.
Nếu con từng cử chỉ hành động của đều trong mắt khác, cũng thể giúp con sắp xếp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-58-thanh-thao-duong.html.]
Nhìn kỹ , đây là đang bày tỏ thiện chí với con, con thông minh thì tự hiểu.
Tạ Ngọc Uyên nghĩ, quỷ sáu năm , thể rút kinh nghiệm chứ.
Vân Mộng Hạ Vũ
Trong lòng nàng đang tính toán nên mở lời thế nào, thì thấy Cao Thị ở bên gọi khẽ một tiếng: "Muội Muội".
Cố Thị run lên, vui lo, mắt rời khỏi gương mặt vô hồn của Cao Thị.
"Muội Muội" là tên gọi mật của bà, khi Cao Thị gả , quan hệ chị em dâu thiết, riêng tư thường gọi bà là "A Chữ", Cao Thị gọi bà là "Muội Muội".
Giờ đây Cao Thị điên thì điên, nhưng vẫn còn nhớ những lời riêng tư năm nào...
Thôi , thôi !
Cố Thị vỗ vai Cao Thị, đầu , nhỏ vài câu với bà lão .
Bà lão là Tôn Bình, hầu theo hầu Cố Thị, lập tức gọi tên một hạ nhân, đưa những đó khỏi Thanh Thảo Đường.
Tạ Ngọc Uyên mấy hạ nhân , quả nhiên đều là những gây rối kiếp .
Những như những con rắn độc thè lưỡi, ẩn núp trong bóng tối, truyền hành động lời của nương con nàng ngoài.
Cũng chẳng trách nàng c.h.ế.t t.h.ả.m như .
Tuy nhiên, chỉ những mà Tôn Bình gọi thôi ?
Chưa chắc!
Cố Thị thể hiện thiện chí, Tạ Ngọc Uyên cũng nên đáp .
"Đại bá mẫu, khi còn ở Tôn Gia Trang, con từng theo học vài ngày về d.ư.ợ.c lý từ lang trung trong làng. Đại bá mẫu, môi tím, mắt sắc trắng, chuyện thở dồn dập, dấu hiệu thiếu máu."
Cố Thị kinh ngạc.
"Có thể dùng xương mực 10g, đảng sâm 20g, bạch truật 10g, hoàng kỳ 20g, sinh địa 10g, nữ trinh t.ử 10g, hán liên thảo 10g, tiên hạc thảo 20g, mẫu lệ nung 15g, quy bản 15g, huyết dư than 5g, cam thảo 5g, mao căn than 20g, ngó sen than 20g, hoàng cầm 10g sắc thành thuốc, ngày uống hai , một tháng là thể điều trị ."
Cố Thị mỉm , nhưng để tâm.
Mình thiếu m.á.u ngày một ngày hai, mời bao đại phu, uống bao nhiêu t.h.u.ố.c đắng vẫn khỏi, một đứa nhỏ từ nông thôn tới thì gì chứ?
Dù , lang trung ở nông thôn cũng chẳng lang trung giỏi gì, chữa đau đầu cảm mạo lắm .
Tuy nhiên, tấm lòng của cô bé thì , cũng thông minh, bà thấy cảm tình.
"Đại bá mẫu cảm ơn . Thôi, chúng nhà xem thử."
Tạ Ngọc Uyên thấy bà để tâm, cũng thêm, đỡ Cao Thị nhà.
Thanh Thảo Đường sáu bảy phòng, trong sân trồng đầy hoa cỏ, nhiều nhất là cây chuối, góc sân vài tảng đá lạ, một hồ nước trong xanh, vài khóm trúc, cũng khá nhã nhặn.
"Trong phủ mỗi phu nhân và tiểu thư đều hai đại nha , bốn tiểu nha , ngoài còn vài nha việc nặng. Tôn Bình, dẫn những đại nha tới mắt."
"Tôn Bình, cần vội, con và nương một ngày một đêm ngủ, mệt lắm, cả đêm, phong trần mệt mỏi, còn đang đói bụng."
Tôn Bình là nhiều kinh nghiệm, lập tức lớn: "Người , hầu hạ nhị phu nhân, tam tiểu thư rửa mặt nghỉ ngơi, dùng bữa."
...
Chờ Cố Thị và Tôn Bình rời , đám nha mỗi một việc, lấy nước, dọn cơm.
"Thanh Nhi, xuống ăn cùng ."
"Dạ!"
Lý Thanh Nhi trả lời, hề nhận mấy đại nha đang sầm mặt.
Trong Tạ phủ, ngoài những cận nhất sủng ái, nha nào dám cùng bàn ăn với chủ tử.
Tam tiểu thư rõ ràng là đang với bọn họ: Ta tin các ngươi.
Ba ăn xong, Tạ Ngọc Uyên liếc mắt hiệu cho Lý Thanh Nhi.
Từ khi phủ đến giờ, trái tim của Lý Thanh Nhi như treo trung, tay gắp thức ăn cũng run rẩy.
Dù lòng sợ hãi, nàng vẫn lấy một chiếc ghế nhỏ đặt cửa, đó như thần giữ cửa, tạo nên dáng vẻ "một giữ ải, vạn qua".
"Nương, phủ , gì dặn dò con ?"
Cao Thị trèo lên giường, thản nhiên : "Chẳng gì dặn dò cả, nhiều, nhiều, nghĩ nhiều, còn thì tùy duyên. Sau nương chỉ là một ăn chay niệm Phật, việc gì đừng đến phiền nương."