Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 57: Phải Biết Nghe Lời
Cập nhật lúc: 2025-12-16 13:06:38
Lượt xem: 54
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng Tạ nhị gia tràn đầy phẫn nộ, nhưng ngoài mặt tươi : “A Uyên , con đến chào một chút, đây là đại bá mẫu của con, còn đây là Thiệu thị."
Cố Thị bước lên một bước: “Ôi, đây chính là A Uyên , lớn thế , thật xinh . Đại bá mẫu cũng gì quý giá, đầu gặp mặt, chiếc vòng con cầm lấy chơi nhé."
Nói xong, ánh mắt bà liếc về phía Cao Thị.
Da của Cao Thị đen , thô ráp hơn, già hơn, nhưng khí chất trong ánh mắt, chân mày vẫn còn đó.
Vật còn mất!
"Đa tạ đại bá mẫu." Tạ Ngọc Uyên vui mừng nhận lấy chiếc vòng.
Cố Thị tên đầy đủ là Cố Muội, con gái chính thất nhà thương gia giàu họ Cố ở Dương Châu, chữ, nhưng tính tình thẳng thắn, dứt khoát. Trong Tạ phủ, đây là hiểu chuyện nhất.
Cố Thị mỉm : "Vào phủ đừng sợ, thiếu gì, cần gì cứ với đại bá mẫu, nếu ai bắt nạt cũng đừng nhịn, sẽ bảo vệ con."
Trong lòng Tạ Ngọc Uyên thoáng dâng lên một chút ấm áp.
Kiếp , bà cũng mấy lời , nhưng vì cách giữa hai phòng, nàng chủ động tiếp xúc, nên dần dà cũng xa cách.
"Sau thể phiền đến đại bá mẫu, mong đừng chê con phiền nhé!"
Cố Thị , khỏi ngạc nhiên.
Đứa trẻ sinh và lớn lên ở thôn trang, mà Cao Thị dồn ép đến phát điên, ai dạy bảo nàng đây?
Ấy mà lời lưu loát, đối đáp chút e dè, quả là hiếm !
Nghĩ thế, ánh mắt Cố Thị về phía Tạ Ngọc Uyên thêm mấy .
Ánh sắc bén lia qua, Tạ Ngọc Uyên nghĩ, đại bá mẫu , dù gì cũng nên giữ chút bình tĩnh, chúng còn nhiều thời gian, mắt hãy giải quyết .
"Vị là Thiệu di nương ?"
Thiệu Thị đang quan sát Cao Thị, bỗng thấy hai chữ "di nương", trong lòng suýt nữa phun máu.
Tạ Ngọc Uyên hờ hững liếc Thiệu Thị, mặt mày ngây thơ.
"Ở Tôn Gia Trang cũng những nhà giàu lấy thê, . Thiếp thất thấy chính thê, việc đầu tiên là quỳ xuống chào, dâng , quy củ lớn. Đại bá mẫu, quy củ của Tạ phủ chúng chắc cũng như chứ?"
Cố Thị thấy thế thì suýt bật thành tiếng.
"Tạ phủ xuất từ thi thư, quy củ tất nhiên là . Hai trong phòng , sáng tối lễ phép, ngày nào cũng dám thiếu."
Tạ Ngọc Uyên nhíu mày, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Vậy thấy Thiệu di nương quỳ lạy dâng cho nương ? Thiệu di nương, chăng trong lòng phục việc nương chính thất?"
Thiệu Thị nghiến răng, nuốt cả m.á.u bụng: “Tam tiểu thư đùa , nào dám."
Tạ Ngọc Uyên mím môi, nở một nụ nhạt: “Ở thôn của , thất dám tự xưng là '', xưng là '', hoặc 'nô tỳ'."
"Ngươi..."
Giờ phút , Thiệu Thị chỉ c.h.ế.t cho xong.
Một kiệu tám khiêng rước phủ, giờ xưng "nô tỳ" với một điên thì bà thà c.h.ế.t còn hơn.
"Di nương đừng giận, là quy củ ở thôn của , quy củ Tạ phủ lẽ khác. Đại bá mẫu, những trong phòng xưng hô thế nào ?"
Cố Thị vốn ưa Thiệu Thị.
Hai phòng của Tạ gia, một bên quan, một bên thương nhân, bên quan khinh thường bên thương nhân, Thiệu Thị còn dựa mối quan hệ m.á.u mủ với lão phu nhân, nắm giữ quyền quản gia, chèn ép phòng lớn, thật quá quắt.
Lúc thấy Thiệu Thị bẽ mặt, trả lời nổi, trong lòng Cố Thị lập tức thiện cảm với Tạ Ngọc Uyên, chỉ thiếu cầm khăn thêu bên cổ vũ.
"Tam tiểu thư, những trong phòng đều xưng '', dù cũng giữ quy củ mà."
Ánh mắt Tạ Ngọc Uyên lạnh lùng Thiệu Thị: “Thiệu di nương rõ ?"
Giờ phút , trong lòng Thiệu Thị như đ.â.m một lỗ lớn, hận thù, oán trách đều còn, chỉ còn nước mắt rơi như mưa.
Nàng rơi nước mắt, Tạ nhị gia đau lòng, định lên tiếng giúp, nhưng thấy ánh mắt lạnh lẽo của cha liếc qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-57-phai-biet-nghe-loi.html.]
Tạ nhị gia im thin thít.
Thiệu Thị là tinh ý, thấy tình hình thế , đành ngoan ngoãn quỳ xuống mặt Cao Thị, nhận lấy chén từ tay tỳ nữ, nâng cao qua đầu, dồn hết sức bình sinh, thốt một câu.
"Thiếp mời nhị phu nhân dùng ."
Cao Thị động đậy, chỉ dùng ánh mắt lạnh lùng nàng.
Chủ mẫu lên tiếng, Thiệu Thị chỉ thể cứ thế nâng chén , mặc cho ấm ức, mặc cho từng kiệu tám rước Tạ phủ, mặc cho sinh hạ con cái.
Tạ Ngọc Uyên khuôn mặt xanh mét của Tạ nhị gia, trong lòng khỏi hả hê.
Nàng ép Thiệu Thị, mà ép đám Tạ gia lòng lang sói .
Nàng bọn họ thừa nhận địa vị của nương ở Tạ phủ.
Một đưa từ cửa hông, rõ ràng, khác xa với một đưa từ chính phòng, di nương dâng cho chủ mẫu.
Ai chèn ép, ai hãm hại, tiên xem phận của .
"Nương, uống , đây là Thiệu di nương dâng đó."
Cao Thị như bừng tỉnh, đón lấy chén , uống một ngụm, lạnh lùng ba chữ: "Phải lời."
Nghe lời ai?
Nghe lời chủ mẫu.
Vì ?
Vì ngươi là !
Thiệu di nương mấp máy môi, từ kẽ răng bật một câu: "Đa tạ nhị phu nhân."
Thấy chuyện thỏa, Tạ lão gia dậy từ ghế: “Nương con các ngươi trò chuyện , tối nay bày hai bàn ở Nhuận Các, cả nhà cùng ăn bữa cơm đoàn viên, cũng để tam tiểu thư quen trong phủ."
Tạ lão gia , Tạ nhị gia cũng còn mặt mũi ở nội trạch.
Vân Mộng Hạ Vũ
Hắn đau lòng liếc Thiệu Thị một cái, phẩy tay áo rời .
Tạ lão phu nhân thấy cháu gái chịu thiệt lớn như , đến diễn trò cũng chẳng buồn diễn, trực tiếp sa sầm mặt: "Ta cũng mệt , Đại phu nhân đưa sắp xếp ."
Tạ Ngọc Uyên bước đến mặt Tạ lão phu nhân: “Tổ mẫu trông sắc mặt , nên giữ gìn sức khỏe, cháu xin cáo lui ạ."
Tạ lão phu nhân gượng : "Ngoan, ."
Tạ Ngọc Uyên đỡ Cao Thị dậy, đôi mắt xinh quét qua Thiệu di nương, chậm rãi bước khỏi phòng.
Cố Thị dùng khăn tay lau miệng, cũng theo.
Đợi đều hết, nụ mặt Tạ lão phu nhân lập tức tắt ngấm.
...
"Di mẫu, con sống nổi nữa ."
Thiệu di nương ngã phịch xuống đất, nước mắt rơi như chuỗi trân châu đứt đoạn.
Tạ lão phu nhân đau lòng nàng một cái: “Con , đây là phận, là phận thì chấp nhận."
Thiệu di nương đau đến đau đầu, đau ngực, khắp chỗ nào đau.
"Di mẫu, con còn một đôi con trai con gái, vốn là đích xuất, giờ biến thành thứ xuất, ... con chấp nhận nổi?"
Nhắc đến hai đứa trẻ, lòng Tạ lão phu nhân cũng đau nhói.
Phải , thì , chỉ cần ăn uống khác gì chính thất, Nhị gia cũng còn yêu thương nàng, cũng chỉ là vấn đề danh phận.
Đợi vài năm nữa, ở Kinh thành quên chuyện của Cao Thị, nâng lên chính thất cũng khả năng.
hai đứa trẻ thì khác!
Tiền đồ của đứa con trai, chuyện hôn sự của đứa con gái... đều là những việc hệ trọng đến tính mạng.