Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 564: Cũng sẽ là kết cục của ngươi

Cập nhật lúc: 2025-12-31 13:05:19
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời dứt, tất cả đều im lặng.

Tô Trường Sam tuy ngoài mặt vẻ cà lơ phất phơ, nhưng lúc gặp chuyện luôn rõ hơn khác. Mấy lời , trắng cảnh hiện tại của Lý Cẩm Dạ.

Lúc , Tạ Dịch Vi chen lời: “Ở Tứ Xuyên động đất, Hộ bộ gom góp một ít ngân lượng. Ta định xin cứu tế, tiện thể xem xét tình hình bên đó. Tứ Xuyên cách quân Trấn Tây xa, thể gặp Trình Đại tướng quân, gửi thư nhắc tới chuyện Hách Liên Chiến, rõ ràng lắm. Nếu trực tiếp từ miệng , chắc chắn sẽ mang về nhiều tin tức hữu ích.”

Lý Cẩm Dạ hai bọn họ, cảm thấy n.g.ự.c như hàng ngàn cái kim đang đ.â.m .

Hai đang dùng cách “lùi một bước để tiến hai bước”, mong khác thấu hiểu và cảm thông.

Tô Trường Sam thấy Lý Cẩm Dạ gì, ho một tiếng : “Mộ Chi, chính sự xong thì chuyện riêng. Chuyện giữa và Tam gia sẽ để ngươi khó xử. Đợi khi mây tan trăng tỏ, chúng định từ quan quy ẩn.”

Sau tấm bình phong, Cao Ngọc Uyên bỗng cứng đờ, sắc mặt như m.á.u rút hết khỏi da thịt.

Khóe mắt Lý Cẩm Dạ thoáng liếc về phía tấm bình phong, thản nhiên : “Chuyện thì để hãy . Đã các ngươi quyết thì sẽ phản đối. Trường Sam, ngươi ở quân doanh nhớ giữ gìn sức khỏe; Tam gia, cuối năm nhất định từ Tứ Xuyên trở về, A Uyên đang mong chờ ngươi về ăn Tết đấy!”

Tạ Dịch Vi : “Nghe lụa Thục ở Tứ Xuyên là tuyệt phẩm thiên hạ, sẽ mua về ít tặng nó, để nó may vài bộ áo quần mới.”

“Tam gia lòng , nếu ở đó món ăn vặt gì ngon, cũng mang về ít cho nàng.”

“Nhất định !”

Cao Ngọc Uyên thể hai đang phối hợp mà dỗ nàng, nàng chỉ im lặng thở dài một .

Lý Cẩm Dạ xuống ghế: “Trường Sam, chuyện hỏi rõ: trêu Chu tiểu thư, khiến nàng một lòng gả cho ngươi?”

Tô Trường Sam nhạt: “Đến gương mặt Chu tiểu thư tròn méo còn rõ, tại nàng cứ khăng khăng lấy ?”

“Vậy những lời đồn bên ngoài là do ngươi cố tình tung ?”

“Không sai, để nàng hết hy vọng!”

“Nếu giữ vị trí Thế t.ử thì ? Quốc công gia…”

“Lý Cẩm Dạ, ngươi là đại sự, lằng nhằng mấy chuyện vặt vãnh ý nghĩa gì?” Tô Trường Sam đưa tay gõ gõ mặt bàn: “Người đại sự, trong lòng là thiên hạ, là bá tánh; kẻ thiển cận mới cứ chăm chăm miếng đất nhỏ xíu của Thế t.ử. Thôi, hiếm khi ngươi về sớm, nghỉ ngơi !”

Hai rời , Cao Ngọc Uyên từ bình phong bước .

Lý Cẩm Dạ mỉm nàng.

Khóe mắt Cao Ngọc Uyên giật giật vài cái, ánh mắt lướt qua gương mặt đang của Lý Cẩm Dạ, lập tức hiểu rõ: cơn giận của nàng, tức cũng phát .

Đêm hôm đó.

Cao Ngọc Uyên trong lòng chồng, : “Lý Cẩm Dạ, thấy giống một kẻ ngốc .”

“Sao ?”

“Hôm đó đến Chu phủ, ngẩng cao đầu, đường hoàng, bởi vì Tô Trường Sam liên lụy đến tiểu thư nhà ”. Ta tin là thật. Đối với Thẩm Thanh Dao cũng thế, luôn cảm thấy nàng xứng với Tam thúc”.

Lý Cẩm Dạ nghĩ một lúc, : “Vậy nên, điều mà nàng bận lòng là mối quan hệ của bọn họ?”

!” Cao Ngọc Uyên ngừng một lúc tiếp “Họ nên thật với , nếu cảm thấy thật ngốc.”

“A Uyên, chuyện gì cũng thể thật.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Lý Cẩm Dạ vuốt lưng nàng: “Họ giấu nàng, là vì nàng lo nghĩ nhiều. Mỗi mệnh của riêng , mệnh trong tay họ, chúng ngoài .”

“Lý Cẩm Dạ, cứng rắn, thường khó mà chạm đến lòng . những bước tim dù là Tam thúc Tô Trường Sam đều mong họ sống .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-564-cung-se-la-ket-cuc-cua-nguoi.html.]

“Họ cảm thấy như thì là . Cái nàng cho là , chắc là cái họ cần!”

Lý Cẩm Dạ hôn lên cằm nàng: “Giống như , mệnh ngắn, cũng là lương duyên, nhưng nàng vẫn nguyện lòng ở bên .”

Cao Ngọc Uyên bĩu môi, thầm nghĩ: tình cảm của bọn họ, thể so với chúng ?

Sáng hôm .

Tô Trường Sam phục chức trở quân đội, ngay hôm đó rời khỏi Vương phủ.

Ba ngày , Tạ Dịch Vi theo Khâm sai Chu Khải Hằng Tứ Xuyên cứu tế. Đây là đầu tiên từ khi triều quan, mặt khác một cách quang minh chính đại.

Hôm xuất thành, Cao Ngọc Uyên tiễn. Thực , ba ngày qua nàng đều tránh mặt Tạ Dịch Vi, tiệc tiễn biệt cũng viện cớ ốm tham dự.

Vì nàng thật sự đối mặt thế nào!

Hai rời , Vương phủ lập tức trở nên vắng vẻ. Lý Cẩm Dạ và Trương Hư Hoài vẫn bận rộn suốt ngày, Cao Ngọc Uyên sai đóng c.h.ặ.t đại môn, từ chối tất cả những mang quà biếu.

Nàng phủ An Thân vương trở thành một phiên bản khác của phủ Phúc vương. Ngày hoa tươi vinh hiển, lửa rực dầu sôi, giờ đây thành một tòa phủ c.h.ế.t.

Ngày thứ hai khi Tạ Dịch Vi Tứ Xuyên, chính là ngày Lý Cẩm Hiên và cả nhà dọn đến Hải Nam.

Sáng hôm đó, Lý Cẩm Hiên đưa khỏi ngục. Hắn ánh mặt trời ảm đạm đầu, ánh mắt chuyển sang Lý Cẩm Dạ đang khoanh tay đối diện, khóe môi chậm rãi cong lên nhạt: “Thập Lục thật nhã hứng, còn chịu tiễn một đoạn!”

Sắc mặt Lý Cẩm Dạ lạnh tanh: “Huynh một nhà, tiễn một chút cũng là nên !”

Gần một tháng tù khiến Lý Cẩm Hiên gầy trông thấy, khuôn mặt trở nên góc cạnh, còn vẻ hiền hòa như xưa.

Lý Cẩm Dạ , chợt nghĩ đến Lý Cẩm An giam giữ bao năm. Thực , gương mặt mấy bọn họ, ít nhiều đều thể thấy hình bóng Hoàng đế lúc còn trẻ.

Hắn dời mắt, tiếp lời: “Cả nhà đang đợi ở cửa cung, dọc đường Cấm quân hộ tống, đến tận khi an đến Hải Nam.”

Lý Cẩm Hiên nhướng mí , bóng gió: “Đa tạ Thập Lục bận lòng!”

Lý Cẩm Dạ như thấy sự mỉa mai trong lời : “Ta cầu xin phụ hoàng, đem bộ tài sản của phủ Phúc vương đổi thành ngân lượng, giao tận tay vợ . Dù đời tiêu xài thế nào cũng hết, thế nào thì xem con cháu !”

Lời đúng là đ.á.n.h chỗ chí mạng của Lý Cẩm Hiên.

Hắn im lặng một lúc, : “Ta đến dập đầu từ biệt mẫu hậu. Ơn sinh thành dưỡng d.ụ.c lớn hơn trời.”

“Mẫu hậu dạo sức khỏe , đóng cửa gặp ai!”

Mắt Lý Cẩm Hiên lập tức đỏ hoe. Lời chẳng khác gì cho : Hoàng hậu tuy vẫn còn danh phận, nhưng thực chất giam lãnh cung.

“Không , chỉ dập đầu ngoài điện, quấy rầy .”

“Ta cùng !” Lý Cẩm Dạ đưa tay hiệu mời.

Hai chậm rãi bước , một mặc quan phục, một áo vải thô, luôn giữ cách một trượng, gần xa.

“Thập Lục, gần đây nhớ tới ai ?”

“Ai?”

Lý Cẩm Dạ kiên nhẫn đợi một lát, mới : “Đại ca chúng , Lý Cẩm An.”

“Hoàng là nhớ tình nghĩa , cảm thán kết cục của hiện tại?”

Lời khiến ánh mắt Lý Cẩm Hiên trở nên mơ hồ. Hắn cố gắng lắm để lấy tiêu cự, chậm rãi : “Lý Cẩm Dạ, kết cục của và của … Rồi một ngày cũng sẽ là kết cục của ngươi.”

 

Loading...