Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 527: Thích khách!
Cập nhật lúc: 2025-12-31 12:57:02
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bàn tay to lớn của Tô Trường Sam vững vàng đỡ lấy Tạ Dịch Vi, chạm buông ngay. Sau đó ánh mắt dời xuống, rơi chiếc kiệu nhỏ ở phía xa.
lúc , Chu T.ử Ngọc cũng về phía .
Ánh mắt chạm , môi Tô Trường Sam nhếch lên một nụ lười biếng. Chu T.ử Ngọc trong lòng chán ghét, bèn lạnh lùng .
Ngay khi nàng , nụ lười biếng lập tức chuyển thành một nụ nhạt.
Lạnh như băng.
Dẫu sức khỏe của Cao Ngọc Uyên đến , khi leo lên đến đỉnh núi cũng thở hồng hộc như một chú ch.ó nhỏ. Nàng ngã lòng Lý Cẩm Dạ, thở gấp gáp.
Lúc , liên tiếp thêm kiệu lên tới đỉnh.
Công chúa Hoài Khánh bước khỏi kiệu, tới mặt An Thân Vương và Vương phi, : “An Thân Vương phi thật bản lĩnh, thể leo thẳng một mạch lên núi.”
Cao Ngọc Uyên thở , Lý Cẩm Dạ đáp nàng: “Hoàng tỷ quá khen, nàng chỉ là cố gắng hết sức mà thôi.”
“Hoàng , cũng thử cố gắng một chút, nhưng leo bao lâu thở nổi.”
Nghe hai tiếng “hoàng ”, Cao Ngọc Uyên trong lòng những ngày qua chạy tới chạy lui phủ công chúa vô ích.
Một tiếng nhạt vang lên, lớn nhỏ, đủ để thấy.
Ngẩng đầu lên, thấy Chu T.ử Ngọc đó, vẻ mặt nửa như nửa như , ánh mắt về phía Cao Ngọc Uyên: “Hoàng tẩu cành vàng lá ngọc, tất nhiên là leo nổi núi . Không chỉ hoàng tẩu, những tiểu thư nhà thế gia cũng chẳng ai lên nổi.”
Câu như khen công chúa, nhưng châm chọc Cao Ngọc Uyên.
Cao Ngọc Uyên cố nhịn cơn tức, mỉm , trả lời. Nàng chỉ dùng ánh mắt hiệu cho Lý Cẩm Dạ rời .
gương mặt Lý Cẩm Dạ sầm xuống, đôi chân như mọc rễ cắm c.h.ặ.t tại chỗ. Hắn xem, nữ nhân họ Chu cuối cùng còn thể những gì.
Cao Ngọc Uyên sợ nổi giận mà liều, vội kéo kéo tay áo , tỏ ý nàng thể tự đối phó.
Thấy , Lý Cẩm Dạ mới chịu chắp tay lưng rời .
Từng hành động nhỏ của hai đều thoát khỏi ánh mắt của Chu T.ử Ngọc. Trong đáy mắt nàng, hận ý hiện lên biến mất.
Hoài Khánh vội lên tiếng hòa giải: “Người sức thì leo, sức thì kiệu, cũng chẳng chuyện lớn. T.ử Ngọc, xem đại ca ngươi lên .”
Chu T.ử Ngọc hoàng tẩu luôn yêu thương nay như , lời nào, chỉ đáp bằng một nụ nhạt.
Cao Ngọc Uyên như thấy, ánh mắt lướt qua bóng lưng Tô Trường Sam xa xa, bỗng : “Thế t.ử gia hiếm khi về kinh, gầy nhiều, cũng thật vất vả.”
Hoài Khánh , nàng cố ý để Chu T.ử Ngọc , trong lòng khỏi cảm thán. Bị kẹp giữa phu quân và tiểu , vất vả mới lạ.
Ai ngờ, Chu T.ử Ngọc nhướng mày đáp: “Vất vả cũng là đáng đời .”
Xong!
Hoài Khánh triệt để cạn lời.
An Thân Vương phi đặt bậc thang xuống chân ngươi, chỉ cần thuận theo là thể xong chuyện.
Vậy mà ngươi những nhận, còn đá bậc thang xa.
Thật sự từng thấy ai ăn vụng về như .
Mặc dù thương yêu cô em chồng, nhưng Hoài Khánh cũng nguyên tắc. Nàng lạnh nhạt : “Nữ nhân chồng, lời lẽ giữ gìn. Dẫu cũng là phu quân tương lai của ngươi.”
Chu T.ử Ngọc dù to gan lớn mật, cũng dám đắc tội công chúa. Nàng cúi đầu, xoay bỏ , trong lòng đầy khinh thường.
Không vì Cao Ngọc Uyên ba ngày hai lượt đến phủ công chúa nịnh bợ ngươi ? Ta xem ngươi thiết với nàng thì lợi ích gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-527-thich-khach.html.]
Cách đó vài trượng.
Trương Hư Hoài tặc lưỡi: “Tô Trường Sam, Chu T.ử Ngọc đúng là đèn cạn dầu. Ngươi chịu khổ .”
“Ngươi tưởng là đèn cạn dầu chắc? Ta thật, nàng càng ngang ngược càn rỡ, càng vui. Nếu nàng dịu dàng hiểu lễ, cảm thấy áy náy. Một cô nương như , thể để hỏng chứ?”
Vân Mộng Hạ Vũ
Trương Hư Hoài , Tạ Dịch Vi đang bên tảng đá lớn, chỉ lắc đầu thở dài.
Lúc , đỉnh núi vang lên tiếng nhạc lễ, buổi tế lễ bắt đầu.
Phúc Vương Lý Cẩm Hiên đội mũ triều thiên, vận áo bào vàng thêu bốn con rồng, hộ tống tiến tới. Khuôn mặt tràn tràn ngập vẻ đắc ý.
Mũ triều thiên, áo bào vàng, bốn con rồng, đều là nghi thức dành riêng cho thái t.ử. Nhìn thấy cảnh , các quan viên hiểu rõ chuyện, lập tức quỳ xuống hành lễ như đối với thái t.ử.
Cao Ngọc Uyên quỳ trong hàng nữ quyến, nhịn Lý Cẩm Dạ.
Từ góc độ của nàng, chỉ thấy bóng lưng . Hắn quỳ với Tấn Vương ở hàng đầu tiên, cúi đầu thấp sát đất, lưng uốn cong như một cây cung.
“Đây là cúi đầu xưng thần.”
Lòng nàng đột nhiên trĩu nặng, ánh mắt rũ xuống, che giấu cảm xúc trong đáy lòng.
nàng , Lý Cẩm Dạ tuy cúi đầu, nhưng lòng cũng đầy sóng gió.
Phía là vô gương mặt, giữa những gương mặt là bao âm mưu ngấm ngầm.
Ai là của ? Ai là của kẻ khác? Hôm nay ngươi là của , ngày mai ngươi là của …
trong những khuôn mặt , luôn những “từ đầu đến cuối đều thuộc về ”.
Chính vì họ, chỉ thể tiến lên, thể lùi bước.
“Đã đến giờ, bắt đầu tế lễ.”
Theo tiếng hát vang của quan tế lễ, buổi tế trời tiến hành c.h.ặ.t chẽ.
Phúc Vương Lý Cẩm Hiên cầm ba nén hương, quỳ lạy trời, đất, bốn phương.
lúc bước tới, định cắm hương lư hương, thì một tiếng xé gió đột ngột vang lên.
Ngay đó, hơn mười tên sát thủ mặc áo đen như từ trời rơi xuống, tay cầm trường kiếm sáng loáng, xông thẳng tới Lý Cẩm Hiên.
Biến cố xảy chỉ trong nháy mắt.
Tất cả hoảng loạn bỏ chạy.
Có gào , chân mềm nhũn quỳ xuống đất dậy nổi, tiểu thư quý tộc sợ hãi hét lớn. Cảnh tượng hỗn loạn thể kiểm soát.
Lễ đài vốn chật hẹp, dù xung quanh cận vệ hoàng gia bao phủ, nhưng chỉ một trăm .
Những bảo vệ hoàng t.ử, hoàng tôn, đối đầu với sát thủ, đám đông xô đẩy đến hỗn loạn, nhất thời trận thế cũng rối loạn.
Lý Cẩm Dạ quỳ đất, điềm tĩnh đảo mắt quanh một vòng, đầu hét lớn với Tô Trường Sam ở phía : “Bảo vệ Hư Hoài cho , tìm A Uyên và Tam Gia!”
Tô Trường Sam lập tức túm lấy khuỷu tay của Trương Hư Hoài: “Ngươi tìm Cao Ngọc Uyên, Tam Gia để lo! Bên nữ quyến nguy hiểm hơn!”
Lý Cẩm Dạ gật đầu, hình lao lên trung, vọt như tia chớp.
Lúc , Cao Ngọc Uyên kẹp ngân châm giữa đầu ngón tay, phục sát đất, trong lòng bàn tay vô thức toát mồ hôi lạnh, cả sống lưng cũng căng cứng theo.
Hôm nay là ngày tế lễ, tất cả thị vệ cận của đều bố trí ở lưng chừng núi, thích khách nhân lúc mà tay, rõ ràng là quen thuộc với trình tự buổi lễ.
Là ai?
Muốn ám sát ai ?