Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 341: Hắn cứu chính mình
Cập nhật lúc: 2025-12-27 00:51:50
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AtVhx646d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ầm!
Lại một tia chớp xé ngang bầu trời, xe ngựa dừng cửa Cao phủ.
Vừa từ xe bước xuống, Cao Ngọc Uyên thấy Tạ Dịch Vi tiến tới đón: “A Uyên, vương gia thế nào ?"
"Vào trong !"
Hai chú cháu cùng bước phủ, vài bước, Cao Ngọc Uyên mới : "Lưng bỏng nặng, dùng t.h.u.ố.c của Ôn lang trung, dưỡng ít nhất một tháng mới lành."
"Cũng may che chắn, nếu ấm nước sôi đổ cả lên con ." Tạ Dịch Vi khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Cao Ngọc Uyên chỉ nhẹ nàng đáp: "Con mong là chịu ."
"A Uyên..." Niềm vui nhen lên trong lòng Tạ Dịch Vi chợt tắt lịm, nàng đầy kinh ngạc.
"Tam thúc, bảo dọn cơm , hôm nay con mệt mỏi quá ." Nói xong, nàng bước nhanh hơn, tránh ánh mắt dò xét của .
Khi đến cổng viện, đột nhiên một bóng chắn mặt, khiến Cao Ngọc Uyên giật . Ngước lên, thấy đó là Vệ Ôn, nàng : "Ngươi đường mà chẳng phát chút tiếng động nào thế."
"Tiểu thư, nô tỳ thấy rõ, bà già vụng về cố tình ngáng chân, mà ngáng chân chính là Hồng Y, a của Chu tiểu thư."
Cao Ngọc Uyên cảm thấy trong lòng rối bời: "Không thể nào, nếu là Hồng Y, chẳng lẽ nàng sợ ấm nước đổ cả lên chủ t.ử ?"
Vệ Ôn lắc đầu, vẻ mặt cũng mờ mịt kém.
"Có khi nào… là chính Chu tiểu thư chỉ thị ?" Tạ Dịch Vi đột nhiên lên tiếng.
Cao Ngọc Uyên sang : "Nàng để gì?"
"Có thể chỉ là thử xem !"
"Tam gia, thử xem liệu vương gia sẽ cứu nàng cứu tiểu thư chúng ?"
Ầm!
Tia chớp xé ngang màn đêm.
Suy nghĩ trong đầu Cao Ngọc Uyên rối tung cả lên, nàng cảm thấy khó thở. Nếu thật sự là như … nếu thật sự là … thì hóa cứu !
Câu trả lời như đang dần hiện rõ, khiến trái tim Cao Ngọc Uyên đau nhói, một cảm giác hư ảo lan tràn.
"Đừng suy nghĩ nhiều nữa, mau ăn cơm thôi."
Bên khung cửa sổ, cơm tối dọn sẵn, sáu món ăn và một bát canh, tất cả đều là do Lý Thanh Nhi cẩn thận chuẩn .
Tạ Dịch Vi trải qua một ngày căng thẳng, đói đến nỗi gần như quên cả hình tượng mà ăn ngấu nghiến.
Cao Ngọc Uyên thì chỉ gắp một miếng cà tím, ngẩn ngơ mãi mà đưa miệng. Hình ảnh lao tới che chắn cho nàng cứ như in sâu trong tâm trí, gạt , còn cả sự lo lắng, nỗi hoảng sợ…
"Tiểu thư, tiểu thư!"
Giọng của Thẩm Dịch gấp gáp, cao v.út, như phần hoảng loạn từ xa vọng tới.
Miếng cà tím trong tay Cao Ngọc Uyên rơi xuống, đồng t.ử nàng co , môi mấp máy như điều gì nhưng chỉ rít lên qua kẽ răng: “Kêu la dữ , chẳng lẽ gặp chuyện?”
Thẩm Dịch gần như lao phòng, giọng đứt quãng: “Tiểu thư, tiểu thư, trong… trong cung tới, gọi tiểu thư cung một chuyến.”
“Cái gì?”
“Cái gì!”
Cao Ngọc Uyên và Tạ Dịch Vi gần như đồng thanh kêu lên.
“Người tới họ Vương, là Vương công công, là lệnh của hoàng thượng.”
Đầu óc vốn rối tung của Cao Ngọc Uyên giờ như ngừng hoạt động, nàng sững sờ, phản ứng gì.
“Hoàng… hoàng thượng triệu A Uyên cung để… để gì?” Tạ Dịch Vi căng thẳng đến mức nên lời.
“Vương công công rõ, chỉ bảo tiểu thư mau ch.óng thôi!” Thẩm Dịch trầm giọng : “Tiểu thư, thế nào đây?”
Cao Ngọc Uyên bấm mạnh tay , cơn đau nàng từ từ bình tĩnh . Lý Cẩm Dạ đoán trúng, hoàng thượng sớm muộn cũng sẽ gặp nàng!
Là phúc họa đây?
Không còn thời gian để suy nghĩ, nàng lập tức gọi lớn: “Người , chuẩn áo quần!”
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-341-han-cuu-chinh-minh.html.]
Lộp độp!
Cơn mưa nặng hạt suốt cả ngày cuối cùng trút xuống như hạt đậu rơi, vài giọt rơi mặt Trương Hư Hoài, đau như kim đ.â.m, nhưng giờ cũng chẳng bận tâm.
“Lý Cẩm Dạ, Lý Cẩm Dạ!”
Ông đá tung cửa, gần như lao tới giường tre, giọng run run: “Có chuyện lớn , chuyện lớn , nha đầu đó… nha đầu đó triệu cung.”
Lý Cẩm Dạ giật , khóe mắt giật giật.
Giờ gọi cung, là vì chuyện gì đây?
Vì chuyện ở Hải Đường yến ban ngày?
Hay là vì vấn đề với Hung Nô?
Hoặc là còn gì khác nữa?
Trong lòng dấy lên nỗi bất an, cảm giác mất phương hướng.
“Phải , còn một tin tức: Công chúa Hoài Khánh rời , thì Bình vương lập tức cung yết kiến.”
Trương Hư Hoài ngập ngừng Lý Cẩm Dạ. Bình vương cung lúc chắc chắn để vấn an, hẳn là chuyện quan trọng. Liệu liên quan gì đến việc nhà đầu gọi cung ?
Khuôn mặt Lý Cẩm Dạ thoáng đổi, trầm tĩnh : “Loạn Sơn, bảo báo tin cho Tô thế t.ử, bảo đến phủ Phúc vương.”
“Đến phủ Phúc vương gì?” Giọng Trương Hư Hoài run rẩy.
“Nhờ nghĩ cách truyền tin cung, để hoàng hậu nương nương dò hỏi giúp.”
“Dạ.” Loạn Sơn lập tức lui .
Lý Cẩm Dạ nghiến răng: “Hư Hoài.”
“Ngươi !”
“Theo cung một chuyến.”
“Giờ , còn vết thương của ngươi…”
“Vết thương của , cả.”
Trương Hư Hoài bình tĩnh: “Theo nghĩ, đừng vội, đợi tin tức trong cung truyền cũng muộn. Lý Cẩm Dạ, chỉ một sợi tóc lay động thể ảnh hưởng cả cục diện, lúc chúng cẩn trọng.”
Cẩn trọng ư?
Lý Cẩm Dạ chỉ cảm thấy cơn đau dữ dội từ vết thương lưng tràn lên, đến giờ còn giữ bình tĩnh !
“Vương gia, công chúa Hoài Khánh tới .”
Giọng từ ngoài vọng , Lý Cẩm Dạ bỗng thấy nhẹ lòng, liếc Trương Hư Hoài một cái: “Đến kịp!”
…
Công chúa Hoài Khánh bước phòng, mùi t.h.u.ố.c bốc lên nồng nặc.
“Thập Lục thế nào ?”
“Hoàng tỷ, , tỷ cần vất vả đến đây, ngoài trời mưa lớn thế mà!” Lý Cẩm Dạ , vẫn úp: “Tỷ mau về !”
“Về gì mà về!”
Hoài Khánh lấy một bình sứ từ trong : “Đây là t.h.u.ố.c trị bỏng loại nhất, cầm mà bôi .”
“Đa tạ hoàng tỷ.”
Hoài Khánh xuống bên giường, thở dài: “Thập Lục , hoàng tỷ trách , nhưng vết thương , đúng là tự chuốc lấy.”
Lý Cẩm Dạ nhếch mép nhạt: “Hoàng tỷ tưởng mắt ?”
Vân Mộng Hạ Vũ
Hoài Khánh sững , nghĩ thầm: quả nhiên hiểu rõ .
“Thập Lục , cũng thể trách T.ử Ngọc. Ai bảo ngươi… Nói thật, nàng thì gì chứ, T.ử Ngọc thua kém chỗ nào ? Ngươi bảo vệ nàng , chẳng là đ.â.m thẳng tim T.ử Ngọc ?”
Lý Cẩm Dạ cố gắng gượng dậy, xếp bằng, gương mặt lộ vẻ mỉa mai: “Ta bảo vệ ai thì nàng hất nước sôi lên đó ? Hoàng tỷ, hoàng gia quan trường đều nơi của trẻ con, chuyện đều vì lợi ích. Chu gia coi trọng điều gì ở , coi trọng điều gì ở Chu gia, chẳng rõ ràng lắm ?”
Hoài Khánh lặng . , cũng là những mối quan hệ chằng chịt vì lợi ích.
“Đã hiểu rõ thì vị trí An vương phi tương lai lòng khoan dung. Đừng và Cao Ngọc Uyên gì, kể cả , nếu nàng dung thứ cho Lục Nhược Tố, chẳng lẽ thể chấp nhận một Cao Ngọc Uyên? Dùng một a hạ tiện để thử lòng , thật sự nghĩ là kẻ dễ chiều ?”
Những từ cuối cùng gần như rít qua kẽ răng.