Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 325: Tránh một chút
Cập nhật lúc: 2025-12-25 13:38:39
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong thủy tạ, bốn vây quanh.
“Vương gia, Hồ dám dùng hai tòa thành để đổi lấy Cao Ngọc Uyên, thì ý họ kiên quyết.” Hàn vuốt râu, suy nghĩ tiếp: “Tạm thời bàn đến lý do Hồ xem trọng nàng, chỉ đến khả năng xoay chuyển của việc thì vẫn còn!”
Đôi mắt Lý Cẩm Dạ sáng lên: “Thưa , xin chỉ giáo.”
“Chuyện thành bại đều trong tay hoàng đế, mà hoàng đế tin tưởng và yêu quý nhất là ai?”
“Bên ngoài là Chu Khải Hằng, bên trong là Lệnh phi nương nương!”
Hàn Bách Xuyên gật đầu: “Nếu thể thuyết phục hai , thì khả năng xoay chuyển sẽ lớn hơn.”
Tô Trường Sam nhạt: "Mộ Chi, chỉ dựa cái tính ghen tuông của Chu T.ử Ngọc thì Chu Khải Hằng là con đường c.h.ế.t. Ngươi mà nhắc tới cô nương mặt ông , khi ông tống khứ nàng ngay lưng ngươi .”
Hàn Bách Xuyên ngạc nhiên: "Cao tiểu thư gì đắc tội Chu tiểu thư ? Cớ gì đố kỵ đến ?”
Tô Trường Sam hừ hừ đáp lời.
Trương Hư Hoài ho nhẹ một tiếng, mặt nơi khác.
Lý Cẩm Dạ trầm ngâm trong giây lát, : “Ta với Cẩm Vân vốn giao hảo, nhưng Lệnh phi nương nương tuy bề ngoài trông vẻ giản dị ngây thơ, thực chất vô cùng tinh tường, lúc nên phiền bà .”
Hàn Bách Xuyên nhíu mày: "Vậy để lão phu suy nghĩ thêm mấy ngày nữa, hẳn sẽ tìm cách.”
“Lão cứ nghỉ ngơi .”
Hàn Bách Xuyên dậy, sang Trương Hư Hoài : “Trương thái y nếu dịp hầu hạ hoàng thượng, thể dò thử phản ứng của các phe phái khác.”
Trương Hư Hoài vốn ý đó, nên cũng hiếm hoi gật đầu mà phản bác gì.
Đêm dần khuya.
Bốn mỗi một ngả về, Lý Cẩm Dạ cả ngày mệt mỏi chỉ thấy mắt dần mờ .
Một bàn tay đỡ lấy cánh tay , , là Tô Trường Sam .
"Mộ Chi, ngươi cho thật , ngươi chuyện đó..."
"Trường Sam!" Lý Cẩm Dạ bất ngờ cắt lời, ánh mắt phức tạp bạn : "Có những chuyện, trong lòng là ."
"Lý Cẩm Dạ!" Tô Trường Sam buông tay đột ngột: "Thì ngươi , ngươi thật sự !"
"Biết thì thế nào, thì thế nào? Ta thể cho nàng cái gì? Ta thể hứa hẹn gì với nàng? Đến bản còn chẳng sẽ sống bao lâu, thể khổ khác?"
Tô Trường Sam im lặng một lúc, cúi đầu thở dài một tiếng: "Đứng ở góc độ của ngươi mà , thì sai. còn ở góc độ của nàng thì ?"
Tim Lý Cẩm Dạ bỗng lệch một nhịp.
Tô Trường Sam ngẩng đầu lên, trong ánh mắt là vẻ sáng tỏ như gió thanh: "Ta ngươi sợ liên lụy nàng, nhưng ngươi nàng liên lụy?"
Lý Cẩm Dạ cứng họng, nên lời.
"Ngươi đừng để tâm, chỉ thấy nàng thật sự dễ dàng, thật đấy, thật sự dễ dàng gì." Tô Trường Sam vung tay áo, bước khỏi viện: "Cứ coi như uống rượu, là lời trong cơn say... ngươi... ngươi cũng chẳng dễ dàng gì… ai đời mà sống dễ dàng chứ?"
Lý Cẩm Dạ chỉ cảm thấy mắt càng lúc càng mờ nhòa.
Trời đất, vạn vật, ai mà nỗi khổ riêng?
Vân Mộng Hạ Vũ
Dày vò, bất lực.
Lời trong men rượu ai cũng thể , nhưng thì ?
...
Thế gian , xưa nay bức tường nào là lọt gió.
Qua một đêm, chuyện Hồ cưới nữ lang của Quỷ Y Đường lan khắp kinh đô, từ già đến trẻ con đều .
Sáng hôm , xe ngựa của Cao phủ đến ngõ chặn .
Thẩm Dung xuống xe ngóng, mới cửa Quỷ Y Đường xếp thành hàng dài, đều lấy cớ đến xem bệnh nhưng thật là để hóng chuyện.
"Tiểu thư, hôm nay khám bệnh ."
Cao Ngọc Uyên khoanh chân trong xe, suy nghĩ một lát : "Không khám nữa, thẳng đến chùa Diên Cổ để tránh vài hôm. Vệ Ôn, ngươi cưỡi ngựa báo với La ma ma, bảo bà thu dọn vài bộ đồ và vài cuốn y thư cho ."
"Tiểu thư định ở mấy ngày?"
"Khoảng mười ngày."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-325-tranh-mot-chut.html.]
"Dạ!"
"Chúng đợi ngươi ở cổng bắc. , nhớ báo với tam thúc một tiếng."
"Xin tiểu thư yên tâm."
Nửa canh giờ , Cao Ngọc Uyên trong đình ngoài cổng bắc đợi Vệ Ôn, uống hết chén thì Vệ Ôn đến, theo là Thanh Sơn.
Cao Ngọc Uyên nhíu mày, lúc mới nhớ mười ngày sắp đến, bỏ bất ngờ thì ai sẽ chuyển phương t.h.u.ố.c cho Lý Cẩm Dạ.
Chưa đợi Thanh Sơn mở lời, nàng : "Ta sẽ nhờ gửi phương t.h.u.ố.c đến vương phủ, ngươi về báo để vương gia yên tâm."
Thanh Sơn nở một nụ tươi rói: "Cao tiểu thư, vương gia dặn gì về phương t.h.u.ố.c cả, ngài chỉ bảo đưa tiểu thư một đoạn đường."
"Hắn đoán lên núi ?"
Thanh Sơn gật đầu: "Cao tiểu thư, Thanh Sơn hôm nay chung xe với tiểu thư."
Nghe thì hẳn là chuyện .
Cao Ngọc Uyên gật đầu, nhờ Vệ Ôn đỡ lên xe.
Thanh Sơn nhảy phắt lên, nhẹ nhàng trong, mở lời hỏi: "Cao tiểu thư, vương gia nhờ tiểu thư kể chi tiết chuyện hôm đó cứu , nàng những gì, những gì, nhất sót chữ nào."
"Hắn gì?" Cao Ngọc Uyên buột miệng hỏi.
"Tiểu nhân rõ, chỉ là phụng mệnh việc."
Cao Ngọc Uyên ngẩn , đăm đăm ngoài cửa sổ, ánh mắt dường như trôi dạt xa, hồi lâu mới trở , chầm chậm kể từng chi tiết sự việc hôm đó.
"À đúng , đó đeo một chiếc mặt nạ ma quái, mặt nạ xanh lè răng nanh dữ tợn, khi cầm m.á.u cho phát hiện hình xăm, hình xăm là... là..."
Trí nhớ Cao Ngọc Uyên bỗng dưng ngưng : "Hình như là một con vật."
"Là sói ?" Thanh Sơn hỏi.
Đôi mắt Cao Ngọc Uyên sáng lên: " , là đầu sói!"
"Còn gì nữa ?"
“Không còn gì nữa!”
Thanh Sơn ghi nhớ từng chữ một, hạ giọng xuống tiếp: “Vương gia cử hai ám vệ ở bên tiểu thư. Ngài dặn hãy ở chùa Diên Cổ thêm vài ngày, chờ núi yên hãy về.”
Nghe xong, trong lòng Ngọc Uyên như biến thành một khối bông mềm, nhẹ hẫng, mà lấp đầy l.ồ.ng n.g.ự.c là từng đám bông tơ ấm áp. Thanh Sơn rời từ lúc nào, nàng cũng chẳng hề .
Nỗi bực bội của đêm qua, thoáng chốc tan biến như khói mây.
…
Xe ngựa đến chùa Diên Cổ, Ngọc Uyên theo lối quen thuộc thẳng đến thiền viện của lão hòa thượng.
Thấy nàng đến, lão hòa thượng chẳng thèm chớp mắt, chỉ lặng lẽ đưa tay bồ đoàn, moi móc một hồi, rốt cuộc cũng lôi nửa cuốn y thư rách nát.
“Suýt nữa dùng củi nhóm lửa .”
Cao Ngọc Uyên như nhặt báu vật, ôm lấy cuốn sách, quỳ mặt ông, mắt tròn xoe trông chờ.
“Lại chuyện gì nữa đây?” Lão hòa thượng lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.
Cao Ngọc Uyên toe toét, nịnh nọt: “Muốn nhờ xem giúp một quẻ ạ.”
“Hừ!”
Lão hòa thượng hếch mũi hừ lạnh: “Không giờ ngươi tin thần Phật, cũng chẳng tin bói toán cúng kiếng đó ? Giờ thì ? Có chuyện thì tin ?”
“Thì cũng… mỗi thời mỗi khác mà!”
Cao Ngọc Uyên dày mặt kéo tay áo ông: “Xem một quẻ , xem một quẻ thôi, con kể chuyện ma cho !”
Lão hòa thượng giật tay áo , lắc đầu: “Tiểu nha đầu, từ khi cái tên yểu mệnh c.h.ế.t , còn bói toán cho ai nữa. Có bói cũng chỉ là mò, gạt . ngươi thì nỡ gạt.”
Ngọc Uyên ngơ ngác: “Sao khi nhị cữu mất, bói cho ai nữa ?”
“Bởi vì!”
Lão hòa thượng thẳng mắt nàng, từng chữ như c.h.é.m xuống:
“Bởi vì… mệnh của nhà họ Cao các , đều là !”