Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 306: Ngươi thích hắn sao?

Cập nhật lúc: 2025-12-25 13:38:20
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bốn ngày , nghi trượng của An Vương đến ngoại thành Tứ Cửu.

 

Còn cách hoàng thành ba, năm dặm, ngang qua một trạm nghỉ, thì thấy xe ngựa Chu phủ đang dừng tán cây.

 

Trong trạm nghỉ, một thiếu nữ xinh trông thấy đoàn xe cuồn cuộn kéo đến thì nhấc váy chạy vội ngoài: "Lý Cẩm Dạ! Lý Cẩm Dạ!"

 

Tô Trường Sam đang cưỡi ngựa, ánh nắng xuân ấm áp khiến đang buồn ngủ gà gật, thấy giọng thì cơn buồn ngủ lập tức tan biến sạch sẽ.

 

Bà cô tới đây!

 

Chu T.ử Ngọc đợi ở đây hai ngày , mong mỏi như thể ngóng trăng ngóng , ai khuyên cũng chịu rời . Dưới gối Chu sủng thần chỉ còn mỗi cô con gái độc nhất , cũng chẳng sợ nhạo, tất nhiên là chiều theo ý nàng cả.

Vân Mộng Hạ Vũ

 

Huống hồ Lý Cẩm Dạ mới nên một chuyện rực rỡ như .

 

Trong xe ngựa, Cao Ngọc Uyên cuống quýt ngay ngắn , tuy bản vẫn ăn vận như một hầu, nhưng trong lòng cảm giác như bắt quả tang đang chuyện .

 

Lý Cẩm Dạ đ.á.n.h thức giữa mộng , bực , lười nhác dậy, liếc Ngọc Uyên một cái, khẽ chỉ phía , ý bảo nàng trốn .

 

Cao Ngọc Uyên lóng ngóng tay chân bò qua, trong lòng nàng rõ, nhất đừng để gây rắc rối cho Lý Cẩm Dạ. Nếu để Chu tiểu thư phát hiện trong xe của còn giấu một nữ nhân, thì thật sự là chuyện đùa .

 

“Đừng cuống!”

 

Cao Ngọc Uyên trừng một cái, trong bụng nghĩ: Không cuống , hôn thê tương lai của ngươi tới kìa!

 

Sau bốn ngày châm cứu và uống t.h.u.ố.c, thị lực Lý Cẩm Dạ hồi phục bảy phần. Ở cách gần như , thấy rõ ràng ánh mắt , nhưng để lộ điều gì mặt.

 

Xe ngựa dừng .

 

Một bàn tay thon dài, mạnh mẽ vén rèm lên, Lý Cẩm Dạ khẽ nhảy xuống, rèm xe cũng nhanh ch.óng hạ xuống.

 

Hắn vốn hình cao ráo, quần áo lay động, phong thái tựa cây ngọc gió. Dù áo nhăn, tóc rối, nhưng toát một vẻ tao nhã khó tả, khiến thể rời mắt.

 

Chu T.ử Ngọc mắt tròn xoe, gần như thể dời nổi ánh . Đây… đây là đàn ông tương lai của mà!

 

Lý Cẩm Dạ mỉm : “Không ngờ đầu tiên gặp khi đến kinh thành là nàng.”

 

Chu T.ử Ngọc chu môi : “Ta đợi ở đây hai ngày đó.”

 

“Vất vả .” Giọng điệu Lý Cẩm Dạ khách khí, lời khéo léo khiến khỏi suy nghĩ m.ô.n.g lung.

 

Mặt Chu T.ử Ngọc đỏ bừng như ánh hoàng hôn: “Vì đợi , thấy vất vả chút nào.”

 

Tô Trường Sam ngoảnh mặt : Ôi trời, Chu tiểu thư gan to thật đấy!

 

Đám quân sĩ: Đáng tiếc , đóa hoa tươi cắm bãi phân trâu. Người An Vương thật lòng thích là nam nhân mà!

 

Ngọc Uyên: Thì đối với Chu tiểu thư dịu dàng đến

 

Lý Cẩm Dạ nhất thời đáp thế nào.

 

Ánh mắt say đắm của thiếu nữ hề giả tạo, lời lẽ cũng chân thành tha thiết. Thế nhưng trong lòng chẳng gợn nổi một chút sóng, chỉ thấy phiền vô cùng.

 

mặt vẫn dịu dàng : “Gió ở đây lớn, nàng mau về thôi.”

 

“Không , ngày xuân thế , hoa nở rộ khắp nơi, dạo với một chút, coi như đền bù việc bắt đợi lâu như .” Chu T.ử Ngọc nũng nịu.

 

Lý Cẩm Dạ liếc mắt về phía xe ngựa phía .

 

Lúc , Tô Trường Sam ho khan mấy tiếng đầy ẩn ý: “Mộ Chi, , sẽ đợi ngươi.”

 

Chỉ một câu, nhưng ẩn chứa bao tầng thông điệp.

 

Lý Cẩm Dạ hiểu rõ, đầu đối diện với ánh mắt của Chu T.ử Ngọc, yết hầu chuyển động, môi nở nụ dịu dàng rực rỡ như xuân.

 

Chu T.ử Ngọc thẹn thùng cúi đầu, trong mắt ngập tràn ánh , rón rén sát bên , mỗi bước đều lén ngước sắc mặt .

 

Tình ý của thiếu nữ, ngây thơ và đáng yêu bao!

 

Ngọc Uyên tiếng bước chân xa dần, cuối cùng vẫn nhịn , lén vén rèm ngoài, ánh mắt thoáng nét thất vọng, vụt qua nhanh.

 

Bỗng nhiên, khuôn mặt Tô Trường Sam xuất hiện mắt nàng, còn nháy mắt với nàng một cái.

 

Ngọc Uyên hoảng hồn giật lùi .

 

Tô Trường Sam nhấc m.ô.n.g nhảy tót xe, ánh mắt sáng quắc chằm chằm nàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-306-nguoi-thich-han-sao.html.]

Cao Ngọc Uyên đầu, giả vờ như chuyện gì, cầm lấy quyển y thư, nàng hiểu từng chữ, nhưng ghép thì hiểu nổi.

 

"Ngươi... thích ?"

 

Cao Ngọc Uyên đột ngột ngẩng đầu, im lặng một lúc: "Tô Trường Sam, ngươi !"

 

"Mù , trong lòng ngươi rõ nhất."

 

Tô Trường Sam nhấc chân, đung đưa, khuôn mặt chẳng hề đùa: "Ta xót cho , mà là xót cho ngươi."

 

Trên đời chẳng chuyện gì giấu một cách hảo, chỉ là thiếu chút quan sát tinh tế mà thôi.

 

Gió bụi bám theo , đợi mười ngày trong cái trạm dịch hoang vắng đó, đừng là nàng, một tiểu thư con nhà quyền quý, đên cả một đàn ông như cũng khó lòng chịu đựng nổi.

 

Nàng hề oán trách, hề vội vã, mỗi ngày đều cổng trạm dịch; mệt thì lấy lò nhỏ sắc t.h.u.ố.c, bã t.h.u.ố.c đun cả ngàn , gương mặt nàng hiếm khi hiện chút ngây thơ, thuần khiết.

 

Tô Trường Sam thấy mà lòng dấy lên thương cảm.

 

Cô bé ngốc , thích ai thích, thích . Chưa bàn đến việc trong lòng nàng , dù ... cũng thể chỉ dành cho nàng.

 

Sau còn lên ngôi cửu ngũ chí tôn!

 

Cao Ngọc Uyên ý nghĩa sâu xa trong lời của , tay xoay vòng chuỗi hạt, tiếp lời mà đổi chủ đề: "Người nếu thể kiểm soát thất tình lục d.ụ.c, thì khác gì thần tiên ."

 

Câu , coi như gián tiếp thừa nhận tình cảm của .

 

Tô Trường Sam chỉ ngoài xe: "Cô nương họ Chu ... là sẽ liên hôn với ."

 

"Ta !"

 

"Vậy ngươi..."

 

"Hắn liên hôn của , thất tình lục d.ụ.c của , liên quan gì ?"

 

"Ngươi... ngươi..." Tô Trường Sam kinh ngạc: "Ngươi kết quả ?"

 

"Kết quả là gì?"

 

Cao Ngọc Uyên ngẩng đầu, ánh mắt lạnh nhạt: "Phong hầu bái tướng là kết quả, kết hôn sinh con là kết quả, lên ngôi cửu ngũ là kết quả."

 

" !"

 

"Rồi đó thì ?"

 

"Sao là ?"

 

"Quan cao lộc hậu, chẳng cũng ngày tru diệt; thành sinh con, chẳng cũng ngày phu thê phản bội ; lên ngôi cửu ngũ, chẳng cũng ngày triều đổi đại ."

 

Tô Trường Sam sững sờ: "Ngươi... ngươi thật vô lý!"

 

"Nếu thất tình lục d.ụ.c thể kiểm soát, thì cần kiểm soát, cùng một đoạn đường cũng . Hắn nếu hiểu , thì ; hiểu, cũng chẳng !"

 

Ngón tay mảnh khảnh của Cao Ngọc Uyên lướt qua y thư, cuối cùng nhẹ nhàng : "Cuộc đời của , cũng chỉ ."

 

Lòng Tô Trường Sam thắt , đau hơn bất cứ khi nào, bao nhiêu lời đến bên miệng, cuối cùng đành nuốt xuống theo cơn gió lọt qua khe rèm.

 

Hắn nếu hiểu , thì ; hiểu, cũng chẳng !

 

Hắn hiểu ?

 

...

 

"Chu cô nương, chúng về thôi!"

 

"Mới vài bước mà!"

 

"Gió lớn, sợ mờ mắt cô nương."

 

"Vậy... ngươi thể đừng gọi là cô nương , xa cách quá."

 

"Sợ mạo phạm cô nương, cô nương là cao quý, đừng vì hỏng danh tiếng."

 

"Vậy... thể gọi ngươi là Mộ Chi như Tô Trường Sam ?"

 

"Mộ Chi là tên tự, gọi tên tự thiết, chúng ... tới mức đó."

 

"Phụ mẫu đều đồng ý, Lý Cẩm Dạ, khi nào... khi nào ngươi sẽ... tới cửa?"

 

Loading...