Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 285: Tim ta thuộc về ngươi
Cập nhật lúc: 2025-12-23 23:23:42
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Trường Sam đến đại lao, tất nhiên phía sẽ của hoàng đế theo dõi, Lý Cẩm Dạ thể để lộ hành tung, chỉ thể điều xe ngựa đến nửa đường tự . Thời gian gấp rút, bình thường bộ kịp, chắc chắn vận khí, dùng khinh công đến Ngõ Tứ Điều.
Đó mới chỉ là một phần, phần thứ hai, Lý Cẩm Dạ cứu , tất nhiên dùng chút khổ nhục kế. Nếu nàng đoán sai, chắc quỳ ngoài điện nửa đêm. Trời đông giá rét, cho dù là sắt cũng chịu nổi, cảm lạnh lẽ là từ đây mà .
Lý Cẩm Dạ thấy mặt nàng lộ vẻ thấu hiểu, cũng , tiếp tục: "Ta và bàn bạc, cảm thấy chuyện mười phần thì đến tám chín là cái bẫy của Bình Vương, nên quyết định tương kế tựu kế, đ.á.n.h nặng hơn chút, sai Trương Hư Hoài tiết lộ phận ả kỹ nữ cho Lục hoàng hậu."
Đến lúc , Cao Ngọc Uyên mới hiểu rõ.
Lục hoàng hậu tin, nhất định sẽ sai âm thầm điều tra về ả kỹ nữ đó. Một khi xác nhận phận của ả như lời Lý Cẩm Dạ , thì dù thế nào, bà cũng sẽ để Bình Vương hưởng lợi. Lục hoàng hậu chắc chắn sẽ khuyên Vĩnh Nghị Hầu thu nhỏ chuyện , biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ.
Như , chỉ Tô Trường Sam bình yên vô sự, mà Lý Cẩm Dạ còn âm thầm gửi lời cam kết với Lục hoàng hậu và Phúc Vương.
Nghĩ đến đây, mồ hôi lạnh của Cao Ngọc Uyên chảy ướt đẫm. Sự việc xảy chỉ trong một đêm, Lý Cẩm Dạ chỉ cứu Tô Trường Sam, mà còn âm thầm liên minh với Lục hoàng hậu. Cách bố trí tuy nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa bao tâm sức.
Thảo nào sức khỏe ngày càng suy yếu, toan tính đến mức đó cơ mà!
Tim nàng đập ngày càng nhanh, ánh mắt lén Lý Cẩm Dạ dần trở nên dài đượm.
Tào Minh Cương dậy, cúi nghiêm trang : "Vương gia thật tài trí."
"Triệu Dương khâm phục!" Phương Triệu Dương cũng dậy.
Mưu sĩ khác cũng : "Thuộc hạ khâm phục!"
Lý Cẩm Dạ nâng chén bên cạnh, lấy nắp bỏ qua một bên, nhấc chén lên ngắm nghía bất ngờ ném xuống đất.
Chén vỡ tan thành bốn mảnh.
"Cái chén chính là Bình Vương, đập nát nó , đó..."
Lý Cẩm Dạ nhặt nắp , nhạt: "Sau đó, cái nắp cũng chẳng còn tác dụng gì."
Ba mưu sĩ , cùng cúi đầu thật sâu Lý Cẩm Dạ: "An Vương minh."
"Anh minh , sẽ rõ. Bây giờ, bàn cờ bày , nước cờ hối hận, việc các ngươi lúc là nghĩ xem bước tiếp theo nên thế nào."
Ba mưu sĩ lặng lẽ rời , thư phòng bỗng chốc trở nên im lặng. Lý Cẩm Dạ còn giữ sức nữa, ngã xuống ghế, run rẩy từng hồi.
Vân Mộng Hạ Vũ
Cao Ngọc Uyên , thở dài: "Độc ngấm xương, còn đập cái chén, vứt cái nắp, thể nghỉ ngơi một chút ?"
"Cao Ngọc Uyên, là con ai cũng độc trong lòng, ít, nhiều. Ngươi cũng là trúng độc sâu, nếu thì đổi thành họ Cao ."
Lời như cơn sóng cuộn trong lòng Cao Ngọc Uyên. Nàng thông minh, nhưng ngờ chỉ với vài câu, thấu tâm can của nàng.
Lý Cẩm Dạ hé mắt, yếu ớt liếc nàng một cái: "Ta rõ độc của , hôm nay để ngươi ở đây, cũng vì giấu giếm nữa. Những gì , giống như trong giấc mơ của ngươi."
Cao Ngọc Uyên mắt , hồi lâu mới hỏi: "Dù kết cục như , vẫn đổi ý ?"
Lý Cẩm Dạ khép hờ mi mắt, giọng lười biếng: "Từ khi thấy ánh sáng, lòng từng đổi, sống c.h.ế.t, cũng quan tâm."
quan tâm!
Cao Ngọc Uyên suýt nữa buột miệng , nhưng lời đến cổ họng im lặng nuốt . Nàng chầm chậm bước đến bên giường, đắp chăn lên , cúi xuống, ngang tầm mắt với , kiên quyết : "Lý Cẩm Dạ, để giúp ngươi!"
Lý Cẩm Dạ mở trừng mắt, nhíu mày một chút nhếch lên môi: "Đây là con đường lối về, ngươi chắc chứ?"
"Không cần nghĩ!" Cao Ngọc Uyên nhẹ nhàng đáp: "Ta quyết định từ lâu, nếu , chẳng giúp ngươi chữa bệnh ."
"Là vì nương ngươi mất ?" Giọng Lý Cẩm Dạ hạ thấp, nhớ rõ, nàng tránh bọn như tránh tà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-285-tim-ta-thuoc-ve-nguoi.html.]
", ai, cũng ai, trời đất rộng lớn, chỉ còn ." Cao Ngọc Uyên mỉm với .
Trái tim yên thì mới là nhà.
Trái tim nàng thuộc về .
"Ngốc!" Lý Cẩm Dạ thở dài, gật đầu, chìm giấc ngủ sâu.
Cao Ngọc Uyên một lát, đưa tay tháo tóc . Giữa mái tóc đen, ít sợi bạc. Nàng nhẹ nhàng nhặt một sợi, kéo mạnh , bước khỏi thư phòng.
Thanh Sơn vội tiến đến: "Tiểu thư?"
"Chuẩn một gian phòng sạch sẽ."
"Cho ai ạ?"
"Ta ở." Cao Ngọc Uyên tựa trán, thở dài: "Sức khỏe quá yếu, sư phụ ở đây, sẽ ở chăm sóc. giờ cần về phủ một chuyến."
Thanh Sơn ngạc nhiên, chút vui mừng: "Vậy sẽ sắp xếp ngay."
"Thuốc nấu xong, khi tỉnh dậy thì cho uống liền, sẽ ngay." Cao Ngọc Uyên vài bước, bỗng dừng : "Trong phòng đốt một nén hương an thần, để ngủ yên ba canh giờ."
"Vâng."
...
Cao Ngọc Uyên về tới phủ, ba ngươi ở đại phòng dùng xong bữa, vẫn về.
"Tiểu thư, gặp một ." La ma ma .
"Tam thúc gặp họ chứ?"
"Tam gia gặp, gì, chỉ bảo họ dạo quanh vườn."
Cao Ngọc Uyên mỉm .
Tam thúc tính khí cao ngạo, những lọt mắt, sẽ đuổi thẳng khỏi phủ, còn những coi trọng, mới cho ở ngắm vườn.
Xem , cửa ải cũng qua .
"Ma ma, mời họ hoa sảnh, lặng lẽ cho gọi tam thúc và Hàn đến. À, bảo thu dọn đồ đạc giúp Hàn , mời ông chuyển chỗ ở."
"Đi ?" La ma ma ngạc nhiên.
Cao Ngọc Uyên bà một cái: "Chút nữa bà sẽ ."
...
Trong hoa sảnh, chiếc lò hương đất đang tỏa khói trắng chầm chậm.
"Tiểu thư đến ." Tạ Ngọc Hồ giật , vội dậy khỏi ghế, Tạ Ngọc Thanh và Quản Thị thấy cũng lên theo.
Cao Ngọc Uyên áo khoác lông chồn màu xám bạc điểm kim tuyến, ôm lò sưởi bằng đồng mạ vàng tráng men, bước phòng với dáng vẻ thanh nhã, nhẹ nhàng.
Tạ Ngọc Thanh lâu gặp Tam , bất ngờ trông thấy, giật nên lời. Nhìn qua khu vườn mới dạo, khu vườn đẽ, tinh tế, những món đồ dùng trong nhà, và cả áo quần Tam mặc… nàng khỏi ngỡ ngàng.
"Thật xin , hôm nay bên cửa tiệm việc gấp, nên về muộn, khiến hai tỷ và đại tẩu đợi ." Cao Ngọc Uyên bước đến mặt Tạ Ngọc Thanh, nắm tay nàng, ánh mắt dịu dàng: "Đại tỷ, lâu gặp."
Tạ Ngọc Thanh giật , nắm tay nàng, nước mắt ánh lên: "Mới đó mấy năm, còn cao hơn cả tỷ ."
Cao Ngọc Uyên mỉm , dùng ánh mắt trong trẻo ngắm nàng.