Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 281: Quà tết
Cập nhật lúc: 2025-12-23 23:23:38
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cao Ngọc Uyên đáp: "Đợi chút, sẽ bảo lấy ngân châm."
"Được!"
Khi ngân châm mang đến, nàng thắp sáng các ngọn nến, lấy kim hơ qua lửa châm các huyệt đạo đầu Lý Cẩm Dạ.
"Có đau ?" Cao Ngọc Uyên hỏi với vẻ tự nhiên.
Lý Cẩm Dạ mở mắt nàng một cái: "Không đau."
Cao Ngọc Uyên mỉm , gì.
Trương Hư Hoài cạnh chằm chằm, lòng thầm kinh ngạc. Vị trí huyệt vẫn như , nhưng thứ tự và lực châm khác biệt. Chỉ trong vài tháng mà y thuật của nàng tiến bộ đến mức ?
Ba yên lặng, mỗi theo đuổi suy nghĩ riêng.
Cuối năm bận rộn.
Lý Cẩm Dạ châm cứu xong cũng nán lâu, mà vội vàng rời .
Nồi lẩu vẫn sôi sùng sục, nhưng rượu nguội, Cao Ngọc Uyên bèn bảo dọn dẹp, về phòng.
Tạ Dịch Vi theo sát .
"Tam thúc còn việc gì chăng?"
"Ta..." Tạ Dịch Vi ngượng ngùng gãi mũi: "Chuyện của Trần Thanh Diễm, con đừng để bụng. Dù cũng là cùng nha môn, ngày ngày gặp mặt, đành giữ chút thể diện cho ."
Thì là chuyện !
Cao Ngọc Uyên mỉm : "Con rõ ràng với từ lâu ."
"Tốt, là !"
Nói , Cao Ngọc Uyên trở về phòng, gọi La ma ma đến.
Cuối năm đến gần, thứ trong ngoài đều sắm sửa mới mẻ, đây là đầu tiên Cao phủ đón năm mới, thứ cần chuẩn chỉn chu, tươm tất.
La ma ma là quen việc , tính toán từng việc đấy, bỏ sót điều gì.
"Tam gia và Hàn gia cần may thêm mấy bộ áo mới, quần áo của các gia nhân thì kỹ càng hơn, vải cũng chọn loại ."
"Trương thái y là sư phụ của tiểu thư, lễ vật cho ông cũng thể thiếu; quà tết của Trần phủ chuẩn xong, chọn ngày đưa qua; Tô thế t.ử giúp chúng vài , cũng nên gửi một phần quà cảm ơn; còn phủ An Vương thì xa quá, cần cố…"
Vân Mộng Hạ Vũ
"Ma ma, phần bên đại phòng cũng chuẩn một chút."
La ma ma ngạc nhiên: "Tiểu thư?"
"Không cần quá quý giá, đơn giản thôi là ."
"Thế còn phần của lão gia và phu nhân?"
"Họ thì cần."
La ma ma liếc tiểu thư, đáp: "Vâng."
"Tiện thể nhờ A Bảo và mấy nữa giúp may vài bộ trường bào nam, đủ cả bốn mùa."
La ma ma sửng sốt: "Tiểu thư thực sự …"
"Chẳng lẽ đùa ?" Cao Ngọc Uyên nhạt: "Ma ma cứ việc ."
La ma ma tiểu thư nhà là ý chí, nên can ngăn nữa, chỉ lặng lẽ thở dài, nghĩ bụng: Một cô gái mà cứ ngoài nhiều như , liệu ai dám lấy chứ?
Ngày mười lăm tháng Chạp, một chiếc thuyền lớn từ phía Nam cập bến ở bến Thông Châu, hóa là quà tết Giang Đình gửi đến cho tiểu thư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-281-qua-tet.html.]
Quà gồm gà, vịt, cá, rượu, , dầu, xì dầu, đủ các loại thực phẩm, mứt, và cả một thuyền t.h.u.ố.c quý.
Tất cả đồ đưa Cao phủ, Cao Ngọc Uyên mấy để ý, chỉ quan tâm hai cuốn y thư cổ mà Giang Đình Giang Phong tìm từ bên ngoài, bên trong y thư còn kẹp một phong thư của Giang Đình.
Sau khi Giang Đình gửi lễ đến, các thôn trang của Cao phủ trong kinh thành cũng bắt đầu gửi quà tết.
Vì là đầu tiên, nên việc cần kỹ lưỡng, Cao Ngọc Uyên dành nhiều tâm trí chuyện , giao cho La ma ma phụ trách kiểm tra sổ sách, còn nhờ Tạ Tam gia dẫn Thẩm Dung và Thẩm Dịch thị sát các thôn trang.
Tạ Tam gia trở về báo tin cho Cao Ngọc Uyên. Hóa , trong điền trang mà triều đình trả cho Cao gia, một nơi trồng trọt nổi tiếng, vốn chuyên cung cấp rau củ mùa đông cho Cao gia, nhưng lâu nay ai chăm sóc nên bỏ hoang, bên cạnh còn hai hồ nước nóng nhỏ.
Tạ Tam gia , nếu đến mùa xuân sửa sang , thể tiết kiệm ít chi phí thực phẩm quanh năm.
Cao Ngọc Uyên lập tức đồng ý, giao việc cho Thẩm Dung và Thẩm Dịch. Hàn thấy, cũng tự nguyện xin nhận việc.
Ông cảm thấy ở Cao phủ vô dụng, ăn mãi thành thừa thãi, nên tìm chút việc để .
Cao Ngọc Uyên đồng ý, thứ nhất là sức khỏe của Hàn , sợ chịu nổi; thứ hai, ông là sách, chắc chắn rành rẽ việc quản lý kinh tế.
Sợ ông suy nghĩ nhiều, Cao Ngọc Uyên bèn đề nghị ông mỗi ngày dành một canh giờ giảng sách cho nàng, dù là sách của chư t.ử chính sử, dã sử.
Hàn cũng để lãng phí kiến thức, nên mỗi ngày đều đặn đến giảng bài cho tiểu thư, dù mưa nắng.
Trước đây, Cao Ngọc Uyên từng qua vài buổi, nhưng , cảm giác thật khác biệt, nàng càng chú tâm lắng hơn.
Ngày hai mươi ba tháng Chạp, Cao phủ cúng ông Táo, tiễn Táo quân về trời.
Theo lễ thường, nữ nhi phép tham gia lễ cúng Táo, nhưng nay Cao Ngọc Uyên là gia chủ Cao phủ, cũng thể câu nệ.
Khi nàng đang dẫn cúng bái, thì quà tết từ đại phòng Tạ phủ cũng gửi đến.
Người mang quà là đại thiếu gia Tạ Thừa Quân, cùng với nửa xe lễ vật, và lời nhắn gặp mặt Cao Ngọc Uyên.
La ma ma cho chuyển quà xuống, bảo mời tiểu thư.
Cao Ngọc Uyên hơn nửa năm gặp vị đường , cuối cùng là tại tang lễ của Cao thị, nay gặp , cảm giác xa lạ hơn nhiều.
Tạ Thừa Quân uống thầm quan sát cô em họ, trong lòng khỏi ngạc nhiên. Người vẫn là cũ, nhưng ánh mắt còn như .
"Cao Ngọc Uyên, lễ vật nhận, cha nương vui. Có thời gian thì qua nhà chơi, là một nhà, đừng để xa cách."
Lời khô khốc, chính Tạ Thừa Quân còn thấy giả tạo, nhưng Cao Ngọc Uyên chỉ nhạt: "Đại ca . Tháng Mười đại ca thành hôn, còn đang trong tang kỳ thể dự, nhưng quà tặng thì vẫn nên ."
"Người ?"
La ma ma từ phòng trong bước , tay cầm ba phần quà: "Một phần cho đại thiếu gia, hai phần cho đại tiểu thư và nhị tiểu thư. Đây là chút lòng thành của tiểu thư nhà chúng ."
Tạ Thừa Quân ba phần quà, cầm cũng dở, cầm cũng dở.
"Đại ca cứ nhận , ân oán kiếp dứt, chẳng còn liên quan gì đến kiếp ." Cao Ngọc Uyên nâng chén , nhẹ nhàng khuấy.
Người bản lĩnh , cần đợi lâu mới thấy, chỉ cần cách hành xử là rõ.
Nghe xong, Tạ Thừa Quân yên, cảm tạ vội vã rời .
Ra đến cổng trong thì tình cờ gặp Tạ Tam gia , bốn mắt , cả hai đều ngỡ ngàng, ai nghĩ sẽ gặp ở đây.
Tạ Thừa Quân dù cũng là vãn bối, bèn cúi hành lễ: "Tam thúc!"
Tạ Dịch Vi trầm ngâm một lúc gật đầu: "Chúc mừng ngươi thành hôn, ."
Tạ Thừa Quân đỏ mặt bước , chân bước nhanh như thể ma quỷ đuổi phía .
Khi thành hôn, cha nương lo Tam thúc sẽ gây chuyện nên gửi thiệp mời. Trong lòng vốn chút áy náy, giờ lời chúc của Tam thúc, nỗi hổ thẹn càng tăng, hận thể tìm lỗ chui xuống.
Vừa cúi đầu đến cửa chính, tên tiểu đồng theo nhỏ giọng nhắc nhở: "Đại thiếu gia, quà tết của phu nhân cho nhị phòng vẫn gửi."
Nghe đến nhị phòng, đầu Tạ Thừa Quân như nặng thêm, giọng lạnh lùng: "Ta sẽ nữa, ngươi cứ sai đem qua đó."
"Vâng!"