Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 266: Đoạn tóc đổi họ

Cập nhật lúc: 2025-12-23 23:23:23
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tạ Ngọc Uyên đổi.

 

Việc đầu tiên khi nàng khỏi bệnh là một đến Tạ phủ. Hôm đó đúng dịp Đại phòng tổ chức lễ khánh thành nhà mới, từ gia đinh đến tớ đều bận rộn, ai để ý đến nàng lẻn .

Vân Mộng Hạ Vũ

 

Đến khi phát hiện, Tạ Ngọc Uyên thẳng lưng, ngẩng cao đầu ngay giữa đại sảnh của Phúc Thọ Đường.

 

Tạ lão gia và Tạ lão phu nhân thấy nàng, kịp nổi giận thì Tạ Ngọc Uyên rút từ trong tay áo một chiếc kéo, cắt vài lọn tóc dài của , quăng xuống đất.

 

Giọng nàng trong trẻo vang lên: "Thân xác nhận từ cha nương, nhưng , Tạ Ngọc Uyên, nay còn cha nương. Từ hôm nay, đổi sang họ Cao, sống là Cao gia, c.h.ế.t là ma Cao gia, còn can hệ gì với họ Tạ nữa cả."

 

Nói xong, nàng thẳng lưng mà , bỏ Tạ gia ngẩn ngơ thốt nên lời.

 

Một lúc , Tạ lão phu nhân tỉnh , lệnh cho nhặt mấy lọn tóc của nàng, đem đốt sạch trong lửa nến. Đốt xong vẫn hả , bà còn c.h.ử.i mắng Tạ Ngọc Uyên thậm tệ: "Đồ dã chủng từ chạy đến đây mà tưởng thể bước Tạ gia của ! Nhà sinh loại ti tiện như ngươi, sẽ ngày cho ngươi tay!"

 

Mắng c.h.ử.i một hồi, bà nghẹn lời, ngã xuống ghế, lát , khi thở bình thường, bà cất tiếng rên rỉ, tiếng kêu than khiến ai cũng rợn . Quả thật bà lý do để rên rỉ, đứa con trai bà thương nhất ngục, cháu gái cưng nhất thành khác, cô cháu gái yêu quý thì sống trong cảnh quả phụ, bà than trời thì ai than?

 

Ở bên , Cao Ngọc Uyên mới đoạn tóc đổi họ, bèn lập tức lệnh xây dựng từ đường trong Cao phủ, để dâng bài vị tổ tiên họ Cao nơi thờ tự. Tiếp đó, nàng sai La ma ma mua về mười mấy tiểu nha thông minh lanh lợi, nhờ Trương Thái y giới thiệu một lão lang trung tuổi đến dạy dỗ cho các nàng.

 

Lão lang trung già, răng cũng rụng gần hết, mỗi khi chuyện gió cứ lọt từ bốn phía, vốn định cuối đời chỉ ăn uống qua ngày ở Trương gia, nào ngờ giờ cả chục tiểu nha trẻ trung đến ông giảng dạy, ông bỗng như hồi xuân, mỗi ngày đều tề chỉnh, sạch sẽ đến lớp giảng.

 

Những nha mới mua về vốn là dân nghèo khổ, đói ăn thiếu mặc, nay đột nhiên học hành, việc, quả là mơ cũng dám nghĩ tới. Tạ Ngọc Uyên rõ, kẻ nào học hiểu, thấu, nửa năm sẽ đuổi khỏi nhà. Vậy nên, ai cũng dốc sức mà học, chẳng ai mất cơ hội .

 

Thẩm Dung và Thẩm Dịch cũng bận rộn, nhận lệnh của tiểu thư dọn dẹp hai cửa hàng của Cao gia, mời thợ giỏi sửa sang , dự định mở một y quán.

 

Khi y quán dựng lên, Tạ Ngọc Uyên tìm đến chùa Diên Cổ, xin lão hòa thượng cho . Lúc đầu, lão hòa thượng nghĩ nàng đến cầu phúc cho Cao gia, bèn đồng ý, nào ngờ khi ở, nàng chẳng lễ Phật, cũng chẳng tụng kinh, chỉ chăm chăm quấn lấy ông, kinh đường xem y thư.

 

Chùa Diên Cổ là ngôi chùa cổ nghìn năm, trải qua bao triều đại nhưng vẫn sừng sững, dù qua nhiều hỏa hoạn, kinh đường hủy vài , nhưng lượng sách trong kinh đường của chùa thì ai dám tự xưng là . Tuy nhiên, y thư là thứ dễ dàng cho ngoài xem. Dù lão hòa thượng và nhị thúc của nàng nửa phần tình nghĩa thầy trò, thì chuyện cũng chút quan hệ với Tạ Ngọc Uyên. Ông bực bội xua tay đuổi: “Đi , đừng hòng mơ tưởng tới kinh đường của !”

 

Tạ Ngọc Uyên la dễ bỏ cuộc ? Cửa , thì nàng đường vòng. Không đồng ý thì nàng dùng khổ nhục kế, cứ quỳ gối phòng củi ăn uống, quỳ đến khi nào ông mềm lòng cho mới thôi.

 

Lão hòa thượng giận đến nghiến răng, trong bụng tự nhủ: Cao gia quả là khó đối phó, chẳng lẽ kiếp mắc nợ họ ? Dù mắc nợ, ông cũng nhượng bộ. Cứ quỳ , dù c.h.ế.t cũng đừng hòng bước chân kinh đường. Đùa , chùa Diên Cổ quy củ ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-266-doan-toc-doi-ho.html.]

 

Tạ Ngọc Uyên quỳ suốt một ngày một đêm, lão hòa thượng vẫn chút lay động. Đến ngày thứ ba, nàng tiếp tục quỳ, ông bắt đầu yên. Đến ngày thứ tư, khi Tạ Ngọc Uyên ngất xỉu cửa phòng củi, ông chỉ thở dài “A Di Đà Phật”, bế nàng trong.

 

Vừa ôm nàng lòng, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong ông, như thể về bao năm , khi ông bế một đứa trẻ sơ sinh trong tay Cao đại gia...

 

Nhìn đôi mắt nhắm nghiền của Tạ Ngọc Uyên, trong mắt lão hòa thượng thoáng chút xót xa, chút dịu dàng, chút tiếc nuối, nhưng lập tức tắt . Ông lẩm bẩm: “Kẻ ngu si!”

 

Mấy ngày , một đêm, Tạ Ngọc Uyên cải trang thành nam, tiểu hòa thượng dẫn qua lối ngầm tiến kinh đường...

 

Từ đó, nàng ngày ngủ, đêm miệt mài trong kinh đường sách.

 

Một đường hoàng tuyền, vạn hồn oán than, cả âm phủ trong tay thập điện Diêm Vương. Diêm Vương gọi thì dù ngươi là bậc vương giả thường dân, cũng chẳng thoát . Thời khắc đến, hồn phách sẽ dẫn .

 

Tạ Ngọc Uyên phục, nàng ôm một nỗi tức giận trong lòng.

 

Ông trời , nếu đời vẫn kết cục như kiếp thì bắt qua một nữa, là trêu đùa ?

 

Ngươi định bắt hồn phách mấy Lý Cẩm Dạ ư? Ta nhất định để ngươi toại nguyện!

 

 

 

Ở chùa một ngày bằng trăm năm ở nhân gian.

 

Khi trận tuyết đầu tiên của mùa đông bắt đầu rơi, chùa Diên Cổ đón một vị khách quý, tiểu thư Chu T.ử Ngọc, con gái út của Chu Khải Hằng, một sủng thần trong triều đình. Cùng với nàng là An Vương Lý Cẩm Dạ.

 

Nói về cơ duyên gặp gỡ giữa hai , buổi thưởng hoa mai trong cung ngày hôm . Hoàng hậu nhân dịp sinh nhật mời các tiểu thư nhà thế gia cung thưởng mai, thực chất là để chọn vợ cho các hoàng tử.

 

Chu T.ử Ngọc là cô con gái duy nhất lập gia đình trong Chu gia, thế nên nàng cũng mặt. Không ngờ rằng, trong lúc cố gắng hái một nhành mai, nàng trượt ngã từ sườn dốc xuống. lúc An Vương ngang, nhẹ nhàng đỡ lấy nàng một cái, chỉ lạnh nhạt hai chữ “Cẩn thận”. Từ đó, trong lòng nàng dấy lên suy nghĩ khác.

 

Hoàng hậu là nhạy bén, thấy ánh mắt Chu tiểu thư An Vương, bà hiểu ngay, trong lòng toan tính đủ thứ. Khi Chu tiểu thư đến chùa Diên Cổ cầu phúc cho nương, bà lập tức nghĩ cách, bèn bảo rằng hoàng thượng gần đây ho, cũng cần cầu phúc, nhưng bà trong cung tiện ngoài, thì phiền An Vương .

 

Ánh mắt hoàng hậu hoàng thượng tràn ngập tình ý, xin ngài gật đầu ban chỉ.

 

Loading...