Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 259: Chôn ở mộ phần Cao gia
Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:13:21
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự xuất hiện của Trương Hư Hoài khiến ai nấy đều bất an.
Ông đến đây gì?
Tạ Ngọc Uyên thấy đến đông đủ, bình tĩnh : “Nương qua đời, linh cữu sẽ đặt tại đây bảy ngày, đó an táng ở nghĩa trang của Cao gia.”
Lời dứt, cả Tạ gia đều kinh hoàng, sắc mặt ai nấy thất thần, biểu cảm như còn là , mà quỷ quỷ.
Cao thị là thê t.ử chính thức Tạ Nhị gia cưới hỏi đàng hoàng, sinh thời là của Tạ gia, khi qua đời, tất nhiên chôn cất trong phần mộ tổ tiên của Tạ gia.
Theo quy củ, hết bảy ngày, lẽ Tạ Ngọc Uyên đưa linh cữu mẫu về quê ở phương Nam an táng.
Con gái lấy chồng như bát nước đổ , chuyện đưa về nhà đẻ chôn cất? Như thế là tát mặt Tạ gia ?
Tạ lão phu nhân là đầu tiên lên phản đối: "Tam cô nương, con hiểu phép tắc là gì ? Nương con là của Tạ gia…”
“Người hiểu phép tắc là bà thì , Tạ lão phu nhân!”
Tạ Ngọc Uyên, trong bộ đồ tang trắng muốt, hình yếu đuối gầy gò nhưng ánh mắt sắc lạnh chằm chằm Tạ lão phu nhân chớp.
“Mười sáu năm , nương Tạ gia bỏ, tên nương cũng xóa khỏi gia phả, bà quên ?”
Tạ lão phu nhân?!
Nghe tiếng gọi , Tạ lão phu nhân tưởng trời sắp sập xuống đến nơi, ngờ cô gái … cô gái … dám những lời như ?
“Ngông cuồng!” Tạ lão gia đập bàn tức giận quát lớn: "Đã bỏ thì ? Sau đó chúng đón về , trong gia phả cũng ghi . Con đang bậy bạ gì ?”
Yêu cầu , quả thật nay từng ai dám nghĩ đến.
Nếu thật sự theo ý con nha đầu , Tạ gia nhất chẳng cần sống ở kinh thành nữa, chi bằng che mặt mà cuốn gói về phủ Dương Châu thôi.
Tạ Ngọc Uyên từ từ Tạ lão gia, mỉm nhạt: "Nước đổ , còn thể thu về ? Ta và nương trở Tạ gia như thế nào, lão gia nữa ? Chắc lão gia , nhưng quan phủ Thuận Thiên khi hứng thú đấy. Đương triều quan g.i.ế.c , chẳng là chuyện động trời !"
"Ngươi…" Tạ lão gia lão luyện là thế mà phút chốc chẳng gì, mặt mày tái nhợt như gặp ma.
Tạ đại gia nổi, Tạ Ngọc Uyên loạn ? Một kẻ nhỏ tuổi dám đe dọa bề , nàng chẳng sợ trời đ.á.n.h thánh vật ?
Vừa định lên tiếng thì cánh tay đau nhói, sang thấy Cố thị đang cắm chặt ngón tay thịt , hiệu rõ ràng: “Ngậm miệng , đừng dính vũng nước đục , thấy ngay cả Trương Thái y cũng tới ? Người là thái y chẩn bệnh cho hoàng thượng, nương nương đấy. Ngươi nghĩ ngươi bao nhiêu lá gan mà dám mạo phạm?”
Tạ đại gia lập tức ngoan ngoãn im lặng.
"A Uyên, năm xưa cha tay cũng chỉ vì nương con các ngươi thôi! Hai nương con bắt cóc, sống cảnh khốn cùng, cha tìm các ngươi bao nhiêu năm, đến khi tìm mới đành bất đắc dĩ tay!"
Tạ nhị gia than, trong lòng thì c.h.ử.i thầm dứt. Cái đồ qua cầu rút ván, chẳng khác gì con mụ tiện nhân , cầm d.a.o sáng loáng đ.â.m thẳng . Đồ súc sinh!
Tạ Ngọc Uyên lạnh lùng diễn xuất vụng về của Tạ nhị gia, nắm tay siết chặt, đến nỗi cả cánh tay nàng đều run lên.
"Sư phụ thể giúp , khi đó và nương thật sự là sống bằng c.h.ế.t, hành hạ còn lối thoát ?"
Trương Hư Hoài, trong kiếp và cả kiếp căm ghét nhất loại đổi ngược trắng đen. Sự vô liêm sỉ của Tạ nhị gia khiến ông hận đến g.i.ế.c , chẳng buồn giữ lời lẽ nữa.
"Nha đầu, phí lời với kẻ đạo đức giả, nếu phủ Thuận Thiên giải quyết , ngày mai cung bẩm báo với hoàng thượng. Ta tin đời chỗ để lý lẽ."
Lời dứt, Tạ nhị gia khuỵu gối, nếu nhờ Thiệu di nương đỡ nhanh, sợ đến ngã quỵ xuống đất .
Tạ lão gia và Tạ lão phu nhân cũng cứng đơ như câm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-259-chon-o-mo-phan-cao-gia.html.]
Lời của Tạ Ngọc Uyên họ thể xem như , nhưng lời của Trương Thái y thì thể. So với mạng sống và tiền đồ của lão nhị, việc chôn cất Cao thị ở chẳng thành vấn đề.
Tạ nhị gia cũng hiểu rõ điều đó. Mạng sống chẳng còn thì cần mặt mũi để gì, giữ chỉ để lễ vật đốt cho ? vẫn cần tìm một lối thoát hợp lý cho .
"A Uyên, con sợ thanh minh, đông chí khó bề cúng bái ?" Tạ nhị gia lau nước mắt, : "Thôi , sẽ chiều ý, để nương con an táng ở kinh thành, nhớ nương, con cũng tiện tới thăm."
"Không , là để nương nguyền rủa ở nơi âm phủ."
Tạ nhị gia tức đến mức mắt mờ mịt, suýt thì ngất.
...
Đêm cuối cùng trong bảy ngày để linh cữu, hiếu nữ Tạ Ngọc Uyên một trông coi linh đường.
Từ hôm ngất , Tạ nhị gia hề xuất hiện ở linh đường, của đại phòng cũng thấy bóng dáng, càng dám tới Tạ lão gia, Tạ lão phu nhân.
Không khí trong linh đường tràn ngập vẻ âm u rờn rợn, đèn lồng trắng lớn treo cửa, gió thổi nhẹ nó rung lên bần bật, trông như đang nối dài cõi âm.
Trong đêm tối, phong trần mệt mỏi tới.
Nghe động tĩnh, Tạ Ngọc Uyên ngẩng đầu lên, kinh ngạc khi thấy Giang Đình và Giang Phong bước .
Giang Đình lao đến cạnh quan tài, tay run run vuốt lên quan tài, nước mắt già rơi lã chã.
Người cuối cùng của họ Cao, là mất .
Tạ Ngọc Uyên bước tới, nắm lấy tay ông.
Giang Đình xoay , quỳ xuống mặt nàng, Tạ Ngọc Uyên lúc mới nhận , khuôn mặt ông mang dấu ấn tàn úa của tuổi già.
"Giang thúc, bây giờ lúc . Thúc thắp hương xong thì về , còn nhiều chuyện cần thúc lo liệu."
Giang Đình là từng trải, tất nhiên hiểu rằng lúc việc quan trọng nhất là đưa Cao thị bình an. Ông gạt lệ, giọng nghẹn ngào: "Tiểu thư, cứ sai bảo."
"Chuyện là thế …"
Tạ Ngọc Uyên dốc lòng trình bày kế hoạch trong đầu, lúc đầu Giang Đình mà kinh hãi, nhưng nghĩ tới cái c.h.ế.t oan uổng của nhị phu nhân, sự kinh ngạc lập tức tan biến.
"Tiểu thư, mấy chuyện cứ để lão nô lo liệu."
Tạ Ngọc Uyên siết c.h.ặ.t t.a.y ông, nhỏ: “Giang thúc, thúc cũng giữ gìn sức khỏe, bên cạnh … chỉ còn vài thuộc như thúc thôi!”
Giang Đình thế, nước mắt già nua lăn xuống. Giang Phong bên cạnh, sợ cha quá đau lòng, vội đỡ ông dậy, : “Tiểu thư, tiểu nhân và nghĩa phụ xin phép lui .”
Vân Mộng Hạ Vũ
Tạ Ngọc Uyên lúc mới Giang Phong. Hơn nửa năm gặp, trai trẻ mắt cao lớn hẳn lên, dáng vẻ non nớt biến mất, giờ đây là một đàn ông mạnh mẽ, thể gánh vác trọng trách.
“Cảm ơn các , !”
Giang Phong tiểu thư một lúc, c.ắ.n răng : “Tiểu thư cũng nên giữ sức, gầy nhiều .”
Sau chén , linh đường vắng lặng.
Tạ Ngọc Uyên cúi , thêm giấy lửa, thì thấy một bóng áo xanh xuất hiện mặt. Chưa kịp ngẩng lên, mùi hương long diên nhè nhẹ lan đến mũi, nàng lập tức nhận đến là ai.
Lý Cẩm Dạ lặng lẽ thêm ba nén hương mới, phất tay một cái.
La ma ma hiểu ý, cúi rút lui. Thanh Sơn, Loạn Sơn hai bên ngoài cửa, chỉ còn hai họ và ngọn lửa dập dìu trong linh đường.