Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 255: Cái chết
Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:13:17
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Ngọc Uyên trợn tròn mắt, giật b.ắ.n lên, lực quá mạnh cái khay trong tay Tô Trường Sam rơi xuống, chuỗi hạt và quạt lăn tung tóe khắp nơi.
Vân Mộng Hạ Vũ
Nàng hề để ý, ánh mắt dán chặt đàn ông mặt ... đó là Tam thúc.
“Tam thúc, thúc tới đây?”
Sắc mặt Tạ Dịch Vi xanh mét, như vớt từ nước lên, thở dốc : “A Uyên, mau về , nương con…”
“Nương con ?”
“Nương con… treo cổ !”
Trong tai Tạ Ngọc Uyên chỉ còn tiếng ầm ầm vang dội, chẳng thấy gì, chẳng thấy gì, như thể ý thức đang chìm dần, và thở cũng dường như ngừng .
A Bảo sợ hãi, tái mặt, vội đỡ lấy nàng: “Tiểu thư?”
Giọng A Bảo quá chói, nàng vốn luôn ồn ào, nay kéo dài từng chữ, như một lưỡi d.a.o sắc cắm tai Tạ Ngọc Uyên, gọi hồn nàng trở về từ cõi u tối.
Nàng vô cảm Tạ Dịch Vi, mở miệng nôn một ngụm máu, cơ thể mềm nhũn ngã xuống.
“Tiểu thư... ”
“A Uyên... ”
“Tạ Ngọc Uyên... ”
Cao thị qua đời.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, bà một bộ áo quần giản dị, đeo một cây trâm vàng thô kệch, đuổi hết đám hầu gái một hậu hoa viên.
Như Dung và Cúc Sinh theo, nhưng ánh mắt lạnh lùng của bà dọa .
Hai hầu gái nghĩ ngợi nhiều, còn khuyên đôi ba câu, bảo nhị phu nhân đừng để trong lòng, khi tiểu thư về chắc chắn sẽ đòi công bằng cho bà.
Cao thị chỉ , câu cuối cùng bà khi còn sống là: “Chuyện nhỏ thế , cần gì đòi công bằng?”
Hai , nghĩ bụng: Chuyện mà là chuyện nhỏ ? Cả tiền viện đều rối tung, đến lão gia phu nhân cũng can thiệp.
Một lát , bà lão quét sân mở cửa tiểu viện, thấy bóng đen lủng lẳng gốc cây hoè.
Đến gần mới nhận đó là nhị phu nhân, bà hốt hoảng hét lên, bò lăn bò càng chạy ngoài.
lúc đó, Tạ Dịch Vi đang đường đến phủ, tin thì hồn vía lên mây, sai mời lang trung, vội vàng cưỡi ngựa đến phủ Vệ Quốc công báo tin.
Tạ Ngọc Uyên chẳng về tới Tạ phủ, chỉ nhớ rằng trong cảnh hỗn loạn, nàng thẫn thờ dìu lên xe ngựa.
Mọi âm thanh vẳng bên tai đều lướt qua như , như thể tai nàng đóng kín trong băng giá, cả lạnh lẽo.
Đến cửa Thanh Thảo Đường, thấy cả một sân đầy hầu đang sụt sùi , tim nàng như thiêu cháy, đẩy mạnh Tam thúc đang đỡ , từng bước loạng choạng qua ngưỡng cửa.
Nương giường, hình ngay ngắn, đôi mắt sắc sảo mở trừng trừng, tròng trắng dọa , gương mặt hiện một nét kỳ dị, như một chiếc mặt nạ mỏng dán lên da thịt.
Thân Tạ Ngọc Uyên co giật dữ dội, đó bất động, chẳng dám bước tới gần.
Mắt nương vốn như thế .
Mắt nương dịu dàng, ân cần và đầy yêu thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-255-cai-chet.html.]
Làm thể trắng dã ghê rợn như thế?
Trong lòng Tạ Ngọc Uyên bỗng trào lên ý nghĩ mạnh mẽ... là nương, chắc chắn chỉ là giả.
Nàng lập tức toan chạy trốn, nhưng xoay lưng lập tức khựng .
“ !” Tạ Ngọc Uyên mơ màng nghĩ: "Cây trâm đó là của nương, bà luôn trân quý, ngay cả khi ngủ cũng giữ bên gối.”
Đôi môi nàng run lên, cổ họng phát tiếng rên rỉ, nhưng thốt nên lời, âm thanh đó khiến nàng giật , nàng c.ắ.n mạnh môi, mùi m.á.u tanh dâng lên đầu lưỡi.
Tạ Dịch Vi ngửi thấy mùi máu, giữ chặt cằm nàng, dồn sức khiến nàng thả răng khỏi môi.
“A Uyên, mất , con cần bình tĩnh…”
Lời thốt , cũng tự đ.á.n.h c.h.ế.t . Người duy nhất thế gian , do bệnh tật, vì tai họa từ trời rơi xuống, mà là tự treo cổ. Ai thể giữ bình tĩnh chuyện ?
Tạ Ngọc Uyên đột nhiên ho dữ dội, m.á.u tươi rỉ từ kẽ tay. Tạ Dịch Vi nghẹn ngào: "A Uyên, con…"
Tạ Ngọc Uyên từ từ ngẩng đầu lên, bất chợt nhếch môi , đẩy mặt bước từng bước chậm rãi tiến về phía . Cả Tạ Dịch Vi lạnh toát, tóc gáy dựng .
Mặt nàng tái nhợt, đôi môi nhuốm m.á.u đỏ thẫm còn hơn cả son, từng bước chậm rãi như thể đang dẫm lên những lưỡi d.a.o sắc bén. Như thể nàng đang con đường dài vô tận, dù dốc hết cả đời cũng thể đến điểm cuối.
con đường, cuối cùng đều điểm dừng.
Đứng giường, Tạ Ngọc Uyên dừng bước, đưa tay run rẩy chạm cổ nương, nhưng rụt tay . Lạnh quá, lạnh đến mức thể là sống.
buổi sáng nàng rời , bà vẫn từ xa mỉm nàng mà.
Thật sự c.h.ế.t ?
Tạ Ngọc Uyên ngước bàn tay , làn da tái nhợt đến gần như trong suốt, từng mạch m.á.u xanh nổi lên, nàng cảm nhận rõ ràng m.á.u trong cơ thể đang chảy rần rần, đỏ rực như lửa, mạnh mẽ như ngọn lửa. Ngọn lửa bùng cháy, thiêu đốt tất cả nỗi hận, giận, oán, đau mà nàng giấu kín trong lòng.
Nương ơi! Sao nương thể tùy tiện mà c.h.ế.t như thế chứ? Chúng còn bao nhiêu việc cùng mà.
Đám cua vẫn còn tươi sống, con hứa là hôm nay về sẽ luộc cho nương ăn mà. Con nương từ ngày cha chẳng còn ăn cua nữa, nhưng con tự tay bóc từng thớ thịt, nương nếm thử một chút cũng ?
Chiếc trâm vàng gì đáng giá chứ? Những vật của Cao gia, cái nào mà chẳng quý giá gấp trăm , ngàn , tại nương nhất định đeo nó?
Nương! Có trong lòng nương, con còn thua kém cả ông ? Phải chăng vì thế mà nương mới vội vã bỏ con để tìm ông ?
Tạ Ngọc Uyên chao đảo, ngã quỵ xuống bên giường, rõ áo quần cũ mà nương mặc , đôi mắt nàng đỏ hoe. Đây là chiếc áo mà nương mặc ngày trùng dương, ngày cha mất.
Dường như dòng m.á.u nóng từ mắt nàng trào , cuồn cuộn ngừng, từng đợt từng đợt. Chưa bao giờ nàng căm hận đàn ông thật thà đến .
Tai nàng ù đặc, nỗi hận dâng trào đến tận cùng.
Nàng lắc đầu, nghiến răng kèn kẹt, dồn hết sức mà gào lên: "Hai đoàn tụ , còn thì ? Còn thì ? Ta thì !"
Phần đời còn , sẽ còn ai yêu thương nàng nữa, sẽ còn ai đối xử chân thành với nàng nữa, cả cuộc đời , nàng sẽ sống trong hối hận, lối thoát.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tất cả suy nghĩ đều lụi tàn, một sát na như hàng nghìn kiếp sống trôi qua.
Sinh tử, từ giờ nàng sẽ bao giờ thấy tiếng nương gọi "A Uyên" nữa.
Mơ hồ, nàng thấy bóng nương từ từ dậy giường, ngây ngô với nàng, run rẩy lấy nửa mẩu khoai lang trong túi áo, đưa mặt nàng: "Ăn , ăn !"
Một giọt nước mắt từ từ rơi xuống.
Tạ Ngọc Uyên gắng gượng, dồn hết sức mà đập mạnh đầu thành giường.
Máu, phun .