Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 252: Vậy thì ngươi đi chết đi
Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:13:14
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lễ quan kêu lớn hai tiếng, trống nhạc đột nhiên dừng , vội vàng lên đón hai vị Vương gia chỗ.
Tô Trường Sam lập tức bên cạnh phụ , cùng cha tiếp đón khách.
Tạ Ngọc Uyên theo ánh mắt của mà sang, đón nhận ánh lạnh lùng của một đôi mắt sắc bén. Đây là đầu tiên nàng thấy một đôi mắt nặng nề như , trong đó như chất chứa thở của sắt lạnh, khiến tự chủ mà thấy thấp kém.
Đó là Bình Vương.
Bình Vương tròn ba mươi, dung mạo như ngọc, sống mũi cao, môi mỏng. Dù cần thêm bất kỳ từ ngữ nào, ngoại trừ chữ "tuấn tú", tất cả các lời khen ngợi khác cũng lẽ là thừa thãi.
Tạ Ngọc Uyên kịp cảm thán thì nước mắt chực rơi, sợ khác thấy, nàng mặt .
Xa xa, Bình Vương nhẹ nhàng nhếch môi, áo dài phất lên, bước ở vị trí chính giữa.
Phúc Vương thức thời một bậc.
Chuyện phân chia chỗ của nữ nhân là để thử thách, áp đặt, hoặc cảnh cáo; nhưng với nam giới, Phúc Vương vẫn luôn giữ thứ tự tôn ti.
Dĩ nhiên, tất cả những điều đều là bề ngoài.
Hầu cận dâng .
Vệ Quốc Công dù là nhân vật chính của buổi tiệc hôm nay, nhưng hai vị Vương gia ở đây, ông chẳng dám nhúc nhích gì, chỉ đành cạnh con trai cúi đầu phục vụ.
Khách nam và nữ vốn dĩ hai khán đài khác , nhưng hôm nay, bên khu nữ khách cũng đều lên hành lễ từ xa để chào hai vị Vương gia.
Hành lễ xong, ánh mắt đều đổ dồn về phía Tạ Ngọc Uyên. Ai nấy đều nghĩ thầm: Một lúc nữa màn kịch sẽ còn gay cấn hơn cả sân khấu.
Tạ Ngọc Uyên cả đời từng nghĩ sẽ ngày trở thành một vai diễn sân khấu, đóng cảnh chọn phu quân để thưởng lãm.
Căng thẳng, nàng vô thức vén nhẹ lọn tóc rơi trán, nhếch môi tự giễu.
Đời là , những điều tránh, phòng thủ kỹ càng thế nào cũng thể tránh .
Đã tránh thì đành đối diện thôi! Dù gì cúi đầu cũng là một nhát, ngẩng đầu cũng là một nhát.
Gương mặt đỏ bừng của nàng dần bình tĩnh trở .
lúc , bên ngoài sân khấu bỗng xôn xao, bóng nhốn nháo.
“Cái gì, Tạ gia Tứ tiểu thư rơi xuống hồ , ?”
“Được Trần công t.ử cứu lên .”
“Ồ, đúng là mạng lớn.”
“Cái gì mà mạng lớn, là hai hẹn hò bên hồ, lỡ ngã xuống, lúc cứu lên còn ôm .”
“Đừng bịa đặt, Trần công t.ử mới cầu hôn Tạ Tam tiểu thư, chuyện liên quan đến Tứ tiểu thư. Ta bảo là Tứ tiểu thư cố ý nhảy xuống sông đấy.”
“Rốt cuộc là chuyện gì xảy , mau tìm hiểu …”
“Mau, mau lên!”
Tạ Ngọc Uyên bỗng thấy lạnh .
Trần Thanh Diễm chắc chắn bao giờ ý gặp riêng Tạ Ngọc My, chỉ còn một khả năng duy nhất, là Tạ Ngọc My cố ý nhảy xuống sông.
Còn lý do nhảy… tim Tạ Ngọc Uyên chợt trĩu nặng, chẳng lẽ là vì trắc phi nên qua chọn cách ?
Nếu thật sự là ...
Sắc mặt nàng nghiêm trọng hẳn. Nếu quả thật như , sẽ là hại cả Trần Thanh Diễm.
Vân Mộng Hạ Vũ
Ngay lúc lòng Tạ Ngọc Uyên như lửa đốt, Đại Khánh tiến đến bên Tô Trường Sam, kể sự việc một cách rõ ràng.
Nghe xong, Tô Trường Sam nhạt, theo bản năng về phía Tạ Ngọc Uyên.
lúc , Tạ Ngọc Uyên cũng ngước . Ánh mắt giao , hai cùng hiểu rõ ý tứ sâu xa trong mắt đối phương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-252-vay-thi-nguoi-di-chet-di.html.]
Chuyện xảy , phía càng cẩn trọng, giữ vững thế trận.
Hiển nhiên Bình Vương cũng thấy tiếng bàn tán, uống một ngụm , hỏi: “Trường Sam, chuyện gì mà ồn ào ?”
Không thể giấu nữa.
Tô Trường Sam c.ắ.n răng đáp: “Vừa , tứ tiểu thư Tạ gia may rơi xuống nước, may mà Trần thiếu gia cứu lên.”
“Trần Thanh Diễm?” Bình Vương gõ nhẹ lên chiếc bàn hình mai.
“Chính là .”
Phúc Vương , mắt sáng lên.
Tứ tiểu thư Tạ gia chẳng mới giở trò quyến rũ đấy ư?
Trong đầu chợt lóe lên ý tưởng, miệng nham nhở: “Anh hùng cứu mỹ nhân, hai thật duyên, khi nên một chuyện đấy.”
Sắc mặt Bình Vương lập tức tối .
Trần gia là trong phe , một công t.ử của Hàn Lâm Viện mà kết đôi với con gái tiểu , Phúc Vương định bỡn cợt ai đây?
Hắn nheo mắt, nhạt: “Chuyện hôn nhân là do cha nương sắp đặt, bà mối chứng, cần chúng nhúng tay .”
“Ôi! Đại ca, , Tứ tiểu thư rơi xuống nước, thể ôm ấp, sờ soạng, giờ còn gả cho ai nữa?”
Bình Vương nghiến răng, hỏi như rít qua kẽ: “Chẳng lẽ chủ cho nàng ?”
Phúc Vương chống cằm, mỉm đáp: “Đại ca, là mềm lòng thôi. Lỡ như nàng nghĩ thông mà đ.â.m đầu tự vẫn, chẳng thành chuyện thất đức ?”
Bình Vương tức đến thắt cả dày, nghĩ thầm: Ngươi mềm lòng cái nỗi gì, chẳng qua chỉ thêm rắc rối cho thôi.
Phúc Vương thẳng mắt , nham hiểm nghĩ: Phải, chỉ mong đại ca ngươi tự đào hố chôn thôi!
Vì một lầm lớn mà ép đường c.h.ế.t, Bình Vương quyết thể gánh. Hắn lệnh: “Người , mời tứ tiểu thư Tạ gia và Trần thiếu gia đến đây.”
Vệ Quốc Công hai vị vương gia đối đầu mà mồ hôi ướt đẫm, vội ngước mắt con trai. Nhận cái gật đầu, ông vội vẫy tay lệnh cho hầu.
Một lát , Tạ Ngọc My ướt sũng dìu tới, khoác tạm một chiếc áo ngoài của nam tử, mặt xám như tro.
Cái áo rõ ràng là của Trần thiếu gia.
Tạ Ngọc My đột ngột quỳ sụp xuống đất, nước mắt giàn giụa, cúi đầu thành tiếng.
Mặc dù sang đầu thu nhưng khí nóng còn sót , nàng mặc đồ mỏng manh, áo ngoài dính sát , lờ mờ hiện rõ hình.
Mọi thấy thế, ánh mắt tự chủ mà về phía Trần Thanh Diễm.
Ôi chao! Giờ cưới cũng cưới thôi!
Phúc Vương , : “Tứ tiểu thư, bản vương ở đây, ngươi gì cứ việc , bản vương thể chủ ngươi.”
Tạ Ngọc My nức nở: “Vương gia, dân nữ chỉ c.h.ế.t, chẳng cầu gì hơn.”
Nói còn hơn hát.
Phúc Vương nghĩ đến dáng vẻ yêu kiều của nàng , cơn giận bốc lên, nhạt: “Vậy ngươi cứ c.h.ế.t , treo cổ, đập đầu, uống độc, ngươi chọn cách nào?”
Tạ Ngọc My từng những lời cay độc như thế, sợ hãi đến nỗi nước mắt trào , giọng lắp bắp: “Dân nữ thực c.h.ế.t, nhưng nghĩ đến gia đình, đến cha nương già, chỉ đành liều mạng cầu xin Vương gia chủ.”
ý đây!
Phúc Vương nheo mắt liếc Bình Vương, nhạt: “Nói xem, bản vương chủ thế nào?”
Tạ Ngọc My đỏ mặt, ánh mắt thăm thẳm như uất hận lướt qua Trần Thanh Diễm, cúi đầu dám .
Cái , rõ ràng đến mức thể rõ hơn.
Phúc Vương ha hả: "Đại ca, cứu một mạng hơn xây bảy tòa tháp, chúng thuận nước đẩy thuyền nhé?"