Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 230: Lôi Phúc Vương Xuống Nước
Cập nhật lúc: 2025-12-21 22:54:52
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm khuya.
Phủ Bình Vương.
Trong thư phòng, ánh đèn sáng trưng.
Tế tửu Quốc T.ử Giám Lưu Trường Canh vuốt râu, trầm giọng : “Tạ Tam tiểu thư đang đầu sóng ngọn gió, Vương gia chọn lúc để đẩy sóng cao thêm vài phần, hành động phần bộc trực.”
Bình Vương bước tới bên cửa sổ, đẩy tấm chắn lên, một luồng khí lạnh ùa phòng, thấy tỉnh táo hẳn.
“Tiên sinh, An Vương ám sát ở Giang Nam. Giang Nam vốn là địa bàn của , , mất hết cơ hội. Giờ gặp nạn, thử hỏi phụ hoàng sẽ nghĩ thế nào?”
“Hoàng thượng là minh quân, ắt sẽ phân biệt đúng sai, Vương gia gì sai, tất nhiên thể thẳng mà đối diện.”
Minh quân?
Bình Vương nhạt: “Dù minh thế nào, thì già cũng vẫn lú lẫn như thường.”
“Vương gia cẩn thận, tường tai vách mạch.” Lưu Trường Canh vội lên kiểm tra cửa thêm một nữa.
Vân Mộng Hạ Vũ
Bình Vương từ từ xoay , ánh mắt lạnh lẽo: "Cả đời ông căm ghét Cao gia, nhưng lúc thả mồi câu, chẳng xem ai sẽ mắc bẫy ? Vậy thì, sẽ thuận ý ông !”
Mặt Lưu Trường Canh thoáng vẻ khó xử, chẳng . Bình Vương là con trưởng, vốn nên kế vị ngai vàng, nhưng hoàng đế thích con , càng ngày càng khắt khe. Không những ba năm cắt giảm thế lực của Bình Vương ở Giang Nam, mà còn ngầm ngấm chèn ép. Bình Vương một gồng gánh, lòng chứa nỗi oán hận nhưng bộc lộ.
Mấy ngày , tin từ trong cung truyền , rằng hoàng đế đêm khuya tản bộ, ghé Vĩnh Hòa Cung…
Nghĩ đến đây, Lưu Trường Canh khỏi rùng . Vĩnh Hòa Cung với cố hoàng hậu vốn đội trời chung!
Thêm nữa, kế vị Bạch Phương Sóc mãi thấy hạ chỉ, Bình Vương nóng lòng, quyết định c.ắ.n mồi thử một , phần nhiều cũng là thăm dò ý thật của hoàng đế.
Nếu hoàng thượng đồng ý mối hôn sự , điều đó chứng tỏ Bình Vương vẫn còn trọng lượng trong lòng ông ; còn nếu đồng ý… Lưu Trường Canh thở dài, dám nghĩ tiếp.
“Ta còn một mục đích khác.”
Bình Vương vài bước, tay chắp lưng: "Trung cung Lục hoàng hậu xuất cao, thế lực bên ngoại cũng chỉ đủ. Với tầm của bà , đời nào bà bỏ qua cơ hội như thế , nhất là khi tài sản khổng lồ của Cao gia thể giúp con trai bà thành đại sự. Bấy lâu nay bà luôn đè một bậc, tay , chẳng lẽ bà sẽ yên mà động đậy?”
Lưu Trường Canh giật : "Ý của Vương gia là…”
“Chuyện ám sát Lý Cẩm Dạ phần nhiều là do Phúc Vương , ba năm cũng chơi chiêu để qua mặt . Mọi đều nghĩ nạp Tạ Tam Tiểu Thư vì tiền bạc, nhưng nào ngờ, ý thật sự của là…”
Bình Vương dừng, khóe môi nhếch lên nụ nhạt, nhấn từng chữ: “Kéo Phúc Vương xuống nước.”
…
Phủ Phúc Vương.
Vương phi thứ ba sai tiền viện thăm dò, mới tin Vương gia hồi phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-230-loi-phuc-vuong-xuong-nuoc.html.]
Không kịp dặm thêm chút phấn lên mặt, bà dẫn thẳng đến tiền viện. Vừa bước trung đình, từ xa bà thấy Phúc Vương và đoàn của ngài đang tiến .
Hai vợ chồng , cả hai đều ngẩn .
Vương phi theo lễ nghĩa mà bước tới hành lễ, chỉ thẳng phu quân với ánh mắt mang chút bướng bỉnh.
Phúc Vương nhíu mày, phất tay hiệu cho hạ nhân lui xuống, dùng ánh mắt dấu cho vương phi.
Hai một một tiểu hoa viên.
Đêm tĩnh như nước.
Vương phi vài bước, thì kéo nhẹ tay áo Phúc Vương, hỏi: “Hoàng hậu triệu Vương gia cung, chuyện gì quan trọng ?”
Giọng lớn, nhưng từng chữ rõ ràng rành mạch. Phúc Vương ngừng bước, vợ cùng chung chăn gối suốt năm năm, thở dài: “Cũng chẳng gì lớn, bà phủ lạnh lẽo, nên thêm vài nữa.”
Mắt Phúc Vương phi bỗng trở nên ấm áp. Phủ Phúc Vương quả thực quá tĩnh mịch, chỉ mỗi nàng là chính phi, hai trắc phi và vài a ấm giường, đều là chẳng địa vị. Vương gia, ngoài mùng một và ngày rằm, phần lớn thời gian đều ở phòng nàng. Bề ngoài, hai vợ chồng như hòa hợp, ân ái, nhưng chỉ nàng hiểu rõ, nam nhân của nàng vốn mấy hứng thú với nữ sắc, nên con cái trong phủ cũng chẳng nhiều.
“Thêm phủ là việc , chỉ là… thêm gì, mẫu hậu tính toán gì ?”
Phúc Vương lắc đầu : “Mẫu hậu chẳng tính toán gì nhiều, chỉ tiện nhắc đến rằng phụ hoàng khá coi trọng Tạ Tam tiểu thư.”
Phúc Vương phi giật . Lục hoàng hậu khúc mắc trong lòng, phàm là cái gì cố hoàng hậu , bà cũng ; thứ gì Bình Vương , bà cũng để thiếu cho con trai là Phúc Vương. Ban ngày, nàng tin của phủ Bình Vương đến Tạ phủ dạm hỏi Tam tiểu thư, cảm thấy , nghĩ bụng chắc Lục hoàng hậu sẽ nhúng tay chứ. Không ngờ đúng là nàng đoán sai.
Thế là nàng hỏi: “Vương gia đồng ý ?”
Tên của Phúc Vương quả thực hợp với vẻ bề ngoài của , khuôn mặt tròn đầy phúng phính: “Mẫu hậu mở lời, nào dám từ chối, ngày mai nàng chuẩn thôi.”
Phúc Vương phi , mỉm : “Vương gia, nhỏ nhen, nhưng Bình Vương cũng gửi dạm hỏi . Giờ chúng tranh, liệu thích hợp ?”
Phúc Vương lắc đầu: "Ta cũng khuyên mẫu hậu như , nhưng bà một nhà con gái thì cả trăm nhà cầu, chỉ là trắc phi thôi, gì là thích hợp.”
“Lời tuy , nhưng còn Bình Vương, còn phụ hoàng… chúng vẫn nên cẩn trọng.” Phúc Vương phi nhắc nhở.
Dù là phận nữ nhi hiểu rõ tình thế triều chính, nhưng nàng vẫn cảm thấy lúc can thiệp là điều . Chồng nàng là con hiếu thảo, chính kiến, sự đều theo Trung cung hoàng hậu. Thế nhưng hoàng hậu xuất thấp, ít học vấn, so chẳng thể bì với cố hoàng hậu, thậm chí còn thua cả nàng, nên bao năm vẫn chiếm lòng đế vương, luôn Lệnh phi chiếm lợi thế.
“Vương gia, thêm phủ là chuyện nhỏ, nhưng liên quan đến Tạ Tam tiểu thư, chuyện cần suy nghĩ kỹ càng.”
Phúc Vương nghĩ đến đầu đuôi sự việc, giấu diếm với vợ, hạ giọng : “Mẫu hậu lo rằng tiền của Cao gia rơi tay Bình Vương, sẽ giúp lên ngôi.”
Phúc Vương phi , tay ôm lấy n.g.ự.c đang đập mạnh: "Ta hiểu nổi, đang yên đang lành, hoàng thượng trả đồ cho Cao gia, cất giữ ở phủ Nội Vụ mấy năm cơ mà.”
Phúc Vương khẽ chỉnh áo quần, thở dài: “Mẫu hậu chuyện lạ lắm, bà cũng thấu, nhưng dù thế nào cũng thể để đại ca cầm tiền .”
Phúc Vương phi định khuyên thêm, nhưng sợ nhiều khiến chồng chán, đành gượng: “Vậy để mai cho đến dạm hỏi.”
“Đừng cho thường , hãy cử quan chưởng sử của vương phủ, để thể hiện sự kính trọng.”
Nghe , sắc mặt Phúc Vương phi chợt đông cứng . Cử chưởng sử , nghĩa là nhất định đạt hôn sự .