Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 226: Tài Sản Khổng Lồ
Cập nhật lúc: 2025-12-21 22:54:48
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9Kbg131uwE
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Dịch Vi bật nhẹ trán nàng: "Thánh chỉ sắp đưa đến Tạ phủ, ngóng , đây là một tiền lớn. Ngọc tội, chỉ vì mang ngọc mà tội, hai ở trong phủ đó cẩn thận, cẩn thận và cẩn thận!"
Số gia sản nhỏ nhoi của Tạ gia, so với tài sản tích lũy qua nhiều đời của Cao gia, chẳng khác gì muối bỏ bể.
Chim c.h.ế.t vì mồi, c.h.ế.t vì tiền. Đám cầm thú đó lòng ai cũng đen tối, việc gì cũng dám . Chỉ cần g.i.ế.c nương con Cao thị, tài sản tích lũy nhiều đời đó chẳng sẽ tay họ ?
Chỉ nghĩ thôi mà Tạ Dịch Vi toát mồ hôi lạnh.
Tạ Ngọc Uyên xoa trán đang đau, đôi mắt lo lắng của tam thúc, trong lòng hiểu rõ ông đang lo lắng điều gì.
Chỉ là sự việc đến quá đột ngột, nàng nhất thời nghĩ cách gì, chỉ thể khẽ gọi: "Nương!"
Lúc , mắt Cao thị đẫm lệ, nghẹn ngào nên lời.
Có lẽ đây là điều mà trong mơ bà cũng ngờ tới!
Tạ Ngọc Uyên lập tức quyết định: "Tam thúc, việc đợi thánh chỉ đến tính."
...
Nửa tuần , thái giám nội thị Vương Trực hùng hổ bước Tạ phủ.
Tạ Nhị gia nhận tin, một mặt sai đến chùa Diên Cổ mời nương con Cao thị về, một mặt vội vã mặc triều phục đón.
Vừa đến chính đường, hầu báo, nương con Cao thị về đến cửa chính.
Tạ Nhị gia thở phào, lập tức nở một nụ rạng rỡ, cúi chào Vương công công.
Lúc , lão gia và Tạ lão phu nhân, vợ chồng đại phòng cũng tin chạy đến, chuẩn quỳ xuống nhận chỉ.
Vương công công hừ một tiếng, giọng the thé: "Ta Tạ gia chia nhà ?"
Tạ Nhị gia vội đáp: "Không dám giấu công công, đúng là chia nhà."
"Đã chia , liên quan đều tránh , thánh chỉ của hoàng thượng ch.ó mèo nào cũng ?"
Mọi Tạ phủ xong, mặt đỏ bừng để .
Nhất là Tạ lão gia, sống đến từng tuổi, so sánh với ch.ó mèo, thật là mất hết thể diện.
Vương công công là khéo léo, đột nhiên đắc tội với Tạ gia? Nguyên do là đường đến đây, ông tình cờ gặp Tô thế t.ử đang tuần tra.
Lần Tô thế t.ử trúng độc ở Giang Nam, vốn dĩ Vương Trực chịu tội lớn, nhưng Tô thế t.ử giúp mặt hoàng đế, tội đó mới giảm nhẹ thành phạt quỳ.
Ân tình , ông luôn ghi nhớ trong lòng.
Vì , ông chỉ ngầm tiết lộ vài câu về nội dung thánh chỉ, còn sắc mặt mà hiểu thái độ của Tô Trường Sam đối với Tạ gia, mới màn .
"Đến , đến , nhị phu nhân, tam tiểu thư đến ."
Vương Trực thấy nhân vật chính đến, vội chỉnh nét mặt, nở một nụ hiền lành.
Tạ lão phu nhân đang định , thấy nụ , trong lòng thót lên một cái, chẳng lẽ trong cung chuyện nào đến với nương con họ?
Tạ Ngọc Uyên đỡ nương, chậm rãi bước chính viện.
Trên khuôn mặt nàng, hề thấy tâm trạng đang sôi sục như nước sôi trong lòng lúc .
Mọi Tạ phủ vội nhường đường.
Ánh mắt Tạ Nhị gia vợ chút đổi. Không nước ở chùa Diên Cổ , Cao thị dường như trẻ trung xinh hơn.
Tạ Ngọc Uyên đỡ nương quỳ xuống, bản nàng cũng quỳ bên cạnh.
Tạ Nhị gia định quỳ lên , Vương công công bỗng ngăn : "Ngươi cần quỳ, hoàng thượng lệnh, thánh chỉ là dành cho nương con Cao thị."
Mọi Tạ phủ , thần kinh căng lên. Lần nhận thánh chỉ trả hồi môn, cho Tạ Nhị gia quỳ!
Giờ ngay cả đàn ông chủ gia cũng quỳ... là chuyện gì đây?
Động tác quỳ của Tạ Nhị gia đến một nửa, giờ tiến thoái lưỡng nan, đành lúng túng lùi ngoài, trong mắt lóe lên tia lạnh lùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-226-tai-san-khong-lo.html.]
Lúc , Vương Trực mới cầm thánh chỉ, từng câu.
"Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu rằng: Cao thị xuất đại tộc, là hậu duệ của quý phi, hiền lành khiêm tốn, đức lễ... Thiên đạo tuần , hoàng ân mênh mông, nay trả bộ tài sản của Cao thị lưu giữ tại phủ Nội Vụ..."
"Gì cơ?"
"Gì cơ?"
Những đang trộm trong viện ngoài viện đều kinh ngạc.
Hoàng thượng trả bộ gia sản tịch thu của Cao gia cho Cao thị?
Vân Mộng Hạ Vũ
Hoàng thượng điên ?
Cao gia đây tội ác tày trời, tịch thu tài sản, diệt tộc mà!
Vương Trực xong thánh chỉ, mỉm với Cao thị: "Nhị phu nhân, nhận chỉ tạ ơn hoàng ân !"
Đôi mắt tĩnh lặng của Cao thị như nhiễm một chút ánh sáng ban mai, nhưng chính ánh sáng đó mang theo sự lạnh lẽo trong ánh tĩnh mịch.
Bà , chỉ đưa tay nhận thánh chỉ, cúi đầu thật sâu: "Dân phụ tạ ơn hoàng ân."
Tạ Ngọc Uyên cũng cúi xuống theo, khóe môi mỏng manh nở một nụ , sự kích động và châm biếm đều đủ.
Vương Trực hài lòng gật đầu, liếc tiểu thái giám bên ngoài, tiểu thái giám lập tức hai tay dâng lên sổ sách phủ Nội Vụ chuẩn từ .
Vương Trực mở , cao giọng .
"Cao thị cựu trạch ở kinh thành hai căn; bốn trang viên suối nước nóng ở ngoại ô phía bắc; ruộng mười lăm nghìn ba trăm hai mươi mẫu; bốn mươi tám cửa hàng ở phố Quan Tâm, phượng quan... Vàng sáu vạn tám ngàn lượng, bạc bốn trăm chín mươi ba vạn lượng..."
Ầm ầm ầm!
Như một tia sét đ.á.n.h thẳng xuống, cho , kể cả Tạ Nhị gia, đều sững sờ.
Trời ơi!
Đất ơi!
Những tài sản khổng lồ đều là của nương con Cao thị ?
Người Cao gia quý giàu, nhưng ngờ quý đến mức , giàu đến mức !
Cố thị mắt đỏ ngầu tiểu thái giám đưa từng nhà đất, điền sản, ngân phiếu tay Cao thị, trong mắt ghen tị như nước sông Hoàng Hà tràn đê, thể kiểm soát.
Chưa đợi bà hết kinh ngạc, của phủ Nội Vụ khiêng từng rương lớn, nối đuôi , lượng rương nhiều đến mức đủ chỗ trong viện.
Vương Trực vung tay, thị vệ lập tức mở từng rương.
Lập tức, vàng óng ánh, ngọc ngà châu báu lấp lánh chói mắt tất cả .
Tạ lão phu nhân cảm thấy thậm chí dám thở mạnh, những bảo vật chỉ xuất hiện trong truyền thuyết, giờ đang bày mặt bà.
Sao thể đều là của nương con Cao thị?
Cố thị lúc mắt đỏ như máu, trong lòng hối hận đến tận xương tủy!
Sớm như , còn chia nhà gì?
Số đồ phân , so với móng tay tài sản Cao gia cũng bằng... Ôi hoàng thượng, ngài hạ thánh chỉ sớm hơn chứ?
Vương Trực đám Tạ phủ kinh ngạc, ánh mắt đảo qua, bất ngờ bắt gặp khuôn mặt bình tĩnh của Tạ Ngọc Uyên.
Trong lòng Vương Trực giật .
Số tài sản khổng lồ như , đời trừ hoàng đế vạn dặm giang sơn , ai thấy mà kích động đến rơi nước mắt.
Vậy mà nương con Cao thị bình tĩnh hơn ai hết.
Người lớn trải qua nhiều chuyện, cũng thể hiểu , còn cô gái nhỏ ... Sao nàng kích động chứ!
Tạ Ngọc Uyên nhận ánh mắt của Vương công công đang xoay quanh , bèn rút một tờ ngân phiếu từ tay nương đưa cho ông.
"Công công, A Uyên ngu , một việc thỉnh giáo ngài."