Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 212: Kẻ Chết Thảm, Thành Lệ Quỷ
Cập nhật lúc: 2025-12-21 22:54:34
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6faokMMrVx
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trương Hư Hoài nàng chặn họng, nên lời.
Tô Trường Sam ho khan: "Tạ Ngọc Uyên, bây giờ lúc những lời , ngươi thế nào ?"
Câu hỏi khiến Tạ Ngọc Uyên rơi tình thế tiến thoái lưỡng nan, nhất thời do dự giữa '' và ' '.
Đi, thì mấy ngày? Bên Tạ gia nên giải thích thế nào? Nàng , nương ?
Không , thể đó c.h.ế.t ?
Vân Mộng Hạ Vũ
Trong khoảnh khắc, nàng c.ắ.n môi: "Khi nào xuất phát?"
Trương Hư Hoài vỗ đùi: "Tạ Ngọc Uyên, ngươi sẽ đồng ý."
Tạ Ngọc Uyên trợn mắt, thầm nghĩ: lão gia ông đích đến, Vệ Ôn còn ở trong tay ông, thể !
"Sư phụ, đừng vội đắc ý, thế nào? Bên Tạ gia giải thích ? Ông nghĩ cho kỹ."
"Đây việc nghĩ, mời ngươi là ."
Trương Hư Hoài lạnh lùng liếc Tô Trường Sam, ánh mắt như : Việc tiếp theo giao cho ngươi.
Tô Trường Sam nhún vai: "Thật lòng , nghĩ , nếu ngươi là nam còn cách, đằng ngươi là cô nương, thật sự cách nào. Nếu , chỉ thể lấy tam thúc của ngươi bia đỡ."
Tạ Ngọc Uyên nắm chặt tay, đ.ấ.m cho một cú.
Lấy tam thúc bia đỡ, chỉ thể che giấu một ngày, thể che mười ngày nửa tháng.
Tô Trường Sam bất lực gãi đầu, khuôn mặt phong lưu giờ nở nụ như hoa héo.
Chuyện xảy đột ngột, cũng hết cách.
"Trụ trì chùa Diên Cổ từng là sư phụ của nhị cữu , nếu đưa nương đến đó lễ Phật ăn chay nửa tháng, chắc ai nghi ngờ nhỉ?"
Trương Hư Hoài và Tô Trường Sam bỗng thấy mắt sáng bừng.
Tạ Ngọc Uyên mỉm : "Hai chờ chút, để xin mẫu một lá thư, nhờ cậy ông nể tình nhị cữu mà giúp đỡ một tay."
...
"A Uyên, bên ngoài đao quang kiếm ảnh giống như trong nội phủ, con suy nghĩ kỹ ?" Cao thị nhíu mày, vẻ lo lắng hiện rõ.
Tạ Ngọc Uyên mà hiểu. Vốn dĩ nàng và họ chẳng còn giao tình, gặp cũng chỉ là xa lạ, nếu còn dây dưa thêm... về dứt sẽ khó khăn bao.
"Mẫu , khi mẫu nhờ Tô thế t.ử và Trương thái y giúp đỡ, họ do dự ?"
Cao thị bỗng chấn động, ánh mắt thoáng hiểu : "Con mài mực !"
Tạ Ngọc Uyên thở phào nhẹ nhõm.
Tờ giấy còn khô mực trao cho Tô Trường Sam. Hắn sâu mắt Tạ Ngọc Uyên một hồi, đó biến mất trong màn đêm.
Trở xe ngựa, Trương Hư Hoài cứ chằm chằm : "Xong ?"
"Xong . Người !"
Đại Khánh nhẹ nhàng bước đến: "Gia, gì phân phó?"
"Đem thứ tới chùa Diên Cổ, nhất định đích trao tận tay lão hòa thượng." Sắc mặt Tô Trường Sam trắng nhợt.
"Gia yên tâm, tiểu nhân nhất định sẽ ."
Màn xe buông xuống, bánh xe lăn đều trong đêm vắng, từng nhịp từng nhịp như đập lòng hai .
Tô Trường Sam khép hờ mắt: "Trương Hư Hoài, ngươi đang nghĩ gì ?"
"Đang nghĩ nha đầu đó xoay vòng vòng thế nào mà cứ dính dáng đến chúng mãi !"
Tô Trường Sam mở to mắt, hồi lâu gì.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-212-ke-chet-tham-thanh-le-quy.html.]
Tạ Ngọc Uyên lặng một lúc trong sân, lòng khó tả. Lo lắng cho sự sống c.h.ế.t của là điều chắc chắn, nhưng bên cạnh đó còn một cảm giác nào đó, âm thầm lan rộng trong tâm khảm nàng.
Nàng phòng nhấp một ngụm , liếc La ma ma bên cạnh với vẻ lo lắng, suy nghĩ : "Ma ma, chuyến e là ngắn, nghĩ để mẫu ở chùa Diên Cổ còn an hơn là để ở Tạ phủ. Thanh Thảo Đường giao cho ma ma trông nom giúp ."
"Tiểu thư yên tâm. Những cùng, tiểu thư lựa chọn kỹ chứ?"
Tạ Ngọc Uyên mỉm : "Ma ma, chuyến cứu , thể mang theo nha ."
" tiểu thư ngọc ngà cao quý..."
"Ma ma, hồi ở Tôn Gia Trang, việc gì từng . Ta chỉ lo thuyết phục nhị gia thế nào thôi."
La ma ma nghĩ một lúc : "Tiểu thư, sắp đến tiết Trung Nguyên !"
Tạ Ngọc Uyên chợt bừng tỉnh!
...
Nhị gia cởi ngoại bào sự hầu hạ của Mẫn Thị, gương mặt vẫn trầm tư, chút vui vẻ.
Mẫn Thị hiểu ông đang giận điều gì.
Tam tiểu thư mới chủ phủ mấy ngày lập tức xử lý bọn ở Lục Liễu Cư, đ.á.n.h Lý ma ma bầm dập, còn nhổ bỏ phần lớn tay chân của Thiệu di nương trong Tạ phủ.
Thủ đoạn quyết liệt như , ngoài mục đích báo thù Thiệu di nương, chẳng cũng là cách thị uy với nhị gia ?
Đường đường là gia chủ mà uy quyền thách thức, bảo nét mặt ông khó coi thế .
Mẫn Thị nhớ lời La ma ma dặn dò, cố nén ý đỡ cho tam tiểu thư, càng chuyên tâm hầu hạ.
"Nhị gia, tam tiểu thư đang ở bên ngoài."
"Muộn thế , nó tới gì?"
"Nói là việc gấp gặp nhị gia."
Nhị gia nhạt, thực sự chẳng gặp cái thứ con cháu hư hỏng .
"Nhị gia, đêm khuya thế , tam tiểu thư hẳn chuyện quan trọng, nhị gia gặp một chút cũng phiền gì mà."
Nhị gia liếc Mẫn Thị một cái: "Gọi ."
Tạ Ngọc Uyên bước , cúi đầu hành lễ thật nhanh: "Phụ , con cùng mẫu tới chùa Diên Cổ ở nửa tháng."
"Tự dưng tới đó gì?"
"Mẫu mấy hôm nay liên tục gặp ác mộng, luôn thấy hành hạ địa ngục, chợt nhớ tết Trung Nguyên đến gần, chỉ ăn chay niệm Phật nơi Phật môn mới giảm bớt tội nghiệt của ngoại gia."
Nhị gia Cao gia chịu khổ âm phủ thì bất giác cảm thấy phấn khởi, thầm nhạt: Hai nương con các ngươi ăn chay cả đời thì Cao gia cũng đừng mong thoát khỏi địa phủ.
Mẫn Thị thấy Nhị gia nhíu mày gì, khẽ khàng khuyên: "Nhị gia, kính trời kính đất kính quỷ thần, chi bằng để Nhị phu nhân và Tam tiểu thư . Thiếp nếu c.h.ế.t còn tâm nguyện thành, đến tiết Trung Nguyên cửa quỷ mở rộng, họ tìm về thì ."
Nhị gia thế, thì thoáng lạnh cả : "Nói linh tinh gì thế? Nhà quyền cao chức trọng, đến quỷ dữ cũng chẳng dám mò ."
"Phụ , những kẻ c.h.ế.t t.h.ả.m chính là ác quỷ." Tạ Ngọc Uyên , chẳng né tránh, lời tuy nhẹ nhàng mà lạnh lùng như băng.
Nghe nàng , dù lời lẽ cay nghiệt, nhưng mang theo chút lạnh buốt, khiến Nhị gia khỏi rùng , cuối cùng chẳng còn lý do để từ chối.
"Đi , nhớ ăn chay niệm Phật mà chuộc tội cho Cao gia của các ngươi."
Mục đích đạt , Tạ Ngọc Uyên liếc Mẫn Thị: "Phụ , con , nội phủ trống trải, xin phiền Mẫn di nương trông coi vài hôm."
Ném đào trả mận, nâng đỡ Mẫn Thị lên cũng hơn là để Thiệu di nương lợi dụng cơ hội.
...
Mọi việc đấy, Tạ Ngọc Uyên Thanh Thảo Đường. Mấy La ma ma thu xếp hành lý của nàng xong xuôi từ lâu.
Vừa đặt lưng xuống, Tạ Ngọc Uyên ngủ say, dù trong lòng vẫn canh cánh chuyện cần , nhưng đến một giấc mộng chập chờn cũng chẳng thấy.
Sáng sớm hôm , nàng dậy sớm, ăn vội chút điểm tâm, dìu mẫu lên xe ngựa.