Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 194: Tìm Đến Cửa

Cập nhật lúc: 2025-12-21 03:02:01
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tạ Thừa Quân: “Mẫu rõ xem là thấy gì?”

 

Cố thị: “Bao nhiêu năm nay, lão phu nhân và nhị gia chẳng luôn bảo vệ nương con nhà họ ?”

 

Tạ Thừa Quân vén áo dậy: “Càng bảo vệ càng gì, đến mức sắp gây mạng .”

 

Cố thị vội chắn mặt: “Con định ?”

 

Tạ Thừa Quân: “Con tìm tổ phụ, chuyện thể để mặc đảo lộn trắng đen, con nhất định …”

 

Cố thị giận đến siết c.h.ặ.t t.a.y con trai: “Nhất định gì? Con nhất định gì?”

Vân Mộng Hạ Vũ

 

Tạ Thừa Quân và Tạ Ngọc Hồ cùng lên tiếng: “Mẫu ?”

 

Cố thị giật giật khóe miệng: “Các con đừng trách nương khoanh tay , nước đục nhà nhị phòng, chúng tuyệt đối thể nhúng , càng tránh xa càng .”

 

Tạ Thừa Quân: “Tại ?”

 

Cố thị con trai một cái thật sâu: “Hôm qua đại phu nhân Quản gia đến đây, nhạc mẫu con mang đến một chữ.”

 

Tạ Thừa Quân: “Chữ gì?”

 

Cố thị: “Chữ ‘chia’!”

 

Tạ Thừa Quân buột miệng: “Ông Tạ gia chia nhà?”

 

Cố thị: “Không ông , mà là ông hy vọng chúng sẽ chia nhà.”

 

Ánh mắt Cố thị trở nên kiên định: “Con , để mối hôn sự , chúng đắc tội với tam thúc. Nương con Cao thị của nhị phòng giống như một cây pháo, chạm là nổ. Nương với cha con bàn , nhất định tìm cách chia nhà. Còn chuyện , con cứ xem như gì, mau mau về nha môn việc , đừng để lún sâu .”

 

Tạ Ngọc Hồ càng càng run, định khuyên vài câu thì thấy Bích di nương ở bên cạnh sức nháy mắt, ánh mắt van xin.

 

Tạ Ngọc Hồ c.ắ.n chặt môi, đến mức khóe miệng bật máu, cuối cùng nuốt hết những lời định , cả ấm ức và cam lòng đều nghẹn trong cổ.

 

“Phu nhân, phu nhân… , Trần công t.ử đến !” Một tiểu nha cuống cuồng chạy .

 

Cố thị ngẩn , theo bản năng sang con trai, giật thốt lên: “Hắn đến gì?”

 

Tạ Thừa Quân cũng mờ mịt chẳng hiểu gì.

 

Ngay lúc hai con còn đang , một nha khác chạy vội : “Phu nhân, phu nhân… xong , Tưởng thị cũng đến !”

 

Bên phía Tưởng thị, bà con trai, tức giận đau lòng.

 

Đứa nhỏ tám phần là tin đồn bên ngoài, yên nên mới vội vã chạy đến. Nếu bà nhanh chân hơn, chừng nó tự hứa hẹn điều gì ở nhà họ Tạ .

 

“Đang yên đang lành, con chạy đến gì?”

 

Trần Thanh Diễm cũng che giấu: “Mấy lời ngoài thật khó , con sợ họ hiểu lầm Tam tiểu thư, nên đến để giải thích.”

 

Quả nhiên đúng như bà đoán, Tưởng thị nghiến răng ken két trong lòng, nhưng giọng dịu : “Nương cũng vì mấy lời nên mới đến để rõ giúp Tam tiểu thư.”

 

Trần Thanh Diễm , trong lòng ấm lên: “Tạ ơn mẫu .”

 

Tưởng thị: “Con cần cảm ơn . Một lát nữa nương gì, con đừng chen . Bây giờ Tam tiểu thư đang là tâm điểm dư luận, những chuyện cưới cưới, gả gả tạm thời đừng nhắc đến, cứ xử lý chuyện mắt cho thỏa tính tiếp.”

 

Trần Thanh Diễm lúc hối hận để cho hết. Hôm đó nếu cố chấp, thì chuyện đến mức ?

 

Tưởng thị thấy con lên tiếng, vỗ vỗ vai , thở dài: “Con trai , con lớn , cũng là quan, việc suy nghĩ thấu đáo, nóng nảy chỉ hại , hại khác.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-194-tim-den-cua.html.]

 

Trần Thanh Diễm âm thầm siết chặt hàm răng, thêm một lời. Trong thiên hạ , tổn thương nhất… chính là Tạ Ngọc Uyên!

 

 

 

“Tiểu thư, tiểu thư, Tưởng thị đến , Trần công t.ử cũng đến !”

 

Tạ Ngọc Uyên uống xong thuốc, , trong miệng càng đắng chát.

 

La ma ma cau mày: “Tiểu thư, nương con họ đến lúc , gì nữa?”

 

Tạ Ngọc Uyên trả lời, bốc một quả ô mai bỏ miệng, mãi lâu mới nhẹ nhàng :

 

“Dù họ đến vì lý do gì… cũng chẳng liên quan gì đến chúng cả.”

 

“Tiểu thư, nô tì đoán là nhất định họ chuyện bên ngoài nên mới đến, thể liên quan đến chúng chứ?”

 

Lúc trong lòng La ma ma rối như tơ vò, chẳng thể yên lòng nổi.

 

Tiểu thư cứ nhất quyết tự dội nước bẩn lên , chẳng chịu rõ trong hồ lô giấu t.h.u.ố.c gì. Giờ khắp phố lời mắng c.h.ử.i tiểu thư, bảo bà sốt ruột cho .

 

Tạ Ngọc Uyên vốn định , nhưng thấy La ma ma lo đến mức mồ hôi ròng ròng, trong lòng cũng xót xa: “Ma ma , chuyện xảy , theo lý mà , chẳng Trần Thanh Diễm nên cưới con ?”

 

“Tiểu thư để ôm , cưới cũng cưới thôi.”

 

nương liệu coi trọng một như con ? Nếu bà coi trọng, hôm đó Hầu phủ mở tiệc, cần cố tình tránh mặt con.”

 

La ma ma cũng từng hai nha kể chuyện hôm , trong lòng thở dài một thật nặng nề.

 

Tạ Ngọc Uyên bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy bà, : “Ma ma , bà coi trọng con, con cũng chẳng coi trọng Trần gia. Con tự đổ nước bẩn lên là để cho Tưởng thị thấy chướng mắt, sợ con nhân đó mà bám lấy Trần gia, thế nên nhất định sẽ tự đến Hầu phủ để cho nhẽ, trắng đen rõ ràng.”

 

La ma ma lúc mới bừng tỉnh: “Tiểu thư là lấy gậy ông đập lưng ông?”

 

Tạ Ngọc Uyên bật lạnh: “Tạ nhị gia tin lời con, thì con đành tìm một tiếng khiến ông tin.”

 

 

 

Tạ nhị gia thể tin ?

 

Cho dù ông tin lời Tưởng thị và Trần Thanh Diễm, nhưng lời của tổng quản Hầu phủ Vĩnh An thì chẳng lẽ tin?

 

mơ cũng ngờ , Tứ nha đầu cả gan đến mức , đúng là trời cũng đảo lộn !

 

Tưởng thị sắc mặt tái mét của Tạ nhị gia, thở dài một : “Chuyện , vốn là do dạy con nghiêm, liên lụy đến danh tiếng khuê nữ của Tam tiểu thư, trong lòng thật sự áy náy vô cùng. Này con, mau xin lão gia, lão phu nhân và nhị gia .”

 

Trần Thanh Diễm bước lên một bước, vén áo quỳ sụp xuống đất, thẳng: “Tạ lão gia, Tạ lão phu nhân, Tạ nhị gia, chuyện đều là của Thanh Diễm. Đại trượng phu chuyện gì thì gánh vác chuyện đó, nếu các vị đ.á.n.h mắng, xin cứ trút lên con.”

 

, các cứ việc đánh, cứ việc mắng, đừng khách khí. Thằng bé do cưng chiều quá nên mới trở nên hồ đồ như thế.” Tưởng thị ở bên cạnh hùa theo.

 

Đường đường là một vị quan Hàn Lâm viện, còn là cháu đích tôn của Vĩnh An Hầu phủ, thử hỏi Tạ gia dám đánh, dám mắng?

 

Tạ lão gia vuốt râu : “Thôi , hành sự cẩn trọng hơn, lên .”

 

Tạ phu nhân bỗng cảm thấy điều chẳng lành, hai con họ Trần đến cửa, lẽ nào chỉ để xin đơn giản ?

 

Quả nhiên, Trần Thanh Diễm khi dập đầu ba cái bèn dậy, chắp tay : “Sau khi chuyện xảy , tổ mẫu của con lập tức hạ lệnh phong tỏa tin tức, bất kể là ai cũng để lời đồn lan ngoài. Nào ngờ chỉ trong một ngày, chuyện náo loạn khắp thành. Thôi thì chuyện cũng đành, nhưng oái oăm , là những lời bất lợi cho Tam tiểu thư. Lão gia, lão phu nhân, con tuy hành sự hồ đồ, nhưng lễ nghĩa liêm sỉ con vẫn còn , tuyệt đối thể lấy trắng đen.”

 

“Phải, , đúng !”

 

Tưởng thị sợ con trai nhiều hỏng chuyện, vội chen lời: “Hầu phủ bên cảnh cáo tất cả hạ nhân, còn khách khứa hôm đó cũng chỉ ba bốn nhà thế gia, đều điều cả. Thế mà truyền những lời như thế, nhịn nổi mới đến đây đòi công đạo cho Tam tiểu thư. Ai đê tiện đến mức, dám trút cả bô nước bẩn lên đầu một cô gái đáng thương như chứ?”

 

Loading...