Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 189: Có Ta Ở Đây, Diêm Vương Không Nhận
Cập nhật lúc: 2025-12-21 03:01:56
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ma ma, xảy chuyện gì thế?”
Vừa cất lời, Tạ Ngọc Uyên cũng tự kinh ngạc, giọng nàng khàn đặc, như tiếng kèn rách.
La ma ma thấy thể giấu nữa, bật : “Tiểu thư, là Vệ Ôn gặp chuyện . Nàng… nàng vì cứu Nhị phu nhân mà liều với đám ác nhân, giờ sắp qua khỏi.”
Tạ Ngọc Uyên , đầu óc trống rỗng, chỉ hỏi ngắn gọn một câu: “Nàng đang ở ?”
La ma ma còn định tiếp, thì Trương Hư Hoài đẩy : “Gãy bốn xương sườn, nội tạng đều lệch hết cả. Nếu ở đây, thì nàng qua khỏi, nhưng ở đây, Diêm Vương nhận .”
Rốt cuộc là chuyện gì xảy ?
Người di nương hại là nàng , cớ gì là nương?
Giờ đây, lòng Tạ Ngọc Uyên mới thật sự thấy kinh hoàng, nàng run rẩy hỏi: “Nương ?”
“Tiểu thư, Nhị phu nhân , chỉ hoảng sợ thôi.”
Tim Tạ Ngọc Uyên nhói lên, nàng vội bảo: “La ma ma, đỡ dậy, gặp Vệ Ôn.”
“Đi mà ?” Trương Hư Hoài cất giọng, râu mép dựng lên: “Hiện giờ nàng đang như xác c.h.ế.t bên chỗ , ba tháng nữa hãy đến đón .”
Lòng Tạ Ngọc Uyên đau như cắt, nếu tình huống nguy cấp lắm, thì sư phụ đưa đến bên cạnh .
Nàng chống tay lên giường, cố sức dậy, quỳ xuống Trương Hư Hoài, vẻ mặt nghiêm túc mà khẩn khoản: “Ân cứu nương to lớn như trời, xin ngài hãy cứu chữa cho nàng.”
Toàn Trương Hư Hoài như dựng lên, mặt ông trầm xuống, chỉ thốt một câu: “Không cần ngươi " phất tay áo rời .
Khi tiếng bước chân xa dần, Tạ Ngọc Uyên mới nghiến răng dậy, bảo La ma ma: “Ma ma, kể bộ sự việc, bỏ sót một chữ.”
La ma ma bao giờ thấy tiểu thư nghiêm nghị đến thế, vội vàng kể rõ chuyện xảy buổi chiều.
Cuối cùng, bà nghẹn ngào: “Khi nô tỳ đến nơi, Nhị phu nhân và Vệ Ôn đều trong vũng máu, tim nô tỳ ngừng đập. Nhị phu nhân tỉnh , thấy Vệ Ôn sắp hết , bèn bảo nô tỳ ôm nàng, lấy d.a.o kề cổ ép buộc để rời khỏi phủ.”
“Ai cản ?” Tạ Ngọc Uyên hỏi.
La ma ma tức giận đáp: “Là Thiệu di nương và lão phu nhân, hai cứ bảo là hợp quy củ, thể thống, còn Nhị phu nhân quyến rũ đàn ông, tóm cho khỏi phủ.”
Tạ Ngọc Uyên siết c.h.ặ.t t.a.y đến trắng bệch, hỏi tiếp: “Sau đó thì ?”
“Sau đó…” Lồng n.g.ự.c La ma ma phập phồng, nghiến răng: “May gặp Tô thế t.ử đang tuần tra, ngài cho chúng mượn xe ngựa, tự đưa đến Thái Y Viện, tìm gặp Trương thái y. Cũng may hôm Trương thái y cung, nên mới cứu cái mạng nhỏ của Vệ Ôn. Tiểu thư, bọn họ, bọn họ thật quá đáng!”
Vân Mộng Hạ Vũ
Tạ Ngọc Uyên xong, mồ hôi lưng lạnh toát , gương mặt sầm đến đáng sợ.
Nếu nàng kiên quyết giữ Vệ Ôn bên nương, nếu gặp Tô Thế t.ử đường, thì…
Tiếng nghiến răng vang lên từ miệng nàng, ánh mắt tràn ngập căm hận ngớt.
Hay lắm, lắm!
Những trò bày mưu đối phó nàng kiếp , kiếp đổ lên đầu nương. Thiệu di nương, Tạ lão phu nhân, món nợ tính với các ngươi đây?
La ma ma thấy tiểu thư c.ắ.n răng im lặng, sợ nàng đau lòng thêm, bèn lau nước mắt, : “Tiểu thư đừng sợ, nô tỳ phái Thẩm Dung báo cho Tam gia . Tam gia sẽ chủ cho chúng trong Thanh Thảo Đường .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-189-co-ta-o-day-diem-vuong-khong-nhan.html.]
Tạ Ngọc Uyên im lặng hồi lâu, mở mắt , ánh mắt sáng quắc: “Tam thúc báo , còn Nhị gia?”
“Xảy chuyện lớn thế , khi tiểu thư tỉnh dậy, về .”
“Giờ ở ?”
“Nghe là đến phòng Thiệu di nương .”
Thật ?
Chính thê gặp chuyện, nhưng đến phòng của , là trách mắng Thiệu di nương? Hay bàn bạc xem xử lý việc thế nào?
Tạ Ngọc Uyên nhạt, giọng khản đặc từng chữ: “Ma ma, mười mấy năm , qua hai kiếp , đến lúc tính sổ .”
La ma ma sững sờ, hai kiếp , chẳng lẽ tiểu thư tức giận quá mà nhảm ?
…
“Bốp!”
Tạ Nhị gia vung tay, tát mạnh Thiệu di nương ngã nhào xuống đất.
Thiệu di nương ôm mặt, hoảng sợ đàn ông mặt.
Kế hoạch của bà vốn là đem Nhị phu nhân đến thư phòng của Tam gia, để những tên côn đồ sắp xếp sẵn xử lý bà.
Cái bọn côn đồ đó dù hành động thật giả, thì thanh danh của Nhị phu nhân cũng còn nữa.
Chính thê từng cắm cho Nhị gia một cái sừng, nếu chuyện bại lộ, thì chỉ Nhị gia tha thứ, mà ngay cả trong cung cũng sẽ cho Nhị phu nhân sống.
Xã hội , danh tiết của phụ nữ là hết. Một phụ nữ còn trong sạch, chỉ một con đường c.h.ế.t, con đường thứ hai.
Nếu Nhị phu nhân sụp đổ, thì Tạ Ngọc Uyên cũng mất chỗ dựa, sẽ thể trò trống gì, sống c.h.ế.t đều sẽ do bà thao túng.
, tính toán bao nhiêu cũng ngờ rằng bên cạnh Nhị phu nhân một nha võ nghệ;
Càng ngờ rằng Nhị phu nhân vì nha đó mà dọa c.h.ế.t để thoát khỏi phủ, gặp Tô Thế tử... náo loạn khắp kinh thành!
Chỉ còn chút nữa thôi!
Thiệu di nương xoa gương mặt nóng ran, cảm thấy đau lòng và tức giận, bà bò đến ôm lấy chân Tạ Nhị gia, giọng kiên quyết, vẻ mặt cứng rắn.
“Nhị gia, hôm nay chuyện , là chuẩn sẵn sàng c.h.ế.t tại đây. Ngài đ.á.n.h , mắng , đều nhận. khi c.h.ế.t, vài lời .”
Tạ Dịch Đạt nghiến răng: “Ngươi đừng trò ầm ĩ, xưa nay bạc đãi ngươi. Làm sai thì học theo mấy bà ngoài chợ, cứ một , hai la, ba treo cổ cho ai xem hả?”
“Cho Nhị gia xem!” Thiệu di nương bật : “Biểu ca, từ nhỏ chúng thanh mai trúc mã, ngài thương , kính ngài. Ngài từng sẽ cưới thê, sẽ yêu thương suốt đời. Những lời đó với ngài chỉ là đùa giỡn, nhưng vẫn luôn tin là thật. Ta chờ ngày lớn lên, chờ ngày đội mũ phượng, khoác áo cưới, thê t.ử của ngài, nhưng nhận gì?”
Tạ Dịch Đạt im lặng.
“Ngài cưới Nhị phu nhân, gì, chỉ trách bản bằng nàng. Ta phiền, cũng nghĩ quẩn, chỉ cần biểu ca là , thế nào cũng chịu .”
Thiệu di nương trang điểm, dung mạo nàng vốn quyến rũ dịu dàng, giờ đây càng thêm yếu đuối đáng thương. Nhắc đến chuyện cũ, vẻ đáng thương càng thêm phần sâu sắc, khiến Tạ Dịch Đạt thấy thương xót.
Thiệu di nương lệ tuôn như mưa, giọng nghẹn ngào: “Sau , Cao gia gặp chuyện, biểu ca ruồng bỏ thê t.ử cưới , ông trời rủ lòng thương, cuối cùng cũng để toại nguyện. Ta vì Nhị gia mà lo liệu việc trong nhà, sinh con dưỡng cái, ngày đêm đều một lòng yêu ngài. Thế nhưng… còn ngài thì ?”