Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 187: Ta Muốn Cưới Nàng

Cập nhật lúc: 2025-12-21 03:01:54
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tên đàn ông với vết sẹo nhạt, dùng cánh tay ngăn đỡ một cách khinh thường.

 

Một nha nhỏ bé, chỉ cần một ngón tay cũng thể g.i.ế.c c.h.ế.t!

 

lưỡi d.a.o sắc nhọn đ.â.m thẳng cánh tay , mạnh đến nỗi xuyên thấu qua cả cánh tay.

 

Tên mặt sẹo hét lên một tiếng, nặng nề đổ về phía .

 

“Bịch!”

 

Vệ Ôn hất văng , đập mạnh tường, há miệng phun một ngụm máu.

 

“C.h.ế.t tiệt!”

 

Vệ Ôn miễn cưỡng vững, phun một búng m.á.u còn đọng trong miệng, rút từ tay áo một con d.a.o khác, đôi mắt như sói gã đàn ông: “Bà đây sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t mày!”

 

Tên mặt sẹo sững sờ cô bé , như gặp một tên cướp núi.

 

Không các cô nương đều là tiểu thư mềm yếu , giờ một cô giống hệt một tên thổ phỉ thế?

 

Vệ Ôn lúc như một con báo lao tới, hình linh hoạt lướt sát đất, lưỡi d.a.o đ.â.m mạnh xuống.

 

Gã mặt sẹo định nâng chân, lưỡi d.a.o của nàng chuyển hướng, đ.â.m thẳng lòng bàn tay , m.á.u b.ắ.n .

 

Đau đến thấu tim.

 

Hắn rên rỉ, ôm chặt Vệ Ôn lao về phía , chạy đến bảy, tám bước đập mạnh tường.

 

Với sức nặng gần hai trăm cân cùng lực va chạm kinh hoàng, cả bức tường rung lên. Trong nháy mắt, Vệ Ôn thấy lưng đau buốt, tiếng xương sườn kêu rắc rắc.

 

Nàng ngã xuống như một nhúm bông, nhưng ngay khi chạm đất, bàn tay nhỏ một cây kim bạc.

 

Chỉ trong tích tắc, nàng bật lên, lướt qua lưng gã, tay đ.â.m tới, chính xác đ.â.m mắt trái .

 

“Aaa....”

 

Tiếng thét đau đớn vang dội. Gã mặt sẹo phát điên, đ.ấ.m mạnh đầu nàng. Cú đ.á.n.h khiến Vệ Ôn đau đến nghiến răng, lưỡi nhẹ đẩy một mảnh d.a.o giấu trong miệng, gom hết sức tàn, hai tay chống đất nhảy lên, lưỡi d.a.o sắc bén cắt qua cổ gã.

 

Vân Mộng Hạ Vũ

“Phụt." m.á.u tuôn .

 

Gã mở to mắt, hình như một ngọn núi đổ xuống.

 

C.h.ế.t nhắm mắt.

 

“Nhị phu nhân, Nhị phu nhân...” Tiếng gọi của La ma ma vang lên từ xa.

 

Vệ Ôn thở hổn hển như con chó, thấy giọng gọi, khóe miệng cong lên, ngã xuống đất bất tỉnh.

 

...

 

Hoa viên của hầu phủ.

 

Sau tán cây cổ thụ rậm rạp.

 

Giọng Tạ Ngọc Uyên đầy nén nhịn và phẫn nộ: “Trần thiếu gia, tam thúc gì?”

 

Trần Thanh Diễm đối diện với đôi mắt đen trắng phân minh mặt, chút chột : “Tam tiểu thư, thật Tạ thám hoa nhắn nhủ gì cả, là ... là chuyện với nàng.”

 

Tạ Ngọc Uyên xong, mặt lạnh xuống, định bỏ .

 

“Tam tiểu thư!”

 

Một cánh tay dài ngăn nàng , Trần Thanh Diễm c.ắ.n răng: “Tam tiểu thư, ... thích nàng, cưới nàng cửa, nàng đồng ý ?”

 

Tạ Ngọc Uyên lảo đảo lùi mấy bước, tin nổi mặt.

 

Vẫn là khuôn mặt , nhưng sự ghét bỏ kiếp và thích thú hiện tại cách biệt một trời một vực. Nàng từng nghĩ sẽ bày tỏ theo cách .

 

Trong đầu nàng chợt hiện lên một câu: “Giữa biển mênh mông, chỉ chọn một .”

 

Đây là câu mà Trần Thanh Diễm từng giấy và sính lễ đưa đến Tạ phủ.

 

Tạ Ngọc My từng cầm tờ giấy đó, hãnh diện bước Thanh Thảo Đường, khoe với giọng ngập tràn hạnh phúc: “Tạ Ngọc Uyên, trong mắt Thanh Diễm chỉ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-187-ta-muon-cuoi-nang.html.]

 

giờ đây, câu đó đảo ngược, hướng về phía nàng?

 

Khóe miệng Tạ Ngọc Uyên thấp thoáng nụ nhạt: “Trần thiếu gia, môn đăng, hộ đối, đồng ý.”

 

“Tại ?” Trần Thanh Diễm sửng sốt.

 

“Ta , môn đăng, hộ đối.”

 

“Tạ Ngọc Uyên!”

 

Trần Thanh Diễm gọi gấp: “Nếu là vì chuyện của Cao gia, để bụng.”

 

“Không vì Cao gia, Trần Thanh Diễm, cho rõ, thích ngươi!”

 

Đôi mắt đen láy trong ánh nắng, sáng như , khuôn mặt trắng ngần như phủ một lớp hào quang mờ mờ, khiến khác rõ.

 

Trần Thanh Diễm thấy rõ sự lạnh lùng và xa cách khuôn mặt nàng.

 

“Tại , ?”

 

Tạ Ngọc Uyên một cái đầy xa cách, ánh mắt lướt qua: “Trần thiếu gia, ngươi cũng quan tâm, vì thích.”

 

Người ngã, cần ghi nhớ. Nếu ngã ở cùng một chỗ, thì đúng là ngu ngốc.

 

Khuôn mặt tuấn tú của Trần Thanh Diễm lập tức biến sắc, vô thức hỏi: “Vậy ai mới thể lọt mắt nàng?”

 

Hơi lạnh từ cơ thể nàng tỏa , Tạ Ngọc Uyên lạnh nhạt: “Chuyện cần Trần thiếu gia bận tâm, cáo từ!”

 

Nàng sắp !

 

Nàng để mắt đến !

 

Lòng Trần Thanh Diễm như mảnh băng đ.â.m , lạnh đau, trời nóng hừng hực mà cảm thấy lạnh lẽo.

 

Tạ Ngọc Uyên khuôn mặt trắng bệch của , cúi , thêm lời nào, xoay bỏ .

 

“Tạ Ngọc Uyên, cho !”

 

Tạ Ngọc Uyên dừng chân, đầu: “Trần thiếu gia còn gì căn dặn?”

 

“Hôm đó... hôm đó...”

 

Trần Thanh Diễm chớp mắt nhanh, sự hoang mang trong mắt bỗng tan : “Dưới cầu vòm hôm đó, nàng gạt ? Nàng tin tưởng cũng là dối ?”

 

Tạ Ngọc Uyên bình tĩnh một chút giữa cơn khát khô ở cổ họng, nhẹ nhàng đáp: “Trần thiếu gia, hôm đó là lời thật, hôm nay cũng là lời thật.”

 

“Tạ Ngọc Uyên, nàng... nàng...”

 

“Nàng thật sự sợ sẽ tiết lộ chuyện đó ngoài ?” Tạ Ngọc Uyên nốt câu.

 

Trần Thanh Diễm lập tức nổi giận: “ thế.”

 

“Cứ , sợ!”

 

Tạ Ngọc Uyên nở nụ thoáng qua.

 

Áp lực đè nặng vai dỡ bỏ , giờ đây, nàng thật sự còn sợ nữa. Cho dù Trần Thanh Diễm thời gian điều tra, thì với năng lực của Lý Cẩm Dạ, cũng sẽ tra điều gì.

 

Trần Thanh Diễm ngẩn , ngờ chỉ vài ngày, Tạ Ngọc Uyên như biến thành một khác, khiến tim đập thình thịch.

 

“Tạ Ngọc Uyên, nàng...”

 

Tạ Ngọc Uyên mỉm tinh nghịch với , lưng .

 

Trần Thanh Diễm tức đến môi trắng bệch, nghiến răng bật một câu: “Nàng đúng là đồ nghịch ngợm!”

 

...

 

“Đứng !”

 

Một tiếng quát giận dữ vang lên bên tai, nụ mặt Tạ Ngọc Uyên còn kịp thu , thì Tạ Ngọc My xông đến với vẻ mặt giận dữ, giọng hỏi chút khách khí:

 

“Ta hỏi ngươi, Trần thiếu gia gì với ngươi?”

 

Loading...