Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 150: Quản Gia Có Người Đến
Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:05:18
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Ngọc Uyên thấy sắc mặt Trương Hư Hoài ngày càng căng thẳng, thầm thở dài, quỳ hai chân xuống, trịnh trọng cúi đầu ba lạy.
"Đa tạ Trương thái y chữa bệnh cho tam thúc, con tam thúc cúi đầu cảm tạ !"
Trương Hư Hoài ngờ nha đầu một cú như , trong lòng nhất thời trăm mối cảm xúc.
Lão già xa dạy mấy tháng bỏ , còn gần như bỏ mặc, ai ngờ cô nhóc gặp còn hành lễ khấu đầu... thật là tội !
"Vẫn còn chẩn cả độc Cần nước, xem phụ lòng lang trung dạy dỗ."
"Không thường xem bệnh cho , nhưng những gì lang trung dạy đều nhớ kỹ trong lòng." Tạ Ngọc Uyên đến đây, ngừng một chút: "Chưa từng dám quên!"
Lòng Trương Hư Hoài dậy sóng, xoa tay giậm chân: "Vậy thì ! Thế... thế... chuyện... đều cả chứ!"
Câu hỏi đầu đuôi, nhưng Tạ Ngọc Uyên hiểu ông hỏi về bệnh của mẫu : "Mọi thứ đều cả."
"Tốt là !" Trương Hư Hoài lẩm bẩm một câu, thêm gì nữa.
Nha đầu yếu đuối từng chạy từ đầu làng phía đông sang phía tây Tôn Gia trang, giờ lớn lên thành một thiếu nữ duyên dáng, khiến ông cảm thấy lạc lõng.
Tạ Ngọc Uyên hít sâu một , dường như đưa quyết định khó khăn: "Sư phụ lang trung của con còn một bệnh tính tình khó ưa, những năm qua , bệnh của khỏi ?"
Trương Hư Hoài bất chợt nhảy khỏi ghế, nhạt: "Tam tiểu thư, thọ, kẻ sống nghìn năm, con lo lắng gì!"
"Vậy thì !" Tạ Ngọc Uyên mỉm , ánh mắt sáng ngời.
Người trong Tạ phủ hiểu gì: Hai gì thế, hiểu nổi gì thế !
...
Cả Tạ phủ tiễn hai vị khách "hung thần" rời , ai nấy đều như mất , nhất là Tạ Nhị Gia.
ngày Đoan Ngọ, ông hai ngày nghỉ ngơi, vốn định nhân dịp cùng gia đình dạo chơi khắp kinh thành, kết quả thành thế ...
Ông lão phu nhân đang giường, nhỏ: "Nếu còn cách nào, thì để tam thúc một mời, nhờ Trương thái y đến chẩn bệnh cho."
Tạ Đại Gia phụ họa: "Nếu còn cách nào thì gọi tam tiểu thư , Trương thái y chẳng sư phụ nàng là cao nhân thế ngoại ? Đến cả độc của tam thúc còn giải , chắc hẳn y thuật tồi ."
Tạ lão phu nhân hai đứa con trai, yếu ớt thốt lên một tiếng "Cút". Để con nhóc đó chữa bệnh cho bà, thà bà c.h.ế.t còn hơn!
Lời dứt, Cố thị vội vã bước , mặt mày ủ rũ: "Lão phu nhân, đơn t.h.u.ố.c thể bốc , một thang t.h.u.ố.c giá gần trăm lượng bạc, mà uống nổi!"
Tạ Đại Gia trừng mắt vợ: "Dù ăn nổi, cũng ăn, bà quên lời thế t.ử khi ?"
Cố thị lẩm bẩm: "Đại gia, mười lăm ngày lận đó, mất đến một nghìn năm trăm lượng bạc!" Đây trị bệnh, đây là lấy mạng bà!
"Đại tẩu, đừng tiếc chút tiền lẻ đó, bạc hết còn kiếm , chứ mạng còn, lẽ nào từ địa phủ lôi lên ." Tạ Nhị Gia chẳng chút khách khí.
Cố thị giận đến nỗi mắt trợn trắng, bỏ .
Dù cũng là tiền công, bà đau lòng gì, còn lời nào , chi bằng cứ mặc kệ!
Từ "cút" truyền đến tai Tạ Ngọc Uyên, nàng với La ma ma: "Cũng đỡ cho khỏi khó xử."
La ma ma: " t.h.u.ố.c đắt thế, liệu họ chịu bốc cho tam gia ?"
Tạ Ngọc Uyên khẽ nhếch môi: "Yên tâm, đơn t.h.u.ố.c là Trương thái y kê, Tô thế t.ử đích đến nhà, cho dù đập nồi bán sắt, họ cũng sẽ lo t.h.u.ố.c cho đủ."
La ma ma nghi ngại: "Tam gia trúng vận gì, khiến thế t.ử đích đến thăm, xem trong phủ , còn ai dám coi thường tam gia nữa."
"Ta nghĩ đó là chuyện ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-150-quan-gia-co-nguoi-den.html.]
Tạ Ngọc Uyên hít sâu một , mặt chẳng chút vui mừng.
Người "phúc thể là họa", "họa thể là phúc". Tô Trường Sam và Lý Cẩm Dạ gần như thế, lỡ như Lý Cẩm Dạ nổi loạn, phủ Vệ Quốc Công chắc chắn sẽ liên lụy.
Hiện tại Tô Trường Sam vô tội tỏ thiện, Tạ Ngọc Uyên tự đa tình đến mức nghĩ rằng họ vì nàng mà đối xử khác biệt với tam thúc. Suy nghĩ sâu xa, chừng đây chính là nỗ lực kéo về phía trong triều, để khi thời cơ chín muồi, sẽ chuẩn cho một trận quyết chiến.
Nếu Lý Cẩm Dạ tạo phản thành công thì còn đỡ, nhưng kiếp rõ ràng thất bại, nếu tam thúc quá gần gũi với Tô Trường Sam, đến lúc đó kết cục sẽ chẳng khó đoán.
Trong lòng Tạ Ngọc Uyên rối bời, thể với ai, cố gắng bình tĩnh , nàng rõ tiếng con thú dữ giam cầm trong lòng đang gầm gừ.
Không thế nào giam cầm con thú đó.
Hôm nay gặp Trương Hư Hoài, vốn nghĩ tình thầy trò giữa hai quá nhạt, gặp chắc hẳn sẽ lạnh nhạt.
Ai ngờ khi thấy già nua tiều tụy mặt, lòng nàng như thắt , từng lăn lộn bao ngày ở Tôn gia trang, cuối cùng cũng thành tình cảm.
Vân Mộng Hạ Vũ
Người sống đời, thật dễ dàng gì, xa hơn, bước con đường hẹp, mỗi bước cầu độc mộc đều đầy nguy hiểm, nàng thực lòng cuối cùng họ rơi kết cục tan nát.
"Tiểu thư, tiểu thư..."
"Hả?" Tạ Ngọc Uyên giật : "Ma ma gì?"
La ma ma bước lên chạm trán nàng: "Không sốt mà, tiểu thư cứ bất an thế.”
Tạ Ngọc Uyên gạt tay bà : "Ta , chỉ là châm cứu xong mệt."
"Tam tiểu thư!" Tiếng Đông Mai vang lên bên ngoài.
Tạ Ngọc Uyên lệnh cho mời nàng .
Đông Mai hành lễ, : "Người mai mối của Quản Gia đến , đang ở Phúc Thọ Đường, lão phu nhân ngã bệnh, đại phu nhân một tiếp nổi, mời nhị phu nhân cùng đến."
"Mời nương ?"
Tạ Ngọc Uyên giật , sang La ma ma: "Bà hỏi xem nương tiện ."
"Vâng!" La ma ma vội vã rời .
Tạ Ngọc Uyên: "Đông Mai tỷ tỷ , gì ngon mời khách, đành uống tạm chén ấm."
"Không dám, dám, nô tỳ đợi ở ngoài." Đông Mai lui .
Chẳng mấy chốc, La ma ma , thấp giọng : "Tiểu thư, nhị phu nhân đồng ý ."
như Tạ Ngọc Uyên dự liệu, tam thúc khác, dù nương cũng sẽ giúp thúc.
"Ta sẽ cùng nương xem , La ma ma hãy ngoài phủ lo việc, chỉ cần A Bảo theo , bảo Thanh Nhi qua bên tam thúc thông báo một tiếng."
La ma ma hiểu ý, tiểu thư lúc bảo bà ngoài, là để chọn mấy nha đưa đến phục vụ tam thúc.
Bà đáp rõ ràng: "Vâng, tiểu thư."
...
Phúc Thọ Đường mát mẻ dễ chịu.
Cố thị mặc bộ đồ thường ngày, tóc búi gọn gàng, tươi : "Đại phu nhân, uống chén cho đỡ mệt."
Người đến từ phủ Quản Gia ngoài bà mai còn đại phu nhân Thôi thị.
Thôi thị hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, tướng mạo đoan trang, khí chất khác thường, là chủ gia đình, mấy nha theo cũng ăn mặc dáng.