Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 149: Ta Nói Nàng Không Giỏi Y Thuật Sao?
Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:05:17
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Nhị gia gọi tên, đành bước lên, hai chân run rẩy ngừng: "Con bé đó chỉ theo một lang y sơn dã học vài ngày thôi…"
"Lang y sơn dã?" Giọng Tô Trường Sam bất ngờ cao vút, quạt xếp "phập" một tiếng đóng .
Bên cạnh, Tạ lão phu nhân sợ đến mức "phịch" một tiếng quỳ xuống đất: "Thế t.ử gia, Trương thái y, đều là của , Tạ phủ mới kinh vài ngày, trong phủ rối tung cả, nhất thời quên mất mời đại phu cho Lão Tam."
"Quên ?" Tô Trường Sam Tạ Nhị gia với ánh mắt đầy ẩn ý: "Quên cũng khéo thật!"
Vân Mộng Hạ Vũ
Tạ Nhị gia dám nửa lời, lập tức quỳ xuống, theo đó là trong phòng quỳ rạp.
Chỉ Tạ Ngọc Uyên như thấy, vẫn thẳng, nhúc nhích.
Trương Hư Hoài liếc mắt thấy thế, nhướng mày nhịn , trong lòng thầm nghĩ: Nhìn xem, đồ của đúng là cứng cỏi, phong thái của sư phụ!
"Tiểu thư nào trong phủ khám ? Bước đây để bổn thái y xem nào?"
Không vẻ đây, sư phụ ngươi c.h.ế.t ? Tạ Ngọc Uyên mắng thầm trong lòng, mới ngẩng đầu lên, đường hoàng đáp: "Là khám, thưa Trương thái y!"
Ba chữ "Trương thái y" nhấn mạnh, Trương Hư Hoài xong thì cổ họng giật giật, hừ hừ hai tiếng, mũi chĩa lên trời.
Tạ lão gia đoán ý qua hai tiếng "hừ hừ" , lập tức giận dữ: "Nghiệt súc, còn mau quỳ mặt Thế t.ử gia và Trương thái y!"
Tạ Ngọc Uyên nhạt: "Tổ phụ, quỳ trời, quỳ đất, quỳ tổ tiên, quỳ cha nương, quỳ thái y? Ông là lang y sơn dã dạy học."
Tạ lão gia như thắt lưỡi, nổi lời nào.
Tô Trường Sam vỗ nhẹ quạt xếp vai Trương Hư Hoài: Trương Hư Hoài , đồ ngươi định phản đấy!
Trương Hư Hoài trừng mắt : Gõ gì mà gõ, do bọn khốn các ngươi hại , giờ còn đó bóng gió, cút xa cho khuất mắt !
Tạ Ngọc Uyên thấy hết ánh mắt qua giữa hai , nhạt gì, tiếp tục tỏ thái độ, mắt mũi, mũi tim.
"Tạ Thám hoa, rằng tiểu thư đây giỏi y thuật ?" Trương Hư Hoài trầm giọng hỏi .
"…Hả?" Tạ Dịch Vi ngơ ngác.
"…Hả?" Mọi trong Tạ phủ cũng nghĩ thầm: Ý của câu là gì?
Trương Hư Hoài lặng lẽ liếc Tạ Ngọc Uyên, : "Ngươi trúng độc, là độc từ cây Cần nước, loại độc xếp thứ mười hai trong các loại độc từ cổ chí kim, sánh bằng chất kịch độc như Câu Cơ, Thạch tín, Hạc đỉnh hồng, nhưng cũng khó giải. Tiểu thư , sư phụ của ngươi, vị lang y sơn dã đó, e rằng là cao nhân nơi thế ngoại !"
"…" Mọi trong Tạ phủ mà mắt tròn mắt dẹt, chẳng lẽ Tạ Ngọc Uyên mèo mù vớ chuột c.h.ế.t, thật sự bản lĩnh ?
Tô Trường Sam: "…" Ông già , tranh thủ khen một câu thì c.h.ế.t ?
Tạ Ngọc Uyên: "…" Sư phụ, liêm sĩ chút !
Trương Hư Hoài thấy sắc mặt tái xanh của trong Tạ phủ, bèn đắc ý hất cằm lên.
Thể diện là cái gì? Có ăn ?
Nói cũng , y thuật của lão đây ? Ai dám , lão đây lập tức dùng độc g.i.ế.c !
Trong lòng xoay vần trăm mối, mặt tỏ vẻ bình thản: "Thế t.ử gia, chất độc giải sạch, nhưng bên trong cơ thể tổn hại, khỏi thì cần đại bổ."
Tô Trường Sam , ngay lão gì: "Ngươi kê đơn , Tạ lão gia thương con yêu cháu, thể tiếc tiền chữa cho con trai."
Tạ lão gia gật đầu như gà mổ thóc: "Không tiếc, tiếc, dẫu bán cả gia sản cũng tiếc."
Người hầu lập tức dâng bút giấy lên, Trương Hư Hoài cầm bút, giả vờ thở dài một : "Chậc chậc chậc, ban ngày ban mặt mà dám hạ độc Thám hoa gia, bội phục là bậc hảo hán, Tạ lão gia xem đúng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-149-ta-noi-nang-khong-gioi-y-thuat-sao.html.]
Tạ lão gia mặt mày tái nhợt, mồ hôi lạnh gần như thấm ướt cả áo trong.
Tô Trường Sam lắc lắc quạt, nhạt: "Người !"
"Thế t.ử gia?"
"Mang của đến Phủ Doãn Thuận Thiên, hại tân Thám hoa gia, nhờ ông giúp điều tra."
"Dạ!"
"Không dám phiền Thế t.ử gia, tìm kẻ , đêm qua vì sợ tội nên nhảy hồ tự vẫn ." Tạ Lão Đại sợ hãi vội cản.
Người của Phủ Doãn Thuận Thiên mà tới điều tra, hai kẻ nhảy hồ chẳng đủ để lấp khe răng, nhất định tìm hung thủ thật sự.
Không quá vài ngày, chuyện kế đầu độc con chồng sẽ lan , Tạ gia coi như hết.
Tạ Lão Đại hiểu, Tạ Nhị gia cũng hiểu, vội vàng : " đúng, tìm , xác còn để đó, dám phiền Thế t.ử gia."
Tô Trường Sam thực sự điều tra, chỉ là dọa họ mà thôi, liếc hai em họ Tạ một cái, vung tay áo, thêm lời nào mà thẳng.
Người Tạ phủ vội vàng luống cuống lên chạy theo, căn phòng vốn chật kín bỗng chốc trở nên vắng vẻ.
Trương Hư Hoài trừng mắt Tạ lão phu nhân và những còn : "Biến hết , đơn t.h.u.ố.c của bổn thái y thứ phàm phu tục t.ử các ngươi thể xem!"
Cả đời Tạ lão phu nhân từng chữ "biến", nhưng kẻ là Trương thái y, nên bà dám ho he, vội nắm lấy tay nha rời .
Vừa bước qua bậc cửa, giọng Trương Hư Hoài phía vang lên khó chịu: "Tiểu thư, ở cho bổn thái y về triệu chứng khi phát độc, mà kẻ trời cao đất rộng, bổn thái y sẽ dùng loại độc g.i.ế.c ."
Bùm!
Người Tạ lão phu nhân chao đảo, mắt tối sầm, ngã quỵ xuống.
“Lão phu nhân! Lão phu nhân!"
Tạ lão phu nhân khiêng ngoài.
Cảnh đó xuất hiện, trong Tạ phủ đều hiểu rõ, xem việc Tạ Tam gia trúng độc, phần lớn là do lão phu nhân tay. Lão phu nhân hận Tam gia đỗ Thám hoa, c.h.ế.t!
Hiểu thì hiểu, nhưng ai dám nửa lời, chỉ đành giữ kín trong lòng.
Tạ Ngọc Uyên Trương Hư Hoài bằng ánh mắt phức tạp, nhẹ nhàng : "Tam thúc thần trí còn yếu, chúng ngoài chuyện nhé, Trương thái y."
Trương Hư Hoài che miệng, ho mạnh một tiếng, bước khỏi phòng.
Tạ Ngọc Uyên lập tức theo , thấy ông xong đơn t.h.u.ố.c bèn cầm lên xem, đưa cho La ma ma: "Ma ma đưa cho lão gia, bảo ông lấy t.h.u.ố.c theo đơn. Các cũng lui , vài lời với Trương thái y."
Người trong sảnh lập tức lui hết ngoài.
Trương Hư Hoài vuốt vài sợi râu thưa thớt: "Nha đầu, đơn t.h.u.ố.c thế nào?"
Tạ Ngọc Uyên nhạt: "Dùng đống bạc lớn chất thành đơn thuốc, tất nhiên là ."
Mỗi vị t.h.u.ố.c đều đắt đỏ, còn cả nhân sâm trăm năm, chỉ uống nửa tháng thôi cũng đủ khiến lão gia với lão phu nhân đau lòng đến c.h.ế.t.
Trương Hư Hoài thấy nàng lập tức điều uẩn khúc bên trong, mắt khỏi sáng lên.
Muốn khen ngợi một câu, nhưng cảm thấy khen hợp tính ; mắng vài câu, sư đồ xa cách năm năm, gặp mặt mắng, lắm.