Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 147: Kẻ Thế Thân

Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:05:15
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tạ Lão Đại một như dốc hết đậu trong ống tre, lời chẳng chừa gì, xong cũng thèm mặt nương , tức giận bỏ .

 

Có ngày lành chịu sống, cứ thích giở mấy trò lưng, bà rằng, chỉ nhờ danh hiệu Thám hoa thôi mà bạc kiếm từ cửa hàng của Tạ gia tháng tăng ba phần so với tháng , còn nhiều lợi ích nữa đang chờ phía !

 

Phụ nữ thật đúng là "tóc dài kiến thức ngắn"!

 

Tạ lão phu nhân bóng lưng con trai, nghẹn một trong cổ họng, cả vị mật đắng như sắp trào lên từ dày.

 

 

 

So với sự cay đắng trong lòng Tạ lão phu nhân, Thiệu di nương còn uất ức hơn.

 

Tính tính , ngờ chẳng tính việc con tiện nhân Tạ Ngọc Uyên chút y thuật, mà còn cứu Tạ Lão Tam.

 

Điều cho bà tức hơn chính là, nhờ đứa cháu đỗ cử nhân mà thái độ của Đại phòng trở nên ngang tàng, kiêng dè ai, đến nỗi Cố Thị dám chỉ tay mũi bà mà mắng mặt cả đám đàn ông.

 

Nhớ ngày nào bà còn là Nhị phu nhân, trong Tạ phủ ai dám nể mặt? Ai sắc mặt bà mà sống?

 

Nghĩ đến đây, Thiệu di nương khỏi đau xót trong lòng.

 

quanh căn phòng trống trải, chợt nhớ hôm nay Nhị gia về: "Nhị gia ?"

 

"Hồi bẩm di nương, Nhị gia đến phòng Mẫn di nương ạ."

 

"Trong phủ xảy chuyện lớn như , ông còn tâm trí ngủ với di nương? Ta..."

 

Ngực Thiệu di nương phập phồng dữ dội, ánh mắt trở nên lạnh băng, trong đó hiện lên sự hận thù mịt mờ.

 

"Tứ tiểu thư đến ."

 

Dứt lời, Tạ Ngọc My vén rèm bước .

 

Ánh mắt Thiệu di nương thoáng biến đổi, hận thù tối tăm hóa thành vẻ hiền hòa: "Con của , khuya khoắt thế , đến?"

 

Tạ Ngọc My dậm chân, căm hận : "Di nương, còn sống nổi nữa mất."

 

"Đang yên đang lành, chuyện gì nữa?"

 

Tạ Ngọc My nhớ cảnh hôm nay ở sông Khúc, lòng hổ thẹn đến cực điểm, c.ắ.n chặt môi, kể chuyện một cách thêm thắt.

 

Mặt Thiệu di nương tái mét.

 

Tạ Ngọc Uyên! Ngươi thật là độc ác!

 

"Di nương, khi họ về, chúng vẫn sống vui vẻ yên , nào phân biệt gì giữa chính thất với thứ thất. Thế mà bây giờ, trong mắt , con chỉ là trò . Di nương dù cũng tám kiệu lớn rước cửa, để nương con chịu uất ức thế !"

 

Thiệu di nương mà mặt nóng rát, chỉ hận thể tự đ.â.m d.a.o tim, c.h.ế.t sớm để giải thoát.

 

"My nhi , di nương tay , chỉ là may..." Bà giơ ba ngón tay mặt Tạ Ngọc My.

 

Tạ Ngọc My kìm hỏi: "Di nương tay với ai? Đáng là..."

 

Thiệu di nương vội bịt miệng nàng , giận dữ: "Con bé , chừng mực, cho ai hả?"

 

Tạ Ngọc My mắng đến dám nhúc nhích, chớp chớp mắt, bật .

 

Thiệu di nương buông tay, giận trách: "Con xem, mười lăm tuổi , một con bé quê mùa bắt nạt đến mức , đáng mặt ?"

 

Thiệu di nương nghĩ về con trai, con gái vất vả nuôi dạy, đứa thì học , đứa thì giỏi tính toán, lòng bà đau đớn vô cùng.

 

"Nếu các con chịu tranh đấu thì cúi đầu, cẩn thận từng chút thế ? Đại phòng là gì, Tam phòng là gì? Cao thị là cái thá gì?"

 

Tạ Ngọc My lau nước mắt, mấp máy môi: "Vậy chúng ? Con mang danh con thứ, lấy gia đình ? Trước đó còn thể nghĩ đến Trần gia, giờ thì Trần công t.ử đỗ cử nhân !"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-147-ke-the-than.html.]

"Sao ? Con điểm nào xứng với ?"

 

Thiệu di nương trong lòng đầy lửa giận, gương mặt lạnh lùng, lời sắc như dao: "Ta tin, Thiệu thị sống hơn ba mươi năm, đấu nổi một con nhóc."

 

 

 

Đêm xuống, bóng tối phủ lên tất cả mưu tính của Tạ phủ, nhưng dòng chảy ngầm càng thêm mãnh liệt.

 

Sau khi châm cứu xong, gương mặt Tạ Dịch Vi trắng bệch như tờ giấy, mê mệt.

 

Tạ Ngọc Uyên đắp chăn cho , dặn dò thêm vài câu mới trở về phòng ngủ.

 

Vừa đặt đầu xuống gối, nàng bắt đầu mơ màng.

 

La ma ma định thổi tắt nến, tiểu thư lẩm bẩm: "Ma ma , xem lão phu nhân thể dụ ngoài chùa, dựng cảnh nương của Tam thúc thông gian?"

 

La ma ma như ngừng cả tuần máu.

 

Điều khiến bà kinh hãi hơn nữa là Tạ Ngọc Uyên tiếp: "Chiêu , bà dùng lên ?"

 

Sấm nổ giữa trời quang!

 

 

 

Sáng hôm .

 

Tạ Ngọc Uyên xuống bàn trang điểm, A Bảo hớt hải chạy : "Tiểu thư, xong , c.h.ế.t ở hồ, , c.h.ế.t tận hai lận!"

 

Chiếc trâm ngọc tay nàng rơi xuống đất, rùng : "Ai c.h.ế.t? C.h.ế.t thế nào?"

 

"Một là Lưu bà t.ử ở đại phòng, một là nha Khấu Châu bên Tam gia. Hai đều nhảy xuống hồ tối qua, một nhảy ở đầu hồ đông, một ở đầu hồ tây, cả hai xác đều mềm nhũn, c.h.ế.t ." Giọng A Bảo càng càng nhỏ.

 

Sống lưng Tạ Ngọc Uyên lạnh buốt, gì đó nhưng cổ họng cứ nghẹn , thốt lời.

 

Nàng , tất cả nha trong phòng cũng dám lên tiếng, khí lặng như tờ.

 

Một lúc lâu , Tạ Ngọc Uyên dậy, bước thềm hiên, ánh mắt dõi theo những cây trúc cao lớn trong sân, chợt một nỗi buồn ảm đạm dâng lên.

 

Tội của chủ nhân, bắt hạ nhân lấy mạng đền bù, thế gian quả thực chẳng gì công bằng.

 

Nhìn bóng lưng mảnh mai của tiểu thư, La ma ma do dự, tiến lên nhỏ: "Tiểu thư , vài con dê tế thần thì chuyện mới qua , đây là mạng của họ."

 

Tạ Ngọc Uyên , nheo mắt những nha lưng bà, nhẹ nhàng : "Mạng của ai cũng nên c.h.ế.t một cách oan uổng như thế!"

 

 

 

"Chỉ là hai cái mạng hèn, c.h.ế.t thì c.h.ế.t, thì cho vài lạng bạc lo liệu, thì cuốn manh chiếu rách vứt bãi tha ma." Tạ lão phu nhân lạnh lùng chồng: "Lão gia thấy ?"

 

Tạ lão gia mặt mày trầm ngâm, .

 

Vân Mộng Hạ Vũ

Ngày hôm qua tra hỏi kỹ nhưng ai nhận tội, đêm nhảy hồ, rõ ràng là điều .

 

Tạ Lão Đại bước lên một bước: "Phụ , chắc là họ sợ tội tự tử, cũng coi như lời giải thích cho Tam ."

 

Ý là, thể dừng .

 

Tạ Nhị gia ho một tiếng: "Phụ , kẻ hạ độc c.h.ế.t, chuyện lớn hóa nhỏ, gia đình hòa thuận mới là quan trọng..."

 

Tạ lão phu nhân thấy hai con trai về phía , lòng thầm nghĩ: Dù cũng là con ruột của bà!

 

Tạ lão gia thấy , chỉ còn cách lên tiếng: "Cứ theo lời lão phu nhân ."

 

Tạ quản gia cúi trả lời: "Vâng!"

 

Lời dứt, tiểu đồng ngoài cổng hoảng hốt chạy : "Lão gia, lão phu nhân, xong ..."

 

Loading...