Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 141: Tâm Độc
Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:05:09
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thì là !
Tạ Ngọc Uyên hít một sâu: "Tam thúc, hoàng t.ử phái đến phiên là theo quy định nào khác ?"
"Chắc là phiên thôi, cũng thể là hoàng đế chọn. Nói thật, chuyện tam thúc cũng rõ lắm, trong đó còn nhiều điều khuất tất!"
Lúc , bên ngoài tiếng hô kinh ngạc: "Ồ, xe ngựa của phủ An Vương dừng ."
Tim Tạ Ngọc Uyên thót lên, vội vén một góc rèm xe.
Từ xa, thể thấy hầu của phủ An Vương tiến đến xe ngựa, dường như đang lời căn dặn của chủ nhân. Sau khi vài câu, hầu đó bỗng xoay , chạy về phía xe ngựa của Tạ phủ như gắn bánh xe gió chân.
Giữa dòng nhiệt khí cuồn cuộn, Tạ Ngọc Uyên nhíu mày, âm thầm buông rèm xe xuống.
Vừa buông xuống, thì rèm xe bỗng ai đó vén lên.
Bên ngoài xe, Loạn Sơn với hình cao lớn, gương mặt biểu cảm, giơ một tấm thiệp, chậm rãi từng chữ: "Tạ Thám Hoa, thế t.ử phủ Vệ Quốc Công mời ngài khi nào rảnh ghé phủ."
Tạ Dịch Vi vội vàng dậy, vứt chiếc quạt, lúng túng chỉnh áo bào vì nóng mà bung , đó đưa tay cung kính nhận lấy tấm thiệp, theo phản xạ trả lời:
"Tại ?"
Ánh mắt Loạn Sơn liếc Tạ Ngọc Uyên: "Chủ nhân việc, chỉ trách nhiệm theo, những chuyện khác , cáo từ."
Tạ Dịch Vi cầm tấm thiệp, như mộng du hỏi: "A Uyên, cảm giác choáng?"
Vân Mộng Hạ Vũ
Tạ Ngọc Uyên nhíu mày, thầm nghĩ: Con còn choáng hơn thúc!
...
Tin tức Tạ Thám Hoa thế t.ử phủ Vệ Quốc Công mời, như mọc cánh bay khắp Tạ phủ.
Tạ lão gia đang trêu ghẹo di nương mới, vội vàng đẩy bà , cài quần áo chạy Phúc Thọ Đường.
Tạ lão phu nhân đang Thiệu di nương hầu thuốc, thấy áo lão gia xộc xệch chạy , tưởng chuyện lớn xảy , sợ đến tái mặt.
Nghe kỹ, hóa lão gia bảo bà chuẩn thêm vài bộ đồ mới cho lão tam, cấp thêm tiền bạc, tức đến nỗi bà nôn sạch chén t.h.u.ố.c uống.
Vậy mà Tạ lão gia bịt mũi vẻ ghét bỏ: "Mặt mũi của lão tam cũng là mặt mũi của Tạ gia , bà mẫu , tuyệt đối thiên vị!"
Nói xong, Tạ lão gia vung tay áo, trêu ghẹo di nương mới.
Tạ lão phu nhân suýt ngất , run rẩy chỉ bóng lưng lão gia, chỉ còn thiếu chút nữa là mắng to: Ta thiên vị ? Ta căn bản thấy mặt !
Thiệu di nương sợ lão phu nhân tức giận mà sinh bệnh, vội vàng trấn an: " Lão phu nhân, tam gia hiện đang phất lên, lão gia thiên vị cũng là bình thường."
Tạ lão phu nhân c.ắ.n răng hồi lâu, cuối cùng chỉ thốt lên một câu: "Không sống nổi nữa ."
"Không sống nổi cũng sống. Lão phu nhân vốn là quyết đoán, nên hành động dứt khoát thôi, nếu ..." Thiệu di nương tiếp.
Tạ lão phu nhân ngẩn , ngay lập tức hiểu .
Nếu chờ đến khi Tạ lão tam kết với nhà Vệ quốc công, thì sẽ thực sự vững mạnh, đến lúc bà tay e là còn chút cơ hội nào.
Thiệu di nương vẻ mặt tái nhợt của lão phu nhân, thầm thở dài, bà còn lo ngại sâu xa hơn.
Năm xưa Kiều di nương phát hiện ngoại tình và trầm xuống ao, chính lão phu nhân âm thầm dàn xếp chuyện. Khi , tuy tam gia còn nhỏ nhưng nhớ, Kiều di nương khi c.h.ế.t chắc chắn dặn dò điều gì đó, nếu thì tại lão tam dành cả những năm qua để tìm chỗ ăn chơi bên ngoài?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-141-tam-doc.html.]
Chơi bời, để tránh khỏi mắt phu nhân, để phòng ngừa bà hãm hại. Hơn nữa, thực chất ăn chơi, mà là tìm nơi học hành.
Giờ đây nổi tiếng, quý nhân ủng hộ phía , liệu báo thù cho cái c.h.ế.t của nương ? Liệu cướp lấy gia sản Tạ gia ...
Tất cả đều là ẩn !
Thay vì đợi đến khi động chịu đòn, chi bằng tay , khi mà Tạ lão tam kịp vững ở Hàn Lâm Viện, khi việc kết với nhà Vệ quốc công còn thành.
Điều quan trọng hơn nữa, đôi mẫu nữ đáng ghét đó giờ Tạ lão tam chống lưng, ngông cuồng vô cùng, xem bà gì. Diệt trừ Tạ lão tam mới thể tay với họ.
Nghĩ đến đây, Thiệu di nương thêm một câu: " Lão phu nhân, giờ lão gia đem cả núi vàng núi bạc đổ lên đầu lão tam, nếu lão tam quan lớn hơn nữa, chẳng Tạ phủ sẽ do định đoạt , còn phần nào cho nương con chúng nữa?"
Tạ lão phu nhân gật đầu.
Thiệu di nương nhẹ giọng: "Con sợ chuyện khác, chỉ sợ lão tam lớn mạnh, mang chuyện Kiều di nương năm xưa . Nếu lão gia ... Lão phu nhân mà sống trong phủ ?"
Như một chậu nước đá dội thẳng , Tạ lão phu nhân lạnh toát cả sống lưng.
Năm xưa, khi Kiều di nương bước cửa, lão gia cưng chiều bà đến tận trời. Nếu sinh cho Tạ gia hai con trai, e rằng vị trí chính thất sớm muộn gì cũng thuộc về bà .
Bản cũng từng ý định, rõ ràng bày mưu tính kế, nhưng Kiều di nương như hồ ly tinh thông minh, luôn nhận mưu tính, phản đòn.
Phản đòn một , lão gia giận dữ, suýt nữa đuổi bà khỏi nhà... còn cách nào, bà đành nhẫn nhịn, trơ mắt bà sinh con trai.
Nhẫn nhịn suốt mười năm.
Mười năm , bà học cách kiên nhẫn, âm thầm bày mưu, tay bất ngờ, một đao dứt điểm... mới thể kết liễu Kiều di nương.
Nếu lão gia phát hiện ông yêu nhất c.h.ế.t bởi tay bà... Tạ lão phu nhân cảm thấy sống lưng lạnh buốt, run rẩy.
"Ngươi , tay thế nào?"
Thiệu di nương vội đóng cửa , hạ giọng : "Phu nhân, chuyện chúng bàn thật kỹ..."
...
Chiều tối, Tạ Ngọc Uyên trở về Thanh Thảo Đường, đầu tiên thỉnh an nương, kể những chuyện gặp hôm nay.
Đang định rời , Cao thị bất ngờ giữ nàng : " Trần thiếu gia đó, phẩm mạo thế nào?"
Câu hỏi như tiếng sét đ.á.n.h ngang đầu Tạ Ngọc Uyên: "Nương, chẳng nương thích Trần phu nhân đó ?"
"Quả thực thích, nhưng nếu trai đó thì cũng là ..."
"Nương!"
Tạ Ngọc Uyên lập tức ngắt lời: "Con vô cùng ghét Trần Thanh Diễm, thích chút nào."
"Vậy coi như nương . Ta hỏi vì gia phong Trần gia cũng khá, là con một, lo chuyện chị em dâu, cuộc sống đơn giản."
Tạ Ngọc Uyên nghĩ một lúc, thốt câu sát thủ: "Nương, nếu đó đến, con sẽ lấy chồng."
Cao thị gật đầu: "Nếu ở Tạ gia, nương cũng chẳng ép con lấy chồng, để con ở bên nuôi cả đời, hoặc đón một cô gia ở rể cũng chẳng , nương nuôi ."
"Ở Tạ gia cũng lo, mấy đó giờ đây con thể đối phó."
Tạ Ngọc Uyên trở về phòng, xua hết hạ nhân, uể oải dài giường.