Đích Nữ Trùng Sinh, Nhân Sinh Khoái Ý - Chương 124: Chuyện Cũ Cao Gia 3
Cập nhật lúc: 2025-12-18 14:02:08
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Con còn giỏi hơn cả . Ta khi đó ăn xong bát cháo loãng, cúi gục xuống đất, mồ hôi lạnh toát hết." Cao Lịch gục ngã trong vòng tay trưởng.
Tạ Ngọc Uyên từ từ ngẩng đầu lên. Dù biểu cảm của đàn ông mặt lúc bình tĩnh, giọng điệu thản nhiên, nhưng bàn tay đang đặt lên vai nàng run rẩy ngừng.
"Cậu."
Nàng ngẩng đầu lên: "Không hiểu vì , con thể ."
Vân Mộng Hạ Vũ
" , con , khi tin dữ về nhất, ban đầu ai cũng nổi ." Chỉ khi đêm về, trong giấc mộng, mới thấy cơn đau xé lòng như đang bước trong địa ngục vô tận.
Có giọt nước mắt lạnh lẽo lăn dài, Tạ Ngọc Uyên lười buồn lau, nàng khẩn thiết : "Ông chẳng lẽ chút lưu luyến tình nghĩa phu thê ?"
Cao Lịch như chuyện buồn , bật thành tiếng.
Tạ Ngọc Uyên nhận hỏi một câu ngốc nghếch. Nói về tình nghĩa phu thê với Hoàng đế chẳng cũng ngớ ngẩn như về đức hạnh với kỹ nữ .
"Quý phi nương nương c.h.ế.t thế nào?"
"C.h.ế.t vì uất ức, c.h.ế.t vì đau lòng, c.h.ế.t vì mưu hại... A Uyên , gì khác biệt ?"
"Cậu ..."
"Hậu phi trong cung mà sủng ái, con, ai nguyên nhân thực sự của cái c.h.ế.t là gì?"
Tạ Ngọc Uyên sững sờ đó, cảm thấy những lời như những mảnh băng lạnh buốt xuyên qua xương tủy.
Không rõ cả nguyên nhân cái c.h.ế.t, thật là...
Cao gia đối với ngoài chỉ là một câu chuyện, một bi kịch, một tiếng thở dài. đối với nàng, đó là nỗi đau và sự phẫn uất gắn liền với huyết thống.
Nàng bỗng nhiên hiểu tại nương phát điên.
Nhà nương thế, còn chồng đầu ấp tay gối mưu tính hại bà, bà điên thì còn gì?
Sáu năm ma, nàng thường tự hỏi, cái c.h.ế.t t.h.ả.m của là mệnh , chẳng " sẽ gặp lành, kẻ sẽ gặp báo ứng" ?
Hóa , tất cả mệnh, mà là báo thù, là lời nguyền, là món nợ thanh toán.
Người đàn ông ngai vàng , dùng quyền lực tối thượng của , đem hết thù hận dành cho tiên đế trút lên Cao gia.
Vì thế, dù nàng cố gắng thế nào trong kiếp , kết cục của nàng và nương từ lâu định sẵn: thể cái kết .
Đó là phận cuối cùng của Cao gia.
Nghĩ tới đây, nàng bỗng nhiên rùng , đổ mồ hôi lạnh.
Cao Lịch chăm chú nàng, khóe mắt dần rịn chút lấp lánh, một lúc , ông mỉm : "Giờ thì con hiểu tại nương con gả xa về Giang Nam ?"
Tạ Ngọc Uyên chút do dự, gật đầu.
"Kinh Thành là nơi thị phi, tất nhiên là gả càng xa càng , môn đăng hộ đối càng thấp càng . Chỉ tiếc rằng, gả nhầm ."
Cao Lịch thấy hai hàng nước mắt chảy dài mặt nàng, rút khăn tay từ trong áo đưa qua.
Tạ Ngọc Uyên nhận khăn, nhưng lau nước mắt, chỉ ngẩn , lòng như trôi về một nơi xa xăm nào đó.
Cao Lịch cũng giục, qua cửa sổ, bóng đêm bên ngoài mịt mờ.
Một lúc lâu , Tạ Ngọc Uyên mới lên tiếng: "Thái ngoại tổ phụ và ngoại tổ phụ c.h.ế.t oan uổng, cả thì chứng cứ rành rành, dường như oan, , con sự thật."
Cao Lịch bỗng lớn, trong tiếng chút tự hào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-trung-sinh-nhan-sinh-khoai-y/chuong-124-chuyen-cu-cao-gia-3.html.]
Ông nhiều như thế, đứa trẻ những dọa sợ, mà còn tìm điểm mấu chốt. là ý trời ?
Cao Lịch loạng choạng bước tới bàn, tìm trong đống sách một chiếc chìa khóa đồng rỉ sét.
Ông lảo đảo trèo lên ghế, mở một ngăn bí mật giá sách, lấy một chiếc hộp gỗ đỏ, dùng chìa khóa đồng mở , lấy một cuộn tranh.
"Con qua đây xem."
Tạ Ngọc Uyên khó nhọc lên, tiến gần xem.
Trong cuộn tranh, hình ảnh một nam nhân tuấn dần hiện từ nét mực loang lổ, trong lòng nàng dâng lên một cảm giác quen thuộc xa lạ.
Vẻ mặt như thế, giống sẽ chuyện nghịch đạo, phản.
"Đây là cả của con. Huynh là nhất mà từng gặp."
Cao Lịch vuốt ve khuôn mặt trong tranh, ánh mắt đầy sự tin tưởng: "Tội danh của giống như bên ngoài đồn, việc cũng là , c.h.ế.t oan."
Mắt Tạ Ngọc Uyên gần như trợn trừng, sắc mặt ngày càng tái nhợt, còn sức lực để hỏi "tại ".
"Con nhất định hỏi vì ư?"
Tạ Ngọc Uyên gật đầu thật mạnh.
Ánh mắt Cao Lịch bỗng cháy rực, chăm chú trong tranh, nhưng gương mặt tái nhợt đến đáng sợ: "Thực ngọc tịch thu từ phủ chỉ là phần nổi của tảng băng."
Nói , ông chạm , hai cánh của giá sách từ từ tách , để lộ một khe cửa lớn.
Cao Lịch cầm đèn dầu bàn lên, Tạ Ngọc Uyên vẫn hết kinh ngạc: "Đi theo ."
Đi xuống mười bậc thang, là một đường hầm dài, càng Tạ Ngọc Uyên càng sợ hãi, các mối quan hệ trong câu chuyện dần hiện , nỗi sợ mơ hồ từ sâu thẳm trong lòng nàng trỗi lên.
"Đến . A Uyên, con ."
Tạ Ngọc Uyên chỉ thoáng qua, sửng sốt đến nghẹn lời.
Trong căn mật thất rộng lớn, chất đầy những tảng ngọc lớn nhỏ, hình dạng khác , thấy điểm dừng.
Khóe miệng Cao Lịch nhếch lên nụ kỳ lạ: "Ngay từ ngày đầu nhậm chức, bí mật vận chuyển ngọc về phía Nam, như kiến tha lâu ngày đầy tổ, dần dần tích lũy thành như ."
"Cậu cả gì?" Tạ Ngọc Uyên bước lên một bước, run rẩy hỏi.
Cao Lịch nàng: "Huynh cho , chỉ bảo âm thầm quản lý ngọc ."
"Quản lý thế nào?"
"Ngọc Linh Các là của Cao gia. Con từ Nam Trực Lệ, Bắc Trực Lệ, đến cả Kinh Thành, bao nhiêu Ngọc Linh Các ?"
Tạ Ngọc Uyên tiếp nhận quá nhiều tin dữ trong vài canh giờ ngắn ngủi, lúc nàng kiệt sức: "Cậu, thẳng ."
"Từ Đông sang Tây, từ Nam tới Bắc, cả chín châu đều một trăm sáu mươi tám cửa hàng là của Cao gia."
Tim Tạ Ngọc Uyên đau thắt, một trăm sáu mươi tám cửa hàng, mỗi cửa hàng đều đầy ngọc quý, đây... đây quả thật là một khối tài sản khổng lồ đến kinh thiên động địa.
Hèn gì Giang Đình bệnh, chỉ là kiệt sức.
Khối tài sản to lớn thế , vận hành hao tâm khổ tứ .
"Cậu cả của con , thiên hạ , nếu vua lễ, trung thành, cha hiền con thảo, hòa thuận, ai ai cũng yên lành, thì tài sản sẽ lấy từ dân mà dùng cho dân. nếu thiên hạ , vua lễ, c.h.ế.t oan, báo đáp, kẻ sống ngàn năm, thì..."
Cao Lịch tiếp, chỉ lấy nửa miếng ngọc bội từ trong ngực, lời nào nhét tay Tạ Ngọc Uyên.
Tạ Ngọc Uyên như bỏng, vứt nhưng vứt , nàng tròn mắt Cao Lịch, bối rối hiểu gì.