Đích Nữ Thức Tỉnh Chỉ Muốn Kiếm Tiền - 4

Cập nhật lúc: 2026-02-06 03:26:30
Lượt xem: 132

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Cái phúc khí cho ngươi, ngươi dám nhận ?

Nếu luận về độ tàn nhẫn, lão cha cặn bã của còn chạy dài mới theo kịp Lão phu nhân. Cha cùng lắm chỉ dám tham ô một nửa của hồi môn của , còn bà già cùng Đức phi toan tính, ăn đến xương cốt cũng chẳng còn.

Cái tướng ăn , ngay cả nha Thúy Quả cũng .

“Tiểu thư, còn mấy ngày nữa là hết Quốc tang. Đến lúc đó nếu Lão phu nhân và Lão gia chốt xong hôn sự với Thôi gia, thì chúng hết đường cứu vãn!”

Thấy Thúy Quả lo sốt vó vòng quanh, vỗ vỗ cái đầu nhỏ của nàng , hỏi:

“Mấy hôm , bảo em gửi hôn thư và bức họa đến phủ Nhị hoàng t.ử, em gửi ?”

Thúy Quả kinh ngạc che miệng:

“Cái đó... là hôn thư á?”

“Chứ còn gì nữa?” Ta nàng đầy khó hiểu.

“Có hồi âm ?”

“Dạ .”

Ta xoa cằm: “Vậy thì hết cách .”

Cũng may, bao giờ bỏ trứng một giỏ.

Ta lập tức mở cái rương lớn ở góc tường thư phòng .

Thúy Quả thấy bên trong là một chồng dày cộp bức họa và hôn thư xếp ngay ngắn, chân nàng trượt một cái suýt ngã.

“Tiểu... tiểu thư? Người cái gì ?”

Thấy Thúy Quả mắt tròn mắt dẹt, kiên nhẫn giải thích:

“Tự cứu chứ . Em thừa Lão phu nhân thể trực tiếp định đoạt hôn sự, tại còn bộ tịch thương lượng với ? Bà chỉ đang dằn mặt , cho rằng chỉ cần bà còn sống một ngày, đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay bà .”

Bà già khó đối phó hơn Thẩm Huyên nhiều.

Thúy Quả tình cảnh gian nan, mặt mày ủ rũ:

“Tiểu thư như , tại Nhị hoàng t.ử ưng chứ?”

Ta nhịn like cho Thúy Quả một cái.

“Chắc là mù đấy. Không , nơi chứa thì ông đây chỗ khác. Hoàng t.ử đến tuổi thích hôn chỉ một ? Không còn Tứ hoàng t.ử, Lục hoàng t.ử, Cửu hoàng t.ử, cả Thập Nhất hoàng t.ử...”

Bỗng nhiên, thấy giọng nghiến răng nghiến lợi của một nam nhân vang lên:

“Tiểu Thập Nhất năm nay mới mười ba tuổi!”

Tim thót lên một cái, đầu về phía phát tiếng .

Chỉ thấy Nhị hoàng t.ử Tiêu Cảnh Vũ mặt xanh mét, một chân đang đạp lên khung cửa sổ, còn chân ... , đang hộ vệ Tiểu Võ của ôm c.h.ặ.t cứng.

Thấy chằm chằm, Tiêu Cảnh Vũ chút hổ quát:

“Còn mau bảo buông ?!”

Ta hô lên: “Tiểu Võ!”

Tiểu Võ lúc mới miễn cưỡng buông tay, còn lườm một cái sắc lẹm.

Tiêu Cảnh Vũ thoát , nhảy xuống khỏi khung cửa sổ, chỉnh y phục xộc xệch, phàn nàn:

“Hộ vệ của ngươi võ nghệ cũng cao cường đấy.”

Ta ngầm hiểu ý, đáp ngay: “Chuyện nhỏ. Chỉ cần Nhị hoàng t.ử chịu cưới , đừng một Tiểu Võ, ngài mười tám như thế, cũng mua về cho ngài .”

Người như , ưu điểm gì cũng , chỉ tiền là nhiều!

“Hừ.”

Tiêu Cảnh Vũ tiếp lời, liếc mắt cái rương gỗ đang mở toang hoác .

“Thẩm Nhị tiểu thư cũng những lời với mấy của ?”

Ta chút chột , hắng giọng:

“Nhị hoàng t.ử, quân t.ử ai lén góc tường nhà nhé?”

Tiêu Cảnh Vũ nhướng mày, xoay định bỏ :

“Ồ, thì cáo từ.”

“Từ từ!”

Ta lập tức gọi giật . Cầu hôn thì thành ý chứ.

Để biểu thị lòng chân thành, đóng sầm nắp rương cái rầm.

Ta nén đau, day day trán lệnh:

“Tiểu Võ, mang cái rương đốt ngay cho !”

“Rõ!”

Lúc Tiêu Cảnh Vũ mới dừng bước.

Thấy thần sắc dịu đôi chút, xuống bên bàn, ân cần rót :

“Không Nhị hoàng t.ử ghé thăm, kịp quét dọn đón tiếp, là sơ suất của Trăn Nhi. Nào, đây là Tuyết Sơn Ngân Châm, ngài nếm thử xem hợp khẩu vị ?”

Nghe mời , ánh mắt Tiêu Cảnh Vũ theo bản năng liếc về phía phòng ngủ (nơi nữ nhi khuê các thường tiếp khách mật). Nhận thấy đang chằm chằm, vành tai bỗng đỏ bừng, trừng mắt quát:

“Nói bậy bạ gì đó? Không uống!”

Ơ ? Trà Tuyết Sơn Ngân Châm thị trường ngàn vàng khó cầu đấy. Không uống thì thôi, tự uống.

Ta uống hỏi:

“Nhị hoàng t.ử đến đây, chắc là hài lòng với con ghi danh sách của hồi môn?”

Ta nể tình cùng cảnh ngộ "đại oan gia" như nên thêm mấy nét b.út so với danh sách gửi khác đấy. Hắn đừng điều!

Hắn , ánh mắt phức tạp, hồi lâu mới hỏi:

“Ngươi trúng bổn vương ở điểm nào?”

Hả? Ta chẳng lẽ bảo: Vì thấy phận ai cũng t.h.ả.m như nên quyết định về chung một nhà cho vui?

Nhìn cái vẻ bộ quan tâm nhưng tai vểnh lên chờ đợi của , nảy một ý:

“Thật dám giấu giếm, thần nữ thật thầm thương trộm nhớ Điện hạ...”

“Được , cần nữa.”

Tiêu Cảnh Vũ đột ngột dậy. Thần sắc vẫn bình thường, nhưng hai cái tai thì đỏ như sắp nhỏ m.á.u. Hắn che miệng ho khẽ:

“Nếu ... gặp Mẫu hậu...”

Nói đến đây, giọng ngập ngừng, thở chút rối loạn:

“Những lời đường đột hôm nay, chớ mặt Mẫu hậu!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-thuc-tinh-chi-muon-kiem-tien/4.html.]

Ta mừng rỡ: “Điện hạ đồng ý ?”

Giải quyết chuyện lửa sém lông mày, càng thấy thuận mắt.

Thấy vui mặt, khóe môi cũng bất giác cong lên:

“Trừ , giờ còn ai dám đến đề nghị hôn sự nữa?”

Ta thầm c.h.ử.i trong bụng. Thực nếu hôm đó ngoi lên từ nước bắt gặp lỡ dở thời gian, thì sớm ôm tiền bỏ trốn theo lộ trình vạch sẵn . Đâu đến mức bây giờ thanh danh hỗn độn, động thế .

“Vậy thần nữ xin ở nhà chờ tin .”

Trước khi , Tiêu Cảnh Vũ sực nhớ điều gì:

“Ngũ hoàng tỉnh .”

“Khi nào?” Ta giật . Ngâm nước lâu thế mà vẫn sống ?

Tiêu Cảnh Vũ liếc :

“Tỉnh từ hôm qua. Mạng thì nhặt về , nhưng Thái y bảo đầu va đập mạnh khi rơi xuống nước, e rằng cả đời trí tuệ chỉ như đứa trẻ lên ba.”

Ngốc thật giả ngốc đây?

Trong đầu đầy rẫy nghi vấn, cảm thấy chuyện đơn giản như .

Đợi Tiêu Cảnh Vũ nhảy cửa sổ rời , gọi Thúy Quả phòng.

“Mấy ngày nay, Đại tiểu thư ở Trường Sinh Đường động tĩnh gì ?”

Thúy Quả lắc đầu:

“Không . Chỉ bệnh tình của Đại tiểu thư cứ tái tái , mãi khỏi. Lão phu nhân cũng thật nhẫn tâm, yêu chiều Đại tiểu thư như thế, giờ Đại tiểu thư bệnh non nửa tháng cũng thấy bà hỏi thăm một câu.”

Lời của Thúy Quả sực nhớ , hôm đó khi tranh chấp, Thẩm Huyên theo bản năng ôm lấy bụng .

“Thúy Quả, cho theo nha của Thẩm Huyên, trộm đơn t.h.u.ố.c về đây!”

Ngày lấy đơn t.h.u.ố.c, và Thúy Quả trân trối.

“Quả nhiên là t.h.u.ố.c an thai?”

Mắt Thúy Quả sáng rực:

thưa tiểu thư! Đại tiểu thư giấu tai mắt, còn cố ý sai chia nhỏ đơn t.h.u.ố.c bốc ở nhiều nơi. Nếu hiệu t.h.u.ố.c Bảo Nhân Đường là sản nghiệp của chúng , thì suýt chút nữa ả qua mặt ! Tiểu thư, giờ tính ?”

Tính ư?

Ta xoa xoa bụng của .

Trong cuốn thoại bản từng ghi chép, kiếp m.a.n.g t.h.a.i hai , trong đó một là long phượng thai, nhưng cuối cùng đều giữ ám toán. Tiêu Cẩn Ngôn còn mượn cớ "mười năm con" để đè xuống Phi, cho lên Hậu.

Kiếp , mặc kệ ngốc thật ngốc giả, đứa bé trong bụng Thẩm Huyên đừng hòng chào đời!

“Để lộ tin tức về đơn t.h.u.ố.c cho Ngô Đồng Viện.”

Lão phu nhân vốn là cáo già thành tinh. Thúy Quả chỉ cần cho tiểu nhị ở Bảo Nhân Đường lỡ miệng một chút, ngắn ngủi ba ngày, bà đoán ngọn ngành.

Ngay lập tức, Nghiêm ma ma lệnh mang một bát t.h.u.ố.c phá t.h.a.i đến.

Thẩm Huyên dĩ nhiên chịu uống. Nghiêm ma ma phụng mệnh việc, nhanh ch.óng sai đám bà t.ử cạy miệng ả , ngạnh sinh sinh đổ t.h.u.ố.c xuống họng.

Khi đến nơi, Thẩm Huyên đang đau đớn lăn lộn mặt đất.

“Là mày! Là mày hại tao!”

Tóc tai ả rũ rượi, mồ hôi và nước mắt hòa lẫn mặt, chẳng còn chút dáng vẻ kiêu căng ngày thường.

“Mày nhắm tao và Cẩn Ngôn ca ca thì thôi, nhưng đứa bé là vô tội! Con tiện nhân , mày sẽ ch.ết t.ử tế!”

Thẩm Huyên rạp đất, ngừng gào thét nguyền rủa .

Hồi lâu , lẽ mắng mệt, ánh mắt thất thần của ả lặng lẽ :

“Tại ?”

Ta ả đang thắc mắc điều gì. Ả gì về , nhưng nắm rõ ả như lòng bàn tay.

“Ngươi ?”

Ta cúi , ghé sát tai ả, kể cho ả về kỳ ngộ năm tám tuổi của .

Trước ánh mắt thể tin nổi của ả, vỗ vỗ đôi gò má tái nhợt, đầy nhu tình:

“Chuyện đều đa tạ tỷ tỷ. Nếu năm đó tỷ tỷ xúi giục v.ú nuôi hại , chắc tạo hóa .”

Năm tám tuổi, v.ú nuôi ấn đầu xuống đầm nước. Trước ngưỡng cửa t.ử thần, vô tình phận và những bi kịch trong tương lai của . Khi đó nếu ngang qua vớt lên, e là c.h.ế.t đuối .

“Mày điên !” Thẩm Huyên kinh hãi tột độ, như quái vật. “Chỉ vì những chuyện từng xảy mà mày trả thù bọn tao ?!”

Trước tiếng gào thét khản đặc của ả, bật khẽ:

“Chưa từng xảy ? Tỷ tỷ sẽ ngây thơ nghĩ rằng chuyện tỷ gặp Tiêu Cẩn Ngôn ở cầu hành lang lễ Hoa Triêu, hùng cứu mỹ nhân là do trời ban lương duyên đấy chứ? Hắn lớn lên sự dạy dỗ của dì ngươi (Đức phi), sớm nắm rõ tính cách của ngươi. Một kích là trúng, chẳng mấy chốc chiếm phương tâm của ngươi ?”

Đồng t.ử Thẩm Huyên giãn , biểu cảm nứt toác.

“Không... thể nào... Mày lừa tao... Tao tin!”

Ta lùi nửa bước, vẻ mặt điên cuồng si mê của ả, liếc xuống vệt m.á.u đỏ tươi đang loang từ vạt váy tố cẩm, nhướng mày hỏi:

“Ngươi cố sống cố c.h.ế.t giữ đứa bé , chẳng là đang đợi Tiêu Cẩn Ngôn đến đón ngươi ? Vậy chắc ngươi tin : Tiêu Cẩn Ngôn mấy hôm tỉnh . Chỉ tiếc là...”

Ta gõ gõ thái dương :

Thư Sách

“Tiêu Cẩn Ngôn ngã hỏng đầu, giờ thành một kẻ ngu dại . E rằng ngay cả ngươi là ai, cũng chẳng nhớ nổi .”

Lời dứt, Thẩm Huyên nấc lên một tiếng, thở nổi nữa, trực tiếp ngất lịm.

Xử lý xong Thẩm Huyên, trở sảnh chính Dũng Nghị Hầu phủ.

Lão phu nhân bày thế trận "tam đường hội thẩm". Ngay cả cha lâu lộ mặt của cũng đang đó.

Ta kịp bước giữa sảnh, bà phất tay áo, hất tung bộ ấm chén bàn xuống đất vỡ tan tành.

“Nghiệp chướng! Vì mày mà lão vác cái mặt già xin xỏ một mối hôn sự , còn tống khứ cả chị ruột mày . Mày còn cái gì thỏa mãn hả?”

Lão cha cặn bã của hoảng sợ, dường như vẫn mức độ nghiêm trọng của vấn đề:

“Mẫu bớt giận, gì từ từ .”

“Từ từ ?” Lão phu nhân lườm cha cháy mặt. “Đây đều là đứa con gái do ông nuôi dưỡng đấy! Từng đứa một đều vội vàng tự tìm chồng cho ! Không liêm sỉ! Biết thế năm xưa cưới cái thứ con buôn cửa, để giờ nhà cửa chướng khí mù mịt thể thống gì. Năm đó lão thà đập đầu ch.ết ở đây cũng nên đồng ý hôn sự !”

Thấy Lão phu nhân xé rách mặt nạ, còn diễn vai bà cháu từ ái nữa, cũng chẳng việc gì nhịn.

Ta đảo mắt, lạnh:

“Lợi lộc thì chiếm hết , bây giờ tổ mẫu mới những lời , thấy là quá muộn ?”

Lão phu nhân tức đến suýt ngất.

“Ngươi xem! Ngươi xem đứa con gái ngoan của ngươi gì kìa!”

“Con chỉ sự thật thôi.”

Ta mặt vô cảm quét mắt vị Lão phu nhân tôn quý:

“Miếng ngọc bội đẽ bên hông tổ mẫu, chuỗi phật châu thúy ngọc tay ... dùng lâu quá nên quên mất chúng từ ?”

 

Loading...