Đích Nữ Thức Tỉnh Chỉ Muốn Kiếm Tiền - 3
Cập nhật lúc: 2026-02-06 03:22:32
Lượt xem: 139
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Muốn diễn màn " hùng cứu mỹ nhân" để hủy hoại danh tiết của , ép gả cho ?
Tên tra nam vô sỉ, xuống đáy hồ mà mồi cho cá !
Thấy Tiêu Cẩn Ngôn đang sủi bọt ùng ục đáy nước, chẳng thèm ngoảnh đầu , dứt khoát bơi bờ.
Nào ngờ, hì hục bơi đến nơi, ngoi đầu lên khỏi mặt nước thì đập mắt là một đôi giày thêu chỉ xanh tinh xảo.
Ta sửng sốt ngẩng đầu lên, thấy một nam t.ử đang bờ, phong tư trác tuyệt, dung mạo diễm lệ độc nhất vô nhị.
Ta nheo mắt kỹ.
"Nhị hoàng t.ử?"
Ái chà, hóa là cái tên "đại oan gia" ?
Trong cuốn thoại bản , ngoài thì Nhị hoàng t.ử Tiêu Cảnh Vũ chính là kẻ xui xẻo thứ hai. Hắn cũng chính là trượng phu tương lai của Thẩm Huyên theo cốt truyện gốc.
Khác với Tiêu Cẩn Ngôn, Tiêu Cảnh Vũ tuy cũng là con thứ nhưng từ nhỏ nuôi dưỡng danh nghĩa Hoàng hậu, Hoàng đế sủng ái. Tuy nhiên, dù tài giỏi trai đến thì ngai vàng vẫn cướp, kết cục cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Thấy chằm chằm , Tiêu Cảnh Vũ như , :
"Thẩm cô nương tay cũng tàn nhẫn thật đấy."
Ta giật , ánh mắt trầm xuống:
"Ngài đều thấy hết ?"
Hắn nhướng mày, đáp mà hỏi :
"Ngươi cảm thấy bổn hoàng t.ử mù ?"
Ừ thì... cũng thể mù mà.
Ngay lúc đang cân nhắc xem nên chọc mù mắt để diệt khẩu thì thấy tiếng bước chân dồn dập từ phía hành lang vọng tới.
Ta thầm rủa: Đen đủi thật! Quả nhiên tên ch.ó Tiêu Cẩn Ngôn còn hậu chiêu! Hắn bố trí đến bắt gian tại trận.
Tiêu Cảnh Vũ hiển nhiên cũng thấy, cúi đầu đầy hứng thú:
"Ai nha! Có đến . Thẩm cô nương định thoát thế nào đây?"
"Nhị hoàng t.ử ?"
Ta ngâm trong nước, ngước tươi rói:
"Ghé tai qua đây, cho ngài ."
Có lẽ vẻ mặt tính như thần của khơi dậy sự tò mò của . Hắn kìm mà nghiêng đầu, cúi xuống sát mặt nước.
Chỉ chờ thế...
"Ùm..."
Ta vươn tay túm mạnh, kéo phăng xuống hồ. Hai tay nhanh như chớp quàng lấy cổ , vùi mặt thật c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc .
Sau đó, ánh mắt kinh hoàng của , gào lên:
"Nhị hoàng t.ử cứu mạng đại ân! Tiểu nữ gì để báo đáp, chỉ đành lấy báo đáp!"
Dù thì "tiện nghi" cho ai cũng thể để tên ch.ó Tiêu Cẩn Ngôn hưởng lợi ! Ta tin, cùng là đối thủ cạnh tranh ngôi vị Hoàng đế, Tiêu Cảnh Vũ giúp Tiêu Cẩn Ngôn hại ?
Thẩm Huyên dẫn hùng hổ chạy đến bên hồ.
Đập mắt nàng chính là cảnh tượng Tiêu Cảnh Vũ ôm lấy đang "hôn mê bất tỉnh" từ nước lên.
Nàng kinh hãi tột độ:
"Sao là ngài?"
Tiêu Cảnh Vũ hố một vố đau điếng, đang lúc bực bội, thấy câu thì gì sắc mặt ?
"Sao thế? Thẩm Đại tiểu thư trông vẻ thất vọng nhỉ?"
Sắc mặt Thẩm Huyên biến đổi, đang định phản bác thì hét toáng lên:
"Ngũ hoàng t.ử rơi xuống nước !"
Đám gia đinh hộ vệ do Thẩm Huyên mang tới tức tốc nhảy ùm xuống nước mò .
Một lát , Tiêu Cẩn Ngôn - kẻ ngâm nước nãy giờ - cuối cùng cũng vớt lên như một con cá ch.ết.
Nhìn khuôn mặt trắng bệch vì ngạt nước của tình, hốc mắt Thẩm Huyên đỏ hoe:
"Cẩn Ngôn ca ca?! Chuyện là ?!"
Nghe thấy thế, đến lúc diễn .
Ta "ưm" một tiếng yếu ớt, từ từ mở mắt.
Quả nhiên, thấy tỉnh, sự chú ý của Thẩm Huyên lập tức chuyển sang :
"Thẩm Trăn?! Ngươi và Ngũ hoàng t.ử rốt cuộc xảy chuyện gì? Sao cả hai cùng rơi xuống nước?!"
Mắt thấy Tiêu Cẩn Ngôn sắp tắt thở đến nơi, thế mà Thẩm Huyên vẫn quên chất vấn theo đúng kịch bản? là chuyên nghiệp thật!
Thư Sách
Ta lén đảo mắt, nhưng bên ngoài vẫn giả bộ sợ vỡ mật, co rúm lóc:
"Tỷ tỷ?! Cầu xin tỷ buông tha cho !! Trăn Nhi thấy gì hết, thật sự cái gì cũng thấy ...!!"
Nói xong câu đó, hít ngược một khí lạnh, dứt khoát ngã lăn đất ngất xỉu sự chứng kiến của bao .
"Thẩm Trăn! Mày hươu vượn cái gì đấy?!"
Thẩm Huyên thao tác của cho sững sờ. Đợi đến khi hồn thì "bất tỉnh nhân sự".
Nàng tức điên, lao đến định lay dậy đối chất. kịp chạm thì đám đông hô hoán:
"Ngũ hoàng t.ử hình như sắp xong ?!"
Mọi nháo nhào loạn thành một đoàn, xúm xem xét tình hình Tiêu Cẩn Ngôn.
Chờ đám đông tản hết, mới hé một mắt , Tiêu Cảnh Vũ đang bên cạnh, nhỏ:
"Đa tạ đại ân của Điện hạ, Thẩm Trăn nhất định kết cỏ ngậm vành để báo đáp!"
Tiêu Cảnh Vũ như :
"Thẩm tiểu thư lúc nãy chẳng bảo 'lấy báo đáp' ?"
Ta ngắm nghía khuôn mặt tuấn tú của , mắt sáng rực lên như đèn pha:
"Còn chuyện như thế nữa hả? Vậy khi nào Điện hạ tới cầu hôn? Danh sách của hồi môn đều liệt kê sẵn , đảm bảo ngài thiệt ..."
Ta còn hết câu, tai Tiêu Cảnh Vũ đỏ bừng lên trông thấy.
Hắn vội vàng buông , ném một câu:
"Không hổ!"
Rồi vội vàng bỏ như chạy trốn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-thuc-tinh-chi-muon-kiem-tien/3.html.]
Ta một tại chỗ, vắt nước tay áo, lẩm bẩm buồn bực:
"Chạy cái gì mà chạy? Chê ít ? Còn thương lượng mà!"
Người như , cái gì cũng thiếu, chỉ tiền là thiếu!
Không thể "lấy báo đáp", trở về phủ với tâm trạng khá hụt hẫng.
Thúy Quả bước , thấy bên cửa sổ thở ngắn than dài thì tò mò hỏi:
"Tiểu thư, than thở cái gì thế?"
Ta nàng với vẻ mặt đầy u oán:
"Thúy Quả, lắm hả?"
Thúy Quả kinh ngạc:
"Tiểu thư! Nếu mà thì cái kinh thành chẳng ai lọt nổi mắt nữa!"
Lời cũng chẳng điêu. Mẹ là đại mỹ nhân, cha thời trẻ cũng là nhất mỹ nam, nếu lừa cam tâm tình nguyện dùng tiền lấp lỗ hổng cho ông ? Ta thừa hưởng gen , nhan sắc tự nhiên tệ.
Nghĩ thế càng buồn bực:
"Thế hết câu xách dép chạy mất ?"
Đang lúc đầy bụng ấm ức, cửa phòng đột nhiên đẩy mạnh.
Lão phu nhân dẫn theo một đám nha tớ hùng hổ xông .
Thấy kẻ đến thiện ý, đảo mắt, quyết định tiên hạ thủ vi cường.
Ta lao đến lóc t.h.ả.m thiết:
"Tổ mẫu! Người chủ cho cháu gái a!! Cháu đắc tội gì tỷ tỷ! Tỷ tỷ thế mà liên thủ với Ngũ hoàng t.ử dồn cháu chỗ ch.ết!"
Lão phu nhân thấy nước mắt giàn giụa, câu mắng c.h.ử.i định thốt liền nghẹn ở cổ họng:
"Cái gì?"
Ta thút thít kể lể:
"Hôm nay ở Trình phủ, cháu đang nghỉ ngơi ở đình giữa hồ. Không Ngũ hoàng t.ử xông . Hắn cái gì mà... nếu sống thì cũng để nhà họ Tiêu sống ! Sau đó... liền đẩy cháu xuống hồ..."
"Mày bậy!"
Thấy tạt nước bẩn lên trong mộng, Thẩm Huyên nhịn mà nhảy dựng lên:
"Cẩn Ngôn ca ca căn bản lấy mạng mày!"
Tất nhiên là lấy mạng , thứ là cái đống của hồi môn kếch xù của !
Một tháng , mượn cớ ép lão cha cung xin Bệ hạ hủy hôn ước. Muốn đoạt ngôi vị Hoàng đế mà tiền thì ăn gì? Vì hoàng đồ bá nghiệp, đành liều mạng diễn màn " hùng cứu mỹ nhân" để ép duyên.
"Không cần mạng của ?"
Ta bắt thóp ngay lập tức, ngưng trừng mắt:
"Tỷ tỷ rõ ràng tâm tư của Ngũ hoàng t.ử nhỉ? Chẳng lẽ hai thông đồng với tính kế ?"
Ta chuyển sang chế độ "hoa lê dính hạt mưa", lóc t.h.ả.m thiết:
"Tỷ tỷ, tuy chúng hòa thuận nhưng gì cũng là chị em ruột cùng cha khác ! Ngay cả việc tỷ và vị hôn phu của chuyện tày đình, cũng tìm cách che giấu để bảo vệ danh dự Hầu phủ. Tại tỷ đối xử với như ..."
Thẩm Huyên thấy tia ác ý trong đáy mắt , sợ tung cước đá nàng như , theo bản năng ôm bụng lùi vài bước:
"Con tiện nhân , mày gì?"
Giây tiếp theo, mặt nàng lãnh trọn một cái tát của Lão phu nhân.
Bốp!
"Nghiêm ma ma! Còn mau bắt Đại tiểu thư im miệng!"
Thẩm Huyên tát đến ngơ ngác, mở to mắt bà nội :
"Tổ mẫu? Người thế mà bênh vực..."
"Còn câm mồm?!" Lão phu nhân dập mạnh cây gậy xuống đất. "Ngươi kiêu căng tùy hứng, hổ thì thôi , hôm nay còn dám liên kết với ngoài hãm hại ruột! Ta dạy nổi ngươi nữa! Ra từ đường quỳ đủ ba ngày, đó dọn đến Trường Sinh Đường để tóc tu hành cho !"
Thẩm Huyên c.h.ế.t lặng. Nàng hiểu vì tổ mẫu luôn yêu thương đột ngột đổi thái độ như .
"Tổ mẫu?! Người thương Huyên Nhi nữa ?!"
Ta một bên lạnh lùng Thẩm Huyên lôi xềnh xệch ngoài, trong lòng lạnh.
Lão phu nhân trở mặt nhanh như , e là Đức phi trong cung ám chỉ.
Đức phi con, nhận nuôi Tiêu Cẩn Ngôn ( ruột thấp kém, mất sớm). Sau bà sinh Cửu hoàng t.ử, liền dùng Tiêu Cẩn Ngôn bàn đạp cho con ruột . Để lung lạc , bà còn tiếc gả cháu gái ruột là cho ( là em họ xa của Đức phi )
Ngờ Tiêu Cẩn Ngôn sớm sinh dị tâm, ngoài mặt lời nhưng lưng tằng tịu với Thẩm Huyên. Lần hôn sự thất bại, cộng thêm tờ lời khai "động trời" mà ép Tiêu Cẩn Ngôn , Đức phi - một đàn bà thông minh chốn thâm cung - chắc chắn dã tâm của . Bà lập tức chán ghét cả lẫn Thẩm Huyên.
Thẩm Huyên thành con cờ phế. Lão phu nhân - kẻ thế lực bậc nhất - đương nhiên chuyển sang đặt cược .
Bà sang , ánh mắt đổi từ giận dữ sang ôn nhu, hòa ái:
"Hảo hài t.ử, đều tại tổ mẫu đây quá mềm lòng nên suýt chút nữa gây thành đại họa."
Để trấn an , Lão phu nhân còn mở cả tư khố, lấy mấy món trang sức quý giá bảo chọn.
Ta liếc qua.
Ái chà! Đây chẳng đều là đồ trong danh sách của hồi môn của ? Lão thái bà dám lấy đồ ăn trộm để "quà" cho ?
Ta tỏ vẻ thích thú, sờ cái một cái, mân mê cái một cái, ngọt ngào:
"Cháu gái đều thích cả ạ."
Khóe miệng Lão phu nhân giật giật, vẻ mặt đau đớn như cắt tiết, nhưng vẫn vẫy tay:
"Vậy thì lấy về hết ."
Sảng khoái thế ? Sự lạ tất biến! Lòng cảnh giác của dâng lên cao độ.
Quả nhiên, Lão thái bà nắm lấy tay , đầy thâm ý:
"Trăn Nhi, con là đứa hiểu chuyện. Tỷ tỷ con hiểu đạo lý 'lệnh cha lời mai mối', nhưng con thì hiểu. Trên đời gì cha nào thương con cái, đúng ?"
Sau khi tống cổ Thẩm Huyên , Lão phu nhân sai mang hậu lễ đến phủ Nhị hoàng t.ử để cảm tạ ơn cứu mạng. Bà giải thích với bên ngoài rằng lúc đó hoảng sợ quá độ nên sảng, vớt vát chút mặt mũi cho Hầu phủ.
Đợi tin đồn lắng xuống, bà bắt đầu một lòng một ép xem mắt.
Hôm nay, Nghiêm ma ma đưa về viện, nữa ướm hỏi:
"Hôm nay trong bữa tiệc Tam công t.ử dòng chính của Thôi gia, tuổi tác tương đương với tiểu thư, tướng mạo đường đường. Tiểu thư thấy thế nào?"
Thôi gia chỉ là nhà đẻ của Lão phu nhân, mà còn là phe cánh của Cửu hoàng t.ử (con ruột Đức phi).
Ta dám " " ?
"Thôi gia là danh gia vọng tộc, tự nhiên là ."
Thấy thức thời, Nghiêm ma ma hài lòng gật đầu, giọng điệu trịch thượng:
"Cửa nhà họ Thôi, với tình cảnh hiện tại của tiểu thư thì vốn dĩ với tới . Khó khăn lắm Lão phu nhân vì thương tiểu thư mới bán cái mặt già mai mối. Đây là phúc khí lớn lắm đấy."
Ta nhạt trong lòng. Phúc khí cái con khỉ! Chẳng qua là bán cho phe cánh của bà để kiếm lời mà thôi.