Đích Nữ Thức Tỉnh Chỉ Muốn Kiếm Tiền - 1
Cập nhật lúc: 2026-02-06 03:12:29
Lượt xem: 155
Ta tên là Thẩm Trăn, là Nhị tiểu thư dòng chính của Dũng Nghị Hầu phủ, do kế thất sinh .
Năm tám tuổi, vô tình ngã xuống nước, trong đầu bỗng dưng nhồi một đoạn ký ức thuộc về . Lúc mới bàng hoàng phát hiện, hóa chỉ là một nhân vật trong thoại bản, mà xui xẻo , còn là nữ chính trong một bộ truyện ngược luyến tàn tâm!
Theo cốt truyện, vị hôn phu hiện tại của - Ngũ hoàng t.ử Tiêu Cẩn Ngôn, kẻ vốn Hoàng đế yêu thích - chính là nam chính. Còn đích trưởng tỷ Thẩm Huyên, con của nguyên phối phu nhân, là "bạch nguyệt quang" ( trong mộng) mà tâm tâm niệm niệm.
Còn ? Ta chính là cái "đại oan gia" ngốc nghếch nhất trần đời.
Chẳng những dốc hết sức lực lo liệu nội vụ cho , tán gia bại sản đem của hồi môn giúp mưu tính nghiệp lớn, mà còn thường xuyên chịu đựng sự ghẻ lạnh và sỉ nhục của .
Sau , giả truyền thánh chỉ, đăng cơ Hoàng đế. Hắn phong cho vợ tào khang là một cái Phi vị cho lệ, đầu đón Thẩm Huyên cung lập Hoàng hậu. Không lâu , Thẩm Huyên tìm cớ ném lãnh cung, tr.a t.ấ.n suốt ba năm trời, sống bằng ch.ết.
Thư Sách
Điều nực nhất là khi ch.ết, Tiêu Cẩn Ngôn đột nhiên diễn vai "tình thâm như biển", bỏ mặc bạch nguyệt quang Thẩm Huyên, điên cuồng tìm kiếm d.ư.ợ.c liệu để giữ cho x.ác phân hủy, ngày đêm bầu bạn.
Ta: “???”
Cốt truyện , đầu óc tên tác giả chắc chắn vấn đề nặng! Thật đen đủi!
Trời mới , khi cốt truyện, gặp ác mộng suốt mấy năm liền. Ta sợ sẽ cuốn cái kịch bản "ngược luyến tình thâm" m.á.u ch.ó với Tiêu Cẩn Ngôn.
Cũng may, Thẩm Huyên và Tiêu Cẩn Ngôn đúng như những gì , sớm lén lút qua với . Ta thấy bọn họ tình ý , liền nhịn mà "thổi gió thêm củi" vài cái, hiệu quả quả nhiên cực .
Hiện giờ, hôn kỳ của và Tiêu Cẩn Ngôn cận kề. Ta liền thuận nước đẩy thuyền, thi thoảng đem mấy món quà Tiêu Cẩn Ngôn tặng khoe khoang mặt Thẩm Huyên. Ả ghen ghét đến phát điên, cuối cùng kìm nữa, hẹn Tiêu Cẩn Ngôn đến một thanh lâu để "tâm sự", chuyện đồi bại.
Bọn họ nào , thanh lâu chính là sản nghiệp của .
Thế là, dẫn theo một đám nha , bà t.ử hùng hổ xông bắt gian tại trận.
Lão cha Dũng Nghị Hầu của tin, vội vã chạy tới Minh Nguyệt Lâu. Thấy Thẩm Huyên ăn mặc như kỹ nữ, quần áo xộc xệch của đè nghiến xuống đất, ông sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.
Thẩm Huyên rốt cuộc vẫn là đích trưởng nữ mà ông yêu thương nhất. Ông chẳng hề thấy ả , ngược còn xụ mặt sang mắng :
“Trăn Nhi, con đang cái trò gì ? Huyên Nhi là tỷ tỷ của con đấy!”
Ta ông với ánh mắt đầy ủy khuất:
“Cha, tỷ tỷ rõ Ngũ hoàng t.ử là vị hôn phu của con, mà cùng chạy đến chốn lầu xanh chuyện cẩu thả. Cha quản giáo tỷ tỷ, sang mắng Trăn Nhi?”
Cha thì sắc mặt trầm xuống:
“Con là khuê nữ xuất giá, mở miệng là chuyện cẩu thả? Các con là tỷ , đều là đích nữ của Dũng Nghị Hầu phủ, cùng vinh cùng nhục. Thanh danh tỷ tỷ con mà hỏng thì con lợi lộc gì?”
Sau đó, ông bộ suy tư hồi lâu, c.ắ.n răng đưa một quyết định "đau lòng":
“Hay là thế , nếu tỷ tỷ con và Ngũ hoàng t.ử tình đầu ý hợp, ván đóng thuyền, con thì nhường nhịn một chút. Để tỷ tỷ con chính thất của Ngũ hoàng t.ử, con chịu thiệt một chút, ...”
Tiếng bàn tính trong đầu ông gảy to đến mức ở suối vàng chắc cũng thấy.
Ông còn dứt lời, tức đến mức đẩy mạnh ông một cái:
“Cha mất trí ? Tỷ tỷ là đích nữ tằng tịu với vị hôn phu của . Phụ những bảo con nhường hôn sự, mà còn bắt con... ???”
Nói xong, nhấc chân định bỏ .
“Nếu cha vô tình thì đừng trách nữ nhi vô nghĩa! Con sẽ cung đơn kiện! Thái hậu mới mất, quốc tang qua mà dám dụ dỗ Hoàng t.ử ban ngày tuyên dâm. Ta xem ai dám bao che cho ả! Cùng lắm thì cái chức Dũng Nghị Hầu của cha cũng đừng nữa... Đại gia cùng cá ch.ết lưới rách thôi!”
Ta dứt lời, cha sợ đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u, vội vàng đưa tay định giữ :
“Cái thứ nghiệp chướng , mày gì?”
Nực , vì ngày hôm nay mưu tính bao lâu, thể để ông bắt ? Ông bước tới đám bà t.ử lực điền của chặn .
“Lão gia! Bớt giận ạ!”
Thẩm Huyên cũng lao đến cản , nhưng ả của bịt miệng, tóc tai rũ rượi, ú ớ gào thét nhưng phát tiếng nào. Ả giãy giụa liền mấy bà t.ử nhân cơ hội véo những chỗ thịt non kín đáo, đau đến mức mặt mày tái mét, nước mắt lưng tròng.
Cha bắt , cứu Thẩm Huyên, cuối cùng đành dậm chân quát lớn:
“Quay ! Nghiệp chướng, rốt cuộc mày cái gì?”
Ta liền dừng bước, ông , khóe miệng nhếch lên một nụ khó phát hiện:
“Trăn Nhi gì, chẳng cha là rõ nhất ?”
Cha xong, sắc mặt trắng bệch, môi run rẩy hồi lâu mới thốt lên:
“Ta ngay mà, mày cũng giống y như con mày, rặt một phường con buôn ác độc!”
Trong lòng lạnh. Phải , chỉ ông là thanh cao, chỉ ông là giỏi giang.
Ta khinh thường cái loại cha "ăn bám váy đàn bà mà còn vẻ thanh cao" đến tận cổ.
Năm xưa, nguyên phối phu nhân của Dũng Nghị Hầu phủ qua đời, gia đạo sa sút. Chính nhờ - con gái nhà thương nhân - mang theo mười tám thuyền của hồi môn gả , cái Hầu phủ mới thể lay lắt sống đến ngày nay. Chỉ tiếc, sinh xong mấy năm thì u uất mà qua đời.
Hiện giờ cả nhà mấy trăm miệng ăn đều sống dựa ruộng đất, cửa tiệm từ của hồi môn của , mà ông còn mặt mũi mắng là "con buôn"?
Ta rưng rưng nước mắt, tỏ vẻ yếu đuối thể tự lo:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dich-nu-thuc-tinh-chi-muon-kiem-tien/1.html.]
“Phụ giờ chê bai xuất thương nhân của mẫu con, xứng với ngài ? Vậy chắc tiền con và con kiếm , ngài cũng chẳng thèm để mắt...”
Bàn tay trắng nõn của chìa , nha cận Thúy Quả lập tức dâng lên chiếc bàn tính bằng vàng ròng quen thuộc. Cái khí chất "thổ hào" cha và Thẩm Huyên giật thót cả mắt.
Ta xắn tay áo, gảy bàn tính kêu lách cách, kéo một tờ hóa đơn dài ngoằng:
“Tháng ngài mua một bức danh họa cổ đắt tiền. Tháng chuộc cho Yến di nương từ Vạn Hoa Lâu, riêng tiền chuộc tốn cả ngàn lượng vàng. Đây mới chỉ là chi tiêu đến nửa năm của cha. Ta cũng ngờ, lương bổng của phụ dạo tăng đến mức ngàn vàng như thế?”
Lời chọc đúng chỗ đau, cha thẹn quá hóa giận:
“Làm càn! Ta là cha mày, mày dám chuyện với thế hả?”
Ông giơ tay định tát . sớm đề phòng, linh hoạt né sang một bên, khinh bỉ:
“Cha mở miệng là chê con con buôn. nếu mười tám thuyền của hồi môn năm đó, cha lấy tiền mà phong hoa tuyết nguyệt? Phụ , thể vong ân bội nghĩa như thế!”
Lão cha tức đến ngã ngửa, chỉ tay mặt nửa ngày thốt nên lời. Bỗng nhiên, giọng ông dịu , bắt đầu giở bài tình cảm:
“Trăn Trăn! Con thương lấy trưởng tỷ con . Nó mất từ sớm, nhất thời hồ đồ mới chuyện hoang đường . Con nỡ lòng nào sắt đá ép nó đường cùng ?”
Ta nhịn mà bật :
“Phụ , ngài quên ? Khi con mất, con cũng mới chỉ tám tuổi.”
Thẩm Huyên tuy mất , nhưng kế là từng bạc đãi ả nửa phần, từ nhỏ chiều chuộng, cung phụng đủ điều. Ả ơn thì thôi, còn chạy tới chọc tức lúc bà đang hấp hối. Từng món nợ , đều ghi nhớ cả đấy!
Cha cứng họng, biểu tình vặn vẹo:
“Nghiệp chướng! Cho dù mày màng tình chị em, nhưng tư thông với Hoàng t.ử là tội lớn! Nếu truy cứu, vi phụ bảo vệ mày !”
Lừa ai chứ? Lão cha cặn bã sở dĩ đây đôi co với , chẳng qua là sợ lớn chuyện, cá ch.ết lưới rách mà thôi.
Ta nhún vai:
“Ý của phụ là thương lượng chứ gì?”
“Từ từ!” Thấy định , ông cuống lên. “Cha , con vẫn luôn lấy tám bộ đồ trang sức trong của hồi môn của con ? Vi phụ sẽ cho mang tới ngay! Con thả !”
Khi câu , mặt ông đau đớn như cắt thịt. Ta chỉ mặt ông . Người da mặt quá dày đầu óc vấn đề ? Thứ chỉ là tám bộ trang sức cỏn con? Ta là bộ mười tám thuyền của hồi môn của ! Mấy thứ chỉ là thu chút tiền lãi thôi.
Ta giữ vẻ mặt thản nhiên:
“Vậy phiền phụ .”
Có lẽ thấy đồng ý quá nhanh, cha lộ vẻ " ngay mà", ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt che giấu. Giống hệt cái cách năm xưa ông đang giường bệnh.
Khi đó ông gì nhỉ? “Con gái nhà buôn, quả nhiên thô bỉ gian xảo, tục chịu nổi!”
Hiện tại, mỉm nhắc nhở khi ông kịp buông lời mạt sát:
“Nửa canh giờ. Quá hạn chờ.”
Đồ đạc mang đến, cha đập bàn ầm ầm:
“Đồ lấy , còn thả ?”
Ta nhạt: “Tự nhiên là thả.”
Ta phất tay, hiệu cởi trói cho Thẩm Huyên.
Thẩm Huyên tháo miệng liền gào lên: “Ưm ưm ưm!”. Vừa thấy cha , ả như mưa khiến ông đau lòng đứt ruột.
Ông lao tới cởi trói: “Huyên Nhi! Con chứ?!”
Thẩm Huyên tự do liền hét ch.ói tai:
“Cha! Mau cứu Ngũ hoàng t.ử! Thẩm Trăn cho mang !!!”
“Cái gì?” Cha bật dậy, trừng mắt . “Nghiệt nữ! Mày đem Ngũ hoàng t.ử ?!”
“À? Ngũ hoàng t.ử hả?” Ta thong dong uống , hất cằm phía cửa sổ. “Kia kìa, đang đất ?”
Cha thò đầu . Quả nhiên, bãi đất trống giữa sân viện, Ngũ hoàng t.ử Tiêu Cẩn Ngôn quần áo xộc xệch đang hôn mê bất tỉnh. Xung quanh dân chúng vây kín đen kịt.
“Đó là Ngũ hoàng t.ử ? Sao ở đấy?”
“Bệ hạ đang để tang, quốc tang qua mà Ngũ hoàng t.ử dám gióng trống khua chiêng đến thanh lâu tìm hoan mua vui, chán sống ?”
Nghe những lời bàn tán xôn xao, cha tối sầm mặt mũi, trực tiếp lăn đùng ngất xỉu.
“Phụ !” Thẩm Huyên luống cuống đỡ lấy ông , ngẩng đầu , ánh mắt vỡ lẽ chuyện.
“Tất cả... đều là do mày thiết kế?? Tao gi.ết mày!”
Thẩm Huyên giương nanh múa vuốt lao tới. nửa đường Tiểu Võ - gã hộ vệ cao to như hộ pháp của - xách lên như xách gà con.
Ả vẫn hết hung hăng, mồm miệng c.h.ử.i bới:
“Mày giống hệt con hạ tiện của mày! Ác độc, con buôn, thâm kế!”
Chát!
Ta trở tay tát thẳng mặt ả một cái nổ đốm mắt.
“Chỉ bằng ngươi mà cũng xứng nhắc đến ?”