DỆT MÂY HỒNG - 8

Cập nhật lúc: 2025-04-17 06:51:25
Lượt xem: 9,095

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta xong mà chỉ nổi trận lôi đình.

 

“Ngươi và Bùi Tiểu Mạn trộm tác phẩm của , phá hỏng tiền đồ cung của , khi thấy các ngươi sai?  

Giờ chạy đến lời cảm động — thấy ghê tởm ?”

 

Mặt Triệu Tùng Trúc lúc xanh lúc trắng, cuối cùng sa sầm hẳn :

 

, là , nàng c.h.ử.i cũng c.h.ử.i , đ.á.n.h cũng đ.á.n.h , giờ nàng mất mát gì , còn khăng khăng chịu buông tha?”

 

Lúc , Trần Thượng Công gọi :

 

“Trịnh Tư chế, mời sang bên một lát.”

 

Triệu Tùng Trúc lập tức như kẻ c.h.ế.t đuối vớ cọc:

 

“Vị cô cô , xin khuyên nhủ giúp vợ . Nhà thể thiếu , xin nàng mau ch.óng từ quan, về nội trợ thôi!”

 

Trần Thượng Công là cực kỳ chán ghét loại nam nhân nhốt nữ t.ử l.ồ.ng son nơi khuê phòng.  

Chính bà cũng là nương theo khí cốt và tài năng, mà từ một tịch nữ vươn lên nữ quan phẩm cấp ngũ phẩm trong triều đình.

 

Giọng của bà nghiêm khắc, giận mà vẫn khiến nể sợ:

 

“Thỉnh gọi bản quan là Trần Thượng Công! Vị đại nhân ăn thật là hồ đồ!  

Đều là tận trung vì triều đình, cúc cung vì bệ hạ, chẳng lẽ ngươi cho rằng cái nhà nhỏ bé của ngươi thể vượt lên triều đình, vượt lên cả hoàng thượng và nương nương?”

 

Mặt Triệu Tùng Trúc đỏ bừng, nhưng thấy phù hiệu ngũ phẩm áo của bà, cuối cùng cũng dám cãi , chỉ buông một câu “ngày mai sẽ tìm nàng” vội vàng rút lui.

 

Trần Thượng Công đưa về phòng bà, mặt vẫn nghiêm hỏi:

 

“Ngươi đang nghĩ gì? Rất thích cái cảm giác nam nhân cầu xin nịnh nọt lắm ?”

 

Ta lập tức cúi đầu, hổ thẹn:

 

“Hạ quan phiền đại nhân .”

 

Khóe môi bà hai đường vết nhăn rõ rệt, khi mím môi càng thêm sắc lạnh và khó gần.

 

“Nếu ngày mai nữa, liệu ngươi theo về cái l.ồ.ng son nhỏ bé ?”

 

Ta khẽ rùng :

 

“Hạ quan tuyệt đối ý !”

 

Bà nhấp một ngụm nước, giọng nhẹ nhưng đầy uy nghi:

 

“Vậy là . Thật sớm bức Phượng hoàng Kê Ngô đồ là tác phẩm của ngươi.”

 

Ta ngẩng đầu kinh ngạc.

 

Trần Thượng Công khẽ mỉm :

 

“Là đầu Thượng Công cục, đường kim mũi chỉ, màu sắc phối trí, nhận ?  

Ngươi giỏi, chỉ cần thời gian, chắc chắn sẽ vượt qua cả mẫu .”

 

Ngực khẽ run lên.

 

“Chu Khắc Nhu là thêu nữ nhất Tô Châu năm xưa, cũng là cố nhân của .  

lựa chọn nhập cung nữ quan, còn nàng thì gả chồng sinh con, mất sớm.  

Ta vẫn luôn trách nàng vì một nam nhân mà hi sinh cả đời, nên từ đó còn qua .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/det-may-hong/8.html.]

Ta gì.  

Mẫu và phụ tuy tình cảm sâu nặng, nhưng cũng nhờ những bức thêu của bà mà phụ gây dựng sản nghiệp đầu tiên, dần trở thành phú thương nổi tiếng nhất Giang Nam.

 

Trần Thượng Công mẫu hi sinh vì phụ , kỳ thực sai.

 

Ta tự hỏi lòng :  

Trước sự dây dưa của Triệu Tùng Trúc, thực sự cách gì ?  

Hay là... đang ngầm hưởng thụ cảm giác hạ cầu xin?

 

Trần Thượng Công thật sâu, chậm rãi:

 

“Vân nhi, con hiểu...  

Thỏa mãn vì nam nhân quỳ gối cầu xin chút ý nghĩa gì cả.  

Nếu thật sự trả thù, hãy khiến bại danh liệt, tài sản tiêu tan — đó mới là hồi báo sắc bén nhất.”

 

13

 

Ta nghiêm túc thi hành lời dạy của Trần Thượng Công.

 

Ca ca chỉ một đạo công văn, liền điều Triệu Tùng Trúc đến huyện lệnh ở Kiềm Châu, tiện thể đem cả Bùi Tiểu Mạn cùng già của "đóng gói" đưa lên xe ngựa, tiễn trở .

 

Đại tẩu hỏi :

 

“Muội định tái giá nữa ?  

Nhà cháu trai, vợ mất sớm, con cái...”

 

Ta khẽ lắc đầu, cảm tạ ý của đại tẩu.

 

Đại tẩu cũng miễn cưỡng.

 

Về , ở đất Kiềm Châu, Triệu Tùng Trúc và Bùi Tiểu Mạn ngày ngày cãi vã, lúc nào yên.  

Mẹ vì giận quá mà phát bệnh, thêm phần thủy thổ bất phục, cuối cùng cũng rời thế gian.

 

Hắn thư về tỏ lòng hối hận.  

Ta chỉ xem hai chữ đầu liền vứt sang một bên, ôm lấy tiểu điệt nhi, mỉm với đại tẩu:

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Loại xin thế , chẳng chút giá trị ý nghĩa nào cả.”

 

chuẩn sảng văn! Nữ phụ sống một đời rực rỡ!】

 

Ta cúi , hướng về màn bình luận mắt, thi lễ một cái đoan trang:

 

“Đa tạ chư vị tiên nhân chỉ điểm.”

 

【Trời ơi! Nàng thấy chúng thật ?!】

 

【Nữ phụ thật đáng yêu, rõ Phượng Hoàng Kê Ngô đồ vấn đề, mà hé răng nửa lời, lo suốt mấy chương liền!】

 

【Đây mới là cô nương thông minh!】

 

【Chuyện đến đây là kết thúc ? Hay quá, tung hoa nào~】

 

Nhiều năm trôi qua, tiếp nhận chức vụ của Trần Thượng Công, còn cải tiến máy xe sợi, máy dệt vải, khiến Thượng Phương Thêu Phường ngày càng hưng thịnh.

 

Dù thế đạo vẫn còn bất công với nữ nhi, vẫn kiên cường tiến bước, ngừng vươn lên —  

Chỉ để ngẩng cao đầu mà sống.

 

, còn dựa việc hiếu thuận chồng, hòa thuận với phu quân để nhận,  

mà là dùng chính đôi tay , từ từng mũi kim, từng đường chỉ — thêu nên một cõi trời riêng rực rỡ hơn gấp bội.

 

-HẾT-

Loading...