DỆT MÂY HỒNG - 7
Cập nhật lúc: 2025-04-17 06:51:05
Lượt xem: 9,416
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt liên tục biến đổi, âm trầm xám xịt:
“Trịnh Tú Vân! Ngươi đừng ăn hàm hồ!
Phụ ngươi giúp học hành là tình nghĩa, nhưng nếu thật là bạc tình bạc nghĩa, ban đầu chịu cưới ngươi?
Còn ngươi thì ? Ỷ danh phận chính thê, giờ vẻ chanh chua thô lỗ như thế …”
Ta đảo mắt, nhướn mày mỉa mai:
“Lúc ngươi cưới , từng thực lòng xem là thê t.ử một nửa cũng ?”
Không từ lúc nào, ca ca về phủ.
Chậm rãi :
“Triệu Hàn Lâm, giấy hòa ly chuẩn sẵn, ngươi chỉ cần ký tên.”
“Nếu ký thì ?”
Ca ca mỉm , nhàn nhạt đáp:
“Có Hàn Lâm cả đời, cuối cùng nghèo đến tiền trị bệnh, chếc đói trong nhà.
Cũng kẻ nhậm chức ở phía Nam, nhiễm khí độc giữa đường, kịp nhậm chức bỏ mạng.
Ngươi thích kết cục nào hơn?”
Triệu Tùng Trúc lúc mới thật sự sợ hãi:
“Ngươi… Ngươi sửa công văn điều lệnh của ?”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ca ca vẫn ôn hòa, như thể chẳng chuyện gì:
“Chuyện là do bộ Lại quyết định, đổ cho sửa? Triệu đại nhân, lời cẩn trọng.”
【Ca ca bá khí! Một vài câu ung dung chèn ép cặn bã góc chếc.】
Sau khi thuận lợi hòa ly, hề rêu rao, chỉ chuyên tâm chuẩn cho đại lễ thượng thọ của Hoàng hậu nương nương, bộ thêu thùa may vá đều tự lo liệu.
Màn đạn (bình luận) bỗng sáng rực bao ngày yên ắng:
【Mọi còn nhớ bức "Phượng Hoàng Kê ngô đồ" của nữ phụ ?】
【Ngày mai nữ chính sẽ cầm tác phẩm của nữ phụ dâng lên chúc thọ Hoàng hậu, là đầu tiên gặp nam chính đó!】
【Nhìn dáng vẻ bình tĩnh của nữ phụ hiện giờ, cược một gói mì cay, ngày mai nhất định cú bẻ lái!】
11
Ta hàng chữ bình luận trôi qua, chỉ khẽ mỉm .
Ngày hôm , đại lễ Thiên Thu của Hoàng hậu nương nương cử hành tại Thượng Dương cung.
Sau khi các phi tần, hoàng t.ử và mệnh phụ lượt dâng lễ chúc thọ Quốc mẫu, đến tối, trong lúc Hoàng đế và Hoàng hậu dùng yến riêng, mới đến lượt Lục cung và hai mươi bốn ty phiên tiến lễ.
Khi đến lượt Thượng Công cục, Trần Thượng Công dẫn đầu dâng lên bức Liên Đường Nhũ Áp đồ,.
Thân mẫu từng là nữ thợ thêu danh tiếng nhất thành Tô Châu, khuê danh Chu Cương, phụ đặt tên tự là Chu Khắc Nhu.
Tác phẩm tâm huyết nhất đời bà, chính là bức thêu .
Toàn bộ bức tranh thêu với đường kim tỉ mỉ và màu sắc tinh tế, vẽ nên một hồ sen yên ả, tràn đầy sức sống.
Lá sen xòe rộng, vân rõ từng đường, mặt nước lấp lánh ánh sáng, vài con vịt con vui đùa trong hồ, từng sợi lông vũ đều sinh động như thật.
Phía xa mờ ảo là núi non trập trùng, hòa một với cảnh hồ sen thanh nhã.
Nếu vì kéo ngã Triệu Tùng Trúc và Bùi Tiểu Mạn, quyết sẽ mang tiến cống.
Hoàng hậu nương nương tỉ mỉ thưởng lãm, gật đầu tán thưởng:
“Ngươi là nữ quan mới chọn? Thêu pháp và họa pháp đều tuyệt diệu.”
Ta cung kính đáp:
“Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, bức thêu là di vật của mẫu vi thần.
Thần chỉ phần thu xếp cuối cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/det-may-hong/7.html.]
Tác phẩm dự tuyển ban đầu may thất lạc, báo quan nhưng vẫn tìm , đành lấy bức thế.”
Hoàng đế nãy giờ trầm mặc, nay hứng thú hỏi:
“Mẫu thể vẽ nên tuyệt tác như , ái nữ tất sẽ càng xuất sắc hơn.
Bức thêu mất thực đáng tiếc — lát nữa ngươi miêu tả một lượt cho Hoàng hậu, trẫm sẽ sai lưu tâm điều tra.”
Trần Thượng Công nhân lúc thế lửa đang vượng, lập tức dâng tiếp tác phẩm của Bùi Tiểu Mạn:
“Đây là tác phẩm của Bùi Điển chế — Phượng hoàng Kê Ngô đồ.”
Phượng hoàng dáng vẻ uyển chuyển, lông vũ ngũ sắc óng ánh, từng đường thêu tinh xảo, rõ ràng từng sợi.
Cây ngô đồng rậm rạp cành lá, hoa nở rực rỡ.
Phía là núi non mây mù vờn quanh, ánh mây ráng chiếu ngập trời.
Ta giả vờ kinh ngạc:
“Hoàng thượng, Hoàng hậu, đây chính là bức thêu thất lạc của thần!”
Sắc mặt Bùi Tiểu Mạn vốn yên từ nãy, giờ thì đại biến:
“Trịnh Tư chế, ngươi đừng ăn hàm hồ! Ngươi là của ngươi, chứng cứ gì ?”
Ta chỉ mắt phượng hoàng:
“Hôm thần còn thiện, mắt phượng hoàng thiếu một lớp kim tuyến.
Nếu đặt ánh dương, trông như chảy m.á.u — điềm vô cùng .
Hoàng thượng, Hoàng hậu, chỉ cần đem thử sẽ thật giả.”
Phượng Hoàng Kê Ngô đồ đưa ngoài điện, vài cung nữ theo lời , đổi góc chiếu ánh sáng — quả nhiên mắt phượng, vệt sáng đỏ như m.á.u nhỏ xuống.
Hoàng hậu và Hoàng đế đồng loạt kinh hãi, đầu Bùi Tiểu Mạn.
Mặt nàng tái mét, vội vàng phân bua:
“Thần hãm hại!”
Hoàng đế sắc mặt trầm xuống:
“Nếu bức thêu thật sự vấn đề, Bùi Điển chế khai rõ ràng.
Còn nếu — ngươi chính là kẻ khi quân phạm thượng!”
【Thì nữ phụ ngay từ đầu giữ một chi tiết mấu chốt, trời ơi, thông minh quá! Còn tưởng nàng sẽ hại cơ!】
【Tuyệt đỉnh! Căng như dây đàn!】
【 mà… như thì nữ chính và nam chính đến với ...】
【Ai quan tâm cơ chứ! Trộm tác phẩm khác còn tranh giành? Cút !】
12
Sau khi Bùi Tiểu Mạn đuổi khỏi Thượng Phương Thêu Phường của hoàng gia, thì Triệu Tùng Trúc bắt đầu bám riết lấy .
Hắn nhờ gửi lễ vật cho , còn khắp nơi rêu rao rằng là phu quân của , khiến khen ngợi là lang quân , thương vợ yêu thê.
Thật khiến buồn nôn chịu .
“Nghe Trịnh Tư chế nữ quan liền chê phu quân kiếm tiền, nữ t.ử ?”
“Si tình lang – phụ lòng nữ.”
Những lời bàn tán xung quanh khiến Triệu Tùng Trúc thêm chút dũng khí.
“Tú Vân, sai . một nàng ở trong thêu phường đơn độc bao, chi bằng theo về nhà, để chăm sóc nàng.
Mạn nhi cũng , từ nay về chúng sẽ nhường nhịn, cung kính với nàng.”