DỆT MÂY HỒNG - 6
Cập nhật lúc: 2025-04-17 06:50:37
Lượt xem: 10,120
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sớm muộn gì cũng vạch trần.
09
Tại phủ họ Triệu.
Bùi Tiểu Mạn còn kịp rời phủ, thì mua mà tẩu tẩu sắp xếp đích tới cửa.
Không ngờ là Phủ Thừa Ân công – thế lực đang cực thịnh trong triều hiện nay.
Triệu Tùng Trúc lúc triều nhận chức, trong nhà chỉ còn hai phụ nữ.
Quản gia của phủ Thừa Ân công dù khách khí nhưng giọng lưỡi cứng rắn, “mời” hai họ khỏi phủ, còn “từ bi” trả giúp ba ngày tiền trọ.
“Nhà chúng là nhà gia giáo, giao dịch cũng theo đạo lý chính phái — một tay giao khế đất, một tay nhận văn thư chuyển quyền. Lão nô niệm tình các vị hiểu chuyện, nên mới giúp thuê sẵn nhà trọ ba ngày. Nếu ngoài ăn xằng bậy bẩn thanh danh quốc công phủ, Hoàng hậu nương nương mà trách tội xuống, các vị… e chịu nổi .”
Triệu mẫu cùng Bùi Tiểu Mạn sợ đến mặt mày tái mét, dám hé một lời.
*
Khi Bùi Tiểu Mạn hấp tấp bước Thêu phường Hoàng gia, đúng lúc Trần Thượng Công đang giảng quy chế công vụ cho .
“Trịnh Tú Vân? Ngươi… ngươi ở đây?!”
Trong đại điện yên ắng, tiếng nàng hét to như xé vải, ch.ói tai đến mức khiến nhăn mặt.
“Giữ trật tự!” – Trần Thượng Công nghiêm giọng quát.
Ta giơ kim ấn quan thất phẩm mặt:
“Bùi Điển chế, là thất phẩm (Ti chế), ngươi là bát phẩm, thứ bậc, xưng hô cũng nên giữ lễ. Mời gọi là Trịnh Ti chế.”
Bùi Tiểu Mạn môi run như lá rụng, tay cầm còn run hơn lão thái thái chín mươi, môi mấp máy mãi mà chẳng lời nào.
*
【Đã quá! Mặt nữ chính lúc chắc xanh như bánh hẹ để qua đêm luôn quá!】
【Cứ tưởng nữ phụ mãi là bao cát cho đ.ấ.m, ai dè… là sếp đầu, sốc ?】
*
Trần Thượng Công liếc mắt nàng , bình thản tiếp:
“Sắp đến thọ yến Hoàng hậu nương nương, dự định dâng lên hai tác phẩm thêu của ngươi và Trịnh Ti chế lễ phẩm của Thượng Công Cục. Các ngươi… ý kiến gì ?”
Ta cúi hành lễ:
“Việc , thần phụ xin tùy Thượng Công chủ.”
Bùi Tiểu Mạn cuống quýt phụ họa:
“Được dâng phẩm vật lên nương nương, là vinh hạnh của hạ quan!”
*
Trần đại nhân rời , Bùi Tiểu Mạn lập tức đổi sắc mặt, kéo lấy tay áo :
“Biểu tẩu, tẩu nhập cung quan với ai một tiếng? Trong nhà hiện loạn như ong vỡ tổ, nhà cửa phủ Thừa Ân công chiếm mất, mà tẩu còn tâm trạng ở đây nữ quan ư?”
Ta liếc nàng một cái, chẳng đáp, xoay bỏ .
Bùi Tiểu Mạn hối hả đuổi theo:
“Tẩu từ chức , về xin biểu ca, sẽ tha thứ…”
Một mụ ma ma chặn ngay mặt nàng, cung kính mà nghiêm khắc:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/det-may-hong/6.html.]
“Bùi Điển chế, nơi là công vụ sở của Trịnh Ti chế, phiền phận sự chớ tiến .”
*
Cuộc sống ở Thêu phường Hoàng gia giản dị mà phong phú. Mỗi ngày soi xét lụa tơ nhuộm màu, thỉnh giáo các bậc lão sư, tay nghề Tô thêu càng thêm thuần thục.
So với những ngày ở nhà họ Triệu lo toan từng đồng, đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của Triệu Tùng Trúc, thì nơi đây mới thực sự khiến hồi sinh.
*
Đến ngày nghỉ mười ngày một , chuẩn về thăm nhà ca ca, thì đạn mạc bật sáng:
【Nam phụ chuẩn rượt theo đòi vợ ! Mong nữ phụ kiên cường, đừng mềm lòng!】
*
Mới tròn mười ngày, Triệu Tùng Trúc gầy rộc, râu ria xồm xoàm, dáng vẻ tiêu điều.
Hắn bước tới, túm lấy tay :
“Mau theo về nhà! Ta trình bẩm cấp , giúp nàng từ chức ! Trong nhà thể thiếu tay thiếu chân, nàng nữ nhân mà quên cả bổn phận của ư?”
Ta lạnh lùng hất tay :
“Mẫu … chịu tha thứ cho ?”
Triệu Tùng Trúc nhẹ nhõm rõ rệt:
“Có ở đó, bà chẳng dám gì ! Cùng lắm mắng vài câu, nàng mua cho bà cái nhà lớn, siêng năng săn sóc, bà sẽ nguôi giận thôi. Người một nhà, nào thù oán qua đêm.”
“Ta về thăm ca ca.”
Hắn càng mừng rỡ:
“Lệnh là thế lực, mà lệnh của Lại bộ xảy chút trục trặc… Ta cùng nàng, nhờ cậy nhà xem kẻ dèm pha hãm hại chăng.”
*
【Nam phụ ảo tưởng sức mạnh thật sự, buồn nôn quá!】
10
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Vừa đến phủ ca ca, lập tức sai đóng c.h.ặ.t đại môn, tay cầm then cửa, nhắm thẳng gương mặt đang ẩn nhẫn nét vui mừng mà quật xuống một đòn dữ dội:
“Đồ ngốc si tình tự đa tình! Nếu phụ bỏ tiền cho ngươi ăn học, ngươi sớm chẳng đầu t.h.a.i nơi nào! Ăn của , dùng của , phản bội — thứ súc sinh vong ân phụ nghĩa, hôm nay lão nương đ.á.n.h chếc ngươi!”
Triệu Tùng Trúc kịp phòng , lãnh nguyên một đòn, lảo đảo lùi nửa bước.
Hắn đưa tay ôm má, trong mắt tràn ngập vẻ kinh hoàng.
Ta lạnh:
“Không ngươi phụ dùng hôn sự để uy h.i.ế.p ngươi ? Vậy giờ đòi hòa ly, ngươi chịu?
Ngươi ăn chỗ của nhà , xài của hồi môn của , còn dám vị trí ‘Triệu phu nhân’ là của Bùi Tiểu Mạn?
Thánh nhân như Khổng T.ử sống , gặp ngươi cũng mắng một câu: đồ quân t.ử giả tạo!”
Sắc mặt trông vô cùng khó coi, gượng gạo nhếch miệng , cố gắng che đậy:
“…Vân nhi, tự nhiên nổi điên thế ?
Chuyện quá khứ qua , nàng hà tất tính toán mãi gì.”
Giọng điệu , còn mang theo vẻ “trưởng bối dỗ dành tiểu bối”, khiến càng thêm chán ghét.
【Còn dám nữ phụ phát điên? là loại cặn bã trở mặt còn c.ắ.n ngược.】
Ta khẩy:
“Ta nổi điên? Triệu Hàn Lâm, cầm tiền nhà phụ cho học, công danh là lật mặt, giả bộ quen ?
Ngươi tưởng ? Cái miệng thì bảo đồng ý hòa ly, kỳ thực là nỡ buông hồi môn của thôi!
Đừng đạo nghĩa thể diện gì với — trong mắt , ngươi chẳng qua chỉ là một kẻ tiểu nhân vong ân phụ nghĩa!”