DỆT MÂY HỒNG - 3
Cập nhật lúc: 2025-04-17 06:31:40
Lượt xem: 8,350
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt Triệu Tùng Trúc sầm :
“Sao? Nàng sợ mẫu tham của hồi môn của nàng ? Không một lời mà bỏ về nhà đẻ, giờ trở về chẳng hỏi han một câu, câu đầu tiên là buộc tội chúng ăn cắp? Nàng còn xem đây là nhà ? Còn xem là phu quân ?”
Ta ngẩng đầu , vẻ mặt đầy uy nghiêm, nhưng gì.
Hắn tưởng e sợ, liền lớn giọng mắng tiếp:
“Là con dâu thì hiếu thuận với chồng, chăm sóc chồng là thiên chức—”
Ta cắt lời :
“Hòa ly . Ngươi vẫn luôn mang áy náy với biểu ? Cho rằng chia cắt hai trời sinh một đôi? Vậy thì hòa ly, để ngươi cho Bùi Tiểu Mạn một danh phận trọn vẹn.”
Hai chữ “hòa ly” thốt , cả gian phòng lặng như tờ.
Bùi Tiểu Mạn lập tức dịu dàng lùi nửa bước, tránh khỏi tay .
Bà chồng là phản ứng đầu tiên, vội vàng tiến đến, nắm lấy tay thiết:
“Tú Vân, lớn từng mà vẫn bướng bỉnh như trẻ con! Mau theo phòng nghỉ ngơi một lát cho tỉnh táo.”
Triệu Tùng Trúc tức giận đến n.g.ự.c phập phồng, giọng đầy oán hận:
“Năm xưa cha ngươi ép cưới ngươi, giờ ngươi đòi hòa ly — nhà họ Trịnh các ngươi đúng là chẳng xem gì cả!”
Bùi Tiểu Mạn vẻ khuyên nhủ, nhưng thực chất châm thêm dầu:
“Biểu tẩu, kỳ khảo sát quan trường đang diễn , biểu ca sắp điều khỏi Hàn Lâm viện, tương lai đại quan trong triều, lúc đó tỷ sẽ là quan phu nhân đấy! Nếu hòa ly... tỷ chẳng còn gì cả. Mà nữ t.ử , hầu hai chồng, danh là hòa ly, thực chất vẫn là bỏ.”
Sắc mặt Triệu Tùng Trúc lộ rõ vẻ kiêu căng, nghiêm nghị :
“Ngay cả Mạn Nhi cũng hiểu chuyện hơn nàng, nàng còn mau xin nàng ? Vô duyên vô cớ bôi nhọ thanh danh , còn cung nữ quan thế nào?”
Ta nở nụ nhạt, ánh mắt sâu xa :
“Danh sách còn công bố, phu quân dám chắc biểu sẽ đậu ? Theo thấy, nếu hai bọn ai chọn cung, thì đó… hẳn là mới .”
Ánh mắt lóe lên chút bối rối, hừ nhẹ một tiếng:
“Đừng chắc như . Hôm qua Thêu phường Hoàng gia khen Mạn Nhi dứt miệng, còn bức thêu của nàng, bảo quá diễm lệ, hợp cung nghi.”
Ta hai họ đang chia miếng dưa hấu, thong thả :
“Nếu thật sự yêu Bùi Tiểu Mạn, chúng hòa ly. Ta cung nữ quan, nàng quan phu nhân của , chẳng … vẹn cả đôi đường ?”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Dù cũng từng là vợ chồng một hồi, đến mức trở mặt tàn nhẫn.
Nếu chịu thuận hòa ly, … cũng chuyện quá khó coi.
05
【Nữ phụ thật quá ngây thơ! Trên danh nghĩa là vợ, nhưng thực chất chẳng khác nào hầu. Nam phụ nỡ để nữ chính yêu chuyện thấp hèn như thế?】
Quả nhiên, Triệu Tùng Trúc dịu giọng xuống:
“Tú Vân, nàng là chính thê duy nhất của , điều đó ai thể đổi. Nàng đừng gây chuyện vô lý nữa. Trước nàng hiền thục dịu dàng nhất, chỉ về nhà đẻ một chuyến mà thành như ? Từ nay… đừng về đó nữa.”
【Đạo đức giả! Mong tác giả gặp đúng loại phu quân thế cho mùi!】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/det-may-hong/3.html.]
Hàng loạt dòng chữ tràn qua mắt, xem từng câu một.
Trong nguyên văn cốt truyện, vì Bùi Tiểu Mạn, Triệu Tùng Trúc tận lực ép thêu từng bức Tô thêu thượng phẩm cho nàng .
Ta thức đêm suốt mười ngày, đến mức mắt mờ chẳng còn thấy rõ phía xa. Đạn mạc bảo cận thị, thật chẳng sai.
Còn — nhờ sự nâng đỡ của ca ca , thăng Lang trung Lại bộ.
Đến khi triều đình phân bè kết phái đấu đá, c.ắ.n ngược ca ca một nhát, khiến giáng chức đày xuống phía Nam, năm mươi tuổi đầu vẫn lận đận tha hương, và muôn đời thể gặp .
Cuối cùng, Bùi Tiểu Mạn hoàng đế để mắt đến, phong hoàng phi.
Lúc , Triệu Tùng Trúc mới sực tỉnh thấy mới là — về “bến cảng” gia đình, tìm nối tình xưa.
Còn , vì cảm động, cho rằng bao năm hiếu thuận chồng, chăm lo cho , rốt cuộc cũng đổi lấy “phu thê hòa thuận”, “ngẩng đầu ”, “vinh hiển rạng danh”.
*
【Đáng tiếc ! Kỹ nghệ Tô thêu của nữ phụ đạt mức xuất thần nhập hóa, những bức “Liên Đường Nhũ Áp Đồ” “Phụng Hoàng Kê Ngô Đồ” về đều hậu thế xem là quốc bảo. Ai mà ngờ, lúc nàng còn sống… khổ sở nhường .】
Ta kìm , nước mắt lặng lẽ rơi.
Ta thể ngốc nghếch, ngu đến ?
Thấy rơi lệ, Triệu Tùng Trúc bước đến, ôm lấy , dịu giọng :
“Nếu thành danh, nhất định quên công lao trời biển của nàng. Nàng cứ ở nhà hiếu thuận với , chăm sóc gia đình, … sẽ cố gắng để nàng tước mệnh phu nhân.”
【ghê tởm quá .】
【ghê tởm +1】
Ta thấy dày như cuộn trào, gắng gượng đẩy :
“Nhiều đang đó, ngươi ngượng ?”
Hắn nở nụ ám , thấp giọng thì thầm:
“Quên mất… Vân nhi vẫn là khuê nữ khai phòng, đợi Mạn Nhi nhập cung , chúng sẽ viên phòng.”
. Thành hai năm, và … vẫn viên phòng.
“Nhà chật, việc phu thê quá mức mật sẽ ảnh hưởng đến biểu còn xuất giá.”
— Đó là lời ngay đêm tân hôn.
Ta khi ngu mà tin, thành vẫn cam lòng tận tụy, dùng của hồi môn nuôi cả nhà họ Triệu, giữ cho họ thể diện nơi kinh thành.
Giờ mới hiểu — vốn chán ghét , chỉ viện cớ để lừa cảm kích, khiến … cam tâm tình nguyện chịu ơn.
06
【Không lẽ nữ phụ thật sự viên phòng với ?】
【Bỏ , tác giả trả tiền!】
【Đừng vội, cứ xem tiếp ! Mọi quên ? Nữ phụ cũng đăng ký dự tuyển Thêu phường Hoàng gia! Đến lúc cung, nam phụ còn cản nổi nữa chắc?】
*