Đến từ hiện đại, mẫu thân ta danh chấn tứ phương - Chương 134
Cập nhật lúc: 2024-12-13 17:03:32
Lượt xem: 246
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn chính là vị phu quân thứ hai?
Hoắc Đình Sơn thoáng vẻ nghi hoặc, nhưng qua ánh mắt, hắn nhận ra Bùi Oanh không nói dối. Sắc mặt hắn có chút dịu lại, nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi.
Đã là vị phu quân thứ hai, vậy tại sao…
“Phu nhân trước khi thành hôn còn nhận trang sức của người khác?” Hoắc Đình Sơn ngữ khí khó lường.
Bùi Oanh nghe câu hỏi này mà cảm thấy đầy nguy hiểm. Người này chẳng lẽ đang âm thầm ghi sổ nợ nàng, đợi sau khi chiến sự kết thúc sẽ tìm nàng mà đòi lại?
Không được, có một số việc cần phải giải thích rõ ràng.
“Hoắc Đình Sơn, về chế độ hôn nhân, nơi ta ở có vài điểm giống với Đại Sở, nhưng cũng có những điểm khác.” Bùi Oanh nhẹ nhàng nói.
Hoắc Đình Sơn vẫn giữ nét mặt như cũ:
“Ồ? Ta cũng muốn nghe rõ hơn.”
Bùi Oanh cẩn thận chọn lời:
“Đại Sở khuyến khích nữ nhân tái giá, nơi ta ở cũng vậy. Nhưng hôn nhân là chuyện trang nghiêm, vì thế trước khi thành thân, có một giai đoạn gọi là ‘giao du’. Trong giai đoạn này, đôi bên trở thành bạn trai, bạn gái của nhau. Có thể là do cha mẹ, thân hữu mai mối, hoặc tự mình gặp gỡ, nảy sinh tình cảm, đều được. Đôi bên sẽ giao du một thời gian để tìm hiểu xem đối phương có phù hợp để trở thành thê tử hoặc trượng phu của mình hay không. Nếu cảm thấy phù hợp thì sẽ thành thân; nếu không, thì mỗi người sẽ tìm đối tượng khác để giao du.”
Đại Sở, giống như thời Hán, khuyến khích nữ nhân tái giá, nhưng không ủng hộ việc không qua mai mối mà thành thân. Ngươi có thể lấy chồng hai, ba, bốn, năm lần cũng được, nhưng không được tự ý kết hôn mà không có mai mối.
Sự khác biệt trong quan niệm này thực sự gây chấn động, Hoắc Đình Sơn ngạc nhiên vô cùng:
“Điều này khác gì với thành thân?”
Giao du một thời gian để xem xét đối phương có phù hợp hay không?
Thao Dang
Nơi nàng ở nếu có thể như vậy, ắt hẳn phong khí cởi mở hơn Đại Sở rất nhiều. Chỉ nhìn thôi thì có thể nhìn ra được điều gì? Chắc chắn phải thường xuyên qua lại, cùng nhau ra vào, có khi còn đàn ca hòa điệu nữa.
Bùi Oanh lựa chọn câu trả lời mang tính chính thức:
“Đương nhiên là có khác biệt. Sau khi thành thân, đôi bên được pháp luật bảo hộ, tài sản sẽ hòa chung thành một. Giai đoạn giao du thì không như vậy.”
Hoắc Đình Sơn chăm chú nhìn người trước mặt. Trong ánh nến, dung nhan mỹ lệ của nàng trông thật dịu dàng, nhìn qua giống như một người ngoan hiền.
Nhưng sao khi đối diện với hắn, tâm cơ của nàng lại tinh tế như vậy? Những việc này nếu không hỏi, nàng có định nói ra không? Hắn mặt không đổi sắc, tiếp tục hỏi:
“Phu nhân trước khi thành thân đã có bao nhiêu bạn trai? Nếu cộng cả ta và vị trượng phu đã mất kia, liệu có đủ lập thành một đội ngũ không?”
Bùi Oanh đáp rất nhanh:
“Không nhiều, chỉ có một người.”
Hoắc Đình Sơn khẽ chậc lưỡi:
“Hóa ra vẫn là độc nhất vô nhị.”
Bùi Oanh: “…”
“Hoắc Đình Sơn, ngài đừng càn quấy vô lý được không?”
Bùi Oanh cảm thấy người này rõ ràng là kiếm chuyện vô cớ, “Quốc tình khác biệt, sao có thể giống nhau mọi bề? Bên ta không chuộng mối hôn nhân mù quáng, cũng ít có hôn sự do cha mẹ sắp đặt. Nam nữ thường phải tìm hiểu nhau trước, sau đó mới quyết định liệu có muốn cùng người này sống trọn đời hay không.”
Bốn chữ cuối cùng khiến thái dương của Hoắc Đình Sơn giật mạnh hai cái.
Cùng người đó sống trọn đời?
Nàng còn muốn cùng ai sống trọn đời nữa chứ?!
Hoắc Đình Sơn giơ tay ấn lên mi tâm, cố gắng áp chế cơn cuộn trào trong lòng, cất tiếng hỏi với vẻ điềm tĩnh nhưng đầy nguy hiểm: “Phu nhân cùng vị cố phu kia trước khi thành thân đã qua lại bao lâu?”
Bùi Oanh không ngờ suy nghĩ của hắn lại nhảy cóc nhanh như vậy. Theo bản năng, nàng cảm thấy đây là một câu hỏi không nên trả lời. Nhưng rồi lại nghĩ rằng, nếu hắn không còn bám mãi vào chuyện người tình cũ của nàng thì vẫn tốt hơn. Thế nên nàng không cân nhắc nhiều đã đáp: “Một tháng.”
Nàng vừa nói xong, hắn đã cười lạnh một tiếng, giọng nói như nhát d.a.o cứa vào lòng: “Thời đại của phu nhân văn minh sáng suốt là thế, vậy mà chỉ qua lại một tháng đã vội vàng thành thân sinh con. Có phải vì từng chiêm ngưỡng biển xanh mênh m.ô.n.g nên sau đó tất cả khe suối đều chẳng còn đáng bận tâm, cưới ai cũng như cưới, vì thế mới vội vàng gả cho vị cố phu họ Kiều kia?”
Bùi Oanh bị nghẹn lời, không biết đáp thế nào.
Trong lồng n.g.ự.c Hoắc Đình Sơn, một ngọn lửa cuồn cuộn bùng lên, thiêu đốt đến từng mạch máu, xương cốt, khiến hắn như bị hun cháy thành than. Sát khí không cách nào kìm nén được mà tràn ra khắp người.
Nàng coi trọng tiểu cô nương như thế, ban đầu hắn cho rằng vị cố phu kia hẳn phải chiếm một vị trí không nhỏ trong lòng nàng. Nhưng hóa ra không phải. Trước cố phu ấy, còn có một người khác khiến nàng khắc cốt ghi tâm, mãi không quên.
Nếu kẻ kia còn sống, hắn nhất định sẽ khiến y phải chết!
Trong doanh trướng chìm vào tĩnh lặng, không khí tựa như bị đông cứng, nặng nề không thở nổi.
Bùi Oanh lén ngước mắt nhìn Hoắc Đình Sơn, không ngờ lại bắt gặp ánh mắt hắn. Đôi mắt ấy vừa đen vừa sâu, tựa như cơn cuồng phong bão táp đang tích tụ, hệt như gương mặt sầm sì của hắn lúc này.
Bất đắc dĩ, Bùi Oanh nói: “Chuyện đó đã là hơn mười năm trước. Đã chia tay thì là chia tay. Hơn nữa, nay ta đã đến nơi này, không còn đường về, hà tất ngài phải chấp nhặt chuyện quá khứ của ta?”
Hắn nghe, mà như không nghe, chỉ hỏi tiếp: “Phu nhân và người kia gặp nhau thế nào?”
Bùi Oanh đối diện với ánh mắt hắn. Người này sắc mặt thật khó coi, giống như một bó lửa chỉ chực bùng cháy, hoặc một ngọn núi lửa sắp phun trào.
“Ta và hắn là đồng môn.”
Hoắc Đình Sơn chẳng lấy gì làm bất ngờ. Nàng kiến thức rộng rãi, sau này còn làm phu tử dạy học, hiển nhiên trước đó cũng từng đọc qua nhiều sách vở, kết giao nhiều đồng môn cũng không có gì lạ.
Nhưng tình đồng môn thuở thiếu thời, hừ.
Hắn lại hỏi: “Phu nhân quen biết hắn bao lâu?”
Ngữ khí lần này có vẻ bình thản hơn, nhưng ánh mắt đen sâu của hắn lại khiến Bùi Oanh càng thêm chắc chắn đây chính là dấu hiệu trước khi bão tố kéo đến.
Có lẽ hiện tại hắn càng yên lặng, thì sau này càng tính toán với nàng tàn nhẫn.
Hoắc Đình Sơn không bao giờ ra tay đánh nữ nhân, nhưng hắn sẽ phát điên trên giường. Nghĩ đến lần trước nàng không nói một lời đã cùng Tri Chương đi đến huyện Bạch Quang, mỗi khi hồi tưởng lại đêm đó, nàng vẫn không khỏi khiếp sợ và bất an.
Không thể để hắn tiếp tục hỏi nữa.
"Hoắc Đinh Sơn, còn ngài thì sao? Đừng chỉ nói về ta, chẳng phải ngài cũng có một người vợ quá cố sao?" Nếu hắn muốn đào bới chuyện cũ, vậy thì cùng nhau bới, đừng chỉ nhắm vào nàng.
Hoắc Đình Sơn nhíu mày:
"Nàng nói đến Ninh thị? Có gì đáng nói về nàng ấy đâu."
Bùi Oanh đôi mắt phượng khẽ mở to:
"Ninh, Ninh thị? Ngài lúc trước vẫn gọi nàng ấy như thế sao? Đừng nói với ta là ngài đã quên cả tên nàng ấy."
Dẫu rằng theo lề thói cũ, phụ nữ sau khi xuất giá thường được gọi theo họ ghép với “thị,” nhưng dù sao vị nữ nhi nhà họ Ninh kia cũng là cố thê của hắn. Người này làm sao có thể…
Hoắc Đình Sơn cau mày càng sâu, trầm ngâm suy nghĩ. Hắn thật sự cố gắng nhớ lại, nhưng thời gian đã quá lâu, hơn nữa, khi nàng ấy còn sống, hắn và nàng hầu như không có nhiều giao tiếp.
Năm hắn mười sáu tuổi, cưới vợ. Lúc đó, hắn vừa mới bắt đầu thể hiện tài năng trong quân đội U Châu, có vô vàn việc cần phải lo toan.
Một mặt, hắn phải xây dựng thế lực của riêng mình trong quân ngũ, mặt khác lại phải ứng phó với sự kiểm tra từ bậc trưởng bối và các thành viên Hoắc gia. Khi đó, phương Bắc, quân Hung Nô cũng không yên ổn, liên tục có ý đồ gây rối. Phụ thân hắn mỗi lần bàn bạc cùng các mưu sĩ đều yêu cầu hắn tham dự, sau khi các mưu sĩ rời đi lại hỏi ý kiến của hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/den-tu-hien-dai-mau-than-ta-danh-chan-tu-phuong/chuong-134.html.]
Công việc chất chồng như núi, một khắc cũng không dám lơ là, bận rộn đến mức nhiều khi phải ngủ lại trong quân doanh.
Phụ thân chỉ có mình hắn là con dòng chính, nhưng con thứ thì có vài người, lại thêm các đường huynh dòng chính khác trong tộc đều như hổ rình mồi. Chỉ cần hắn lộ ra chút yếu thế hoặc dấu hiệu ham chơi, nguồn lực vốn thuộc về hắn chắc chắn sẽ bị chia bớt.
Hắn vâng lệnh song thân cưới nữ nhi Ninh gia, hoàn toàn là để duy trì huyết mạch và có người quản lý hậu viện.
Chỉ thế mà thôi.
Bình thường, hắn không có chuyện gì để nói với nữ nhi Ninh gia, càng không có lý do gì để thảo luận lý tưởng hay áp lực mà hắn đang phải đối mặt với một nữ nhân mù chữ.
Nam chủ ngoại, nữ chủ nội. Thê tử chỉ cần quản lý tốt hậu viện, còn vinh quang và tiền đồ của dòng họ, tất cả đều do hắn gánh vác.
Hoắc Đình Sơn trầm tư một lúc, rồi có vẻ không chắc chắn, nói:
"Tên đầy đủ hình như là Ninh Tĩnh Tuyết, hoặc Ninh Ứng Tuyết."
Bùi Oanh biểu cảm phức tạp:
"Hoắc Đình Sơn, ta chân thành khuyên ngài, việc này tuyệt đối không được để hai nhi tử của ngài biết."
"Đừng nói là hai đứa nhi tử của ta, hiện giờ chúng cũng là con của nàng rồi."
Hoắc Đình Sơn bất mãn, dường như trọng tâm của hắn nằm ở chỗ khác.
Bùi Oanh: "..." Cạn lời.
"Ta không nhắc đến cố thê của ngà, ngài cũng đừng khơi lại chuyện cũ của ta nữa, được không?"
Bùi Oanh hít sâu một hơi, giọng nói dịu xuống.
Hoắc Đình Sơn vẫn nhíu c.h.ặ.t chân mày. Không nhắc đến thân hình cao lớn như núi biển của hắn, chỉ riêng gương mặt nghiêm nghị kia đã khiến người đối diện e dè. Giờ đây, hắn lại trầm mặc, gương mặt thêm phần dữ tợn, uy nghiêm bức người.
Ánh mắt Bùi Oanh liếc thấy chiếc hộp gỗ trên án thư, đôi mắt nàng thoáng sáng lên. Nàng vội cầm chiếc hộp lên:
"Hoắc Đình Sơn, ta có một món quà muốn tặng ngài."
Hoắc Đình Sơn cúi đầu nhìn chiếc hộp. Chiếc hộp dài khoảng bằng cánh tay nhỏ nhắn của một nữ nhân, mặt trên được buộc một dây lụa tạo thành hình chữ “thập,” còn thắt một nút hoa cầu kỳ, trông giống kiểu trang trí mà các cô nương yêu thích.
Hắn không đưa tay nhận lấy.
Bùi Oanh nhẹ giọng vuốt theo ý:
“Ngài thật không muốn sao? Ta đã bỏ không ít công sức mới làm được, lại là đặc biệt chuẩn bị cho ngài, hiện tại người khác đều không có đâu.”
Người đàn ông vẫn không động đậy.
Bùi Oanh thở dài, định buông tay:
“Vậy thì thôi...”
Tay nàng chưa kịp buông xuống, đế gỗ của chiếc hộp đã bị một bàn tay lớn vững vàng đỡ lấy.
“Lễ mà phu nhân tặng, ta từ khi nào không nhận?” Hoắc Đình Sơn cười nhạo, “Huống hồ, những lúc phu nhân chịu bỏ tâm tư thế này thật không thấy nhiều.”
Lần đầu tiên chiếc túi thơm là do hắn yêu cầu, cái đó không tính.
Sau đó, nàng tự tay thêu chiếc túi thơm trúc xanh, nhưng những thứ đồ kiểu này, nàng chỉ làm một lần ấy. Ngoài túi thơm ra, còn có ba chiếc quần lót của hắn, đều là nàng may.
Ngoài túi thơm trúc xanh và ba chiếc quần ấy, chẳng còn thứ gì nàng làm riêng cho hắn nữa. Tính cả chiếc hộp hôm nay, đây mới là món thứ ba. Điều này khiến Hoắc Đình Sơn cảm thấy không thoải mái.
“Ngài có thể mở ra xem, chắc chắn ngài sẽ thích.” Bùi Oanh thấy hắn cầm mà không động.
Không có võ tướng nào lại không thích kính viễn vọng, Bùi Oanh chắc chắn như vậy.
Hoắc Đình Sơn đáp một tiếng, khuôn mặt vẫn nghiêm nghị, hắn giơ tay tháo dải lụa buộc chiếc hộp.
Dải lụa đỏ nhẹ nhàng rơi xuống.
Hoắc Đình Sơn mở hộp ra.
Ánh sáng của dạ minh châu bên cạnh chiếu xuống, làm chiếc ống gỗ dài được phủ dầu bóng trở nên sáng lấp lánh. Ban đầu, Hoắc Đình Sơn chưa hiểu ra:
“Phu nhân, đây là thứ gì?”
Một khúc gỗ dài?
Bùi Oanh mỉm cười không nói, để hắn tự xem.
Không nhận được câu trả lời, Hoắc Đình Sơn lấy ống gỗ dài ra khỏi hộp. Không giống như gỗ thông thường hắn tưởng tượng, chiếc ống gỗ này rất nhẹ, như thể phần gỗ bên trong đã bị khoét rỗng.
Hắn cầm lên, xoay một lượt, khi thấy một đầu của ống gỗ được khảm một mảnh kính trong suốt, hắn thoáng ngẩn người.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu, người đàn ông nhanh chóng xoay chiếc ống gỗ về phía đầu còn lại, cũng thấy khảm một mảnh kính trong suốt tương tự. Hoắc Đình Sơn đột ngột ngẩng lên:
“Phu nhân, đây là kính viễn vọng phải không?”
“Là kính viễn vọng.” Bùi Oanh cười đáp, ánh mắt nàng lóe lên vẻ tinh nghịch.
“Dù thủy tinh chưa được phổ biến, nhưng ta phát hiện trong các hang động có một số tinh thể thủy ngọc đủ trong suốt, có thể thay thế tạm thời. Ngài thử xem chiếc kính viễn vọng này đi.”
Hoắc Đình Sơn trước đó chỉ dùng một tay cầm, nay nghe là kính viễn vọng, liền cẩn thận dùng hai tay. Đôi tay có vết sẹo của hắn vuốt ve chiếc ống gỗ dài, sau đó tỉ mỉ xem xét phần khảm kính.
Hắn nhìn thoáng qua đã nhận ra, chiếc ống gỗ này được lắp ghép bằng mộng và chốt, mảnh kính trong suốt được khảm bên trong, phần khung ống hơi nhô ra đóng vai trò bảo vệ.
Người đàn ông sải bước dài, không chần chừ đi đến bên cửa sổ doanh trướng. Hắn đã nghiên cứu qua kính viễn vọng, bây giờ chỉ dựa vào suy đoán của mình, liền đặt đầu nhỏ hơn của ống lên mắt.
Hắn nhắm mắt trái, chỉ dùng mắt phải để nhìn.
Cảnh vật ở xa dường như bị một bàn tay vô hình kéo lại gần. Hoắc Đình Sơn nhìn thấy lò lửa dùng để chiếu sáng trong quân doanh, nhìn thấy binh lính cầm trường kích đi qua, thậm chí thấy cả người lính kia ngáp một cái.
Mọi chi tiết trên khuôn mặt người đều hiện rõ mồn một.
Nhìn xa hơn nữa, hắn thấy một đàn nhạn bay từ nam sang bắc trên bầu trời, ngay cả những chiếc lông vũ khẽ cong lên khi nhạn đập cánh cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.
Nếu nói có gì kỳ lạ, có lẽ chính là cảnh tượng nhìn qua chiếc kính này lại bị đảo ngược.
Trời và đất bị đảo lộn, hoàn toàn thay đổi vị trí.
Cảnh tượng thần kỳ như vậy, hắn là lần đầu tiên nhìn thấy, nhất thời chưa thể quen được. Tuy nhiên, chút không quen ấy so với việc có thể nhìn rõ cảnh vật ở xa thì chẳng đáng là gì.
Cầm kính viễn vọng ngắm nhìn hồi lâu, Hoắc Đình Sơn yêu thích không rời, mãi một lúc sau mới miễn cưỡng buông kính xuống.
Khi hắn quay đầu lại, Bùi Oanh rõ ràng cảm nhận được trong ánh mắt hắn nhiệt độ bừng sáng bất thường.
Không còn âm u, cũng không còn sự lạnh nhạt đầy gai góc kia nữa.
“Thấu kính được chế từ thủy ngọc, xem ra phu nhân quả thực tâm ý tương thông với ta, nếu không sao cả hai chúng ta đều nghĩ đến thủy ngọc? Vật này rất tuyệt, ta vô cùng thích.” Hoắc Đình Sơn cười vui vẻ.
Bùi Oanh biết hắn phần lớn luôn giữ lời hứa, liền nhân cơ hội, vội vàng nói thêm: “Kính viễn vọng này coi như là do chính tay ta chế tác, bọn họ đều không có. Ngài nhận lấy, đừng nhắc lại chuyện cũ nữa, có được không?”
Hoắc Đình Sơn khựng lại.