Đêm Xuân Nồng Nàn - Chương 105: Đêm nay anh rất muốn làm vài chuyện vui vẻ với em
Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:57:43
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Về chuyện tổ chức đám cưới, thực hai từng qua.
Lúc đó suy nghĩ của Lương Chiêu Nguyệt là, đợi sức khỏe của hồi phục gần như , dự án trong tay cô cũng xong xuôi, đến lúc đó sẽ đưa lịch trình tổ chức đám cưới lên.
Hai đều đăng ký kết hôn, hơn nữa còn là thứ hai, việc tổ chức đám cưới là chuyện thuận theo tự nhiên.
Chỉ là khi nào tổ chức, tổ chức ở , theo phong cách gì, những vấn đề đó hai vẫn bàn bạc kỹ lưỡng.
năm nay tổ chức đám cưới là điều thể chắc chắn.
Bây giờ đột nhiên hỏi như , Lương Chiêu Nguyệt thực chút ngơ ngác, hơn nữa còn chút ngại ngùng.
Đặc biệt là lúc chỉ hai họ ở riêng với .
Châu Vân Xuyên cô, thấy cô gì, liền : “Em suy nghĩ khác ? Chúng tối nay cùng bàn bạc.”
Dư Miểu và cũng đang cô, mặt đều ý , như đang đợi câu trả lời của cô.
Lương Chiêu Nguyệt lau khóe miệng, khuỷu tay chống lên bàn, cô một lượt, suy nghĩ một lúc lâu mới : “Quốc Khánh thực cũng , cùng tổ chức đám cưới cũng , chỉ là…”
Là gì, cô , Châu Vân Xuyên đang định hỏi, Dư Miểu nhanh hơn một bước hỏi: “Sao thế, tổ chức cùng tớ ?”
Lương Chiêu Nguyệt lắc đầu, hai là bạn bè nhiều năm như , quan hệ như hòa một, nhưng điều cô lo lắng là: “Chúng cùng tổ chức đám cưới, sự chú ý của sẽ phân tán.”
Mỗi cô dâu đều hy vọng thời khắc quan trọng nhất của cuộc đời , cô là nhân vật chính duy nhất.
Thì là lo lắng chuyện , Dư Miểu vỗ cánh tay cô : “Có gì , đều là con gái của bố , cùng một ngày gả , bố càng thấy nở mày nở mặt.”
Tống Nam : “Cùng tổ chức đám cưới mà, náo nhiệt hơn, hơn nữa Quốc Khánh đúng dịp nghỉ lễ, đều thời gian, đến tham dự đám cưới cũng tiện.”
Dư Gia Lương hùa theo: “Chiêu Nguyệt, chỉ cần cháu cùng tổ chức dịp Quốc Khánh, những chuyện khác cháu cần lo, chuyện đám cưới dì và chú tuyệt đối sẽ lo cho cháu chu . Nói thế nào thì cháu cũng là một nửa con gái của chú dì , Miểu Miểu gì thì cháu cũng nấy. Con gái đời chỉ một đại sự, cho thật , qua loa.”
Hốc mắt Lương Chiêu Nguyệt ửng hồng, cô Tống Nam và Dư Gia Lương, : “Cảm ơn chú dì.”
Dư Gia Lương : “Khách sáo gì chứ, nếu quyết định tổ chức dịp Quốc Khánh, thì về xem xem tổ chức ở , cháu thích phong cách gì yêu cầu gì cứ với chú dì. Chú dì bao nhiêu năm nay cũng chuyện gì quá náo nhiệt, vận động tay chân một chút.”
Lương Chiêu Nguyệt , : “Đến lúc đó phiền hai .”
Tống Nam : “Không phiền , con, để con gọi một tiếng bà ngoại, gọi chú con một tiếng ông ngoại là đáng giá .”
Lương Chiêu Nguyệt tiếp tục : “Đó là tất nhiên ạ.”
Sau khi cô đồng ý, nghiêng mặt Châu Vân Xuyên, trêu chọc: “Anh ý kiến gì chứ?”
Châu Vân Xuyên nắm lấy tay cô, ngước mắt cô : “Con của em nên em quyết định. Không cần hỏi ý kiến của , nếu nhất định hỏi, thì ý của em chính là ý của .”
Lương Chiêu Nguyệt mím môi, lộ rõ vẻ hưởng thụ và thích .
Bữa cơm tối đó về chủ đề trò chuyện đều xoay quanh việc đám cưới của bốn nên tổ chức thế nào.
Lương Chiêu Nguyệt và Dư Miểu tham gia nhiều, đều là Châu Vân Xuyên và Ứng Triệt chuyện với bố của Dư Miểu.
Hai đàn ông nghiêm túc, thậm chí còn tìm giấy b.út để ghi chép, y như những học sinh chăm chú giảng lớp.
Lương Chiêu Nguyệt và Dư Miểu ở một bên nén , nhưng hai cũng thực sự cảm thấy ngọt ngào và ấm áp.
Dù thì chuyện thế , một khi bên nam quan tâm và chủ động hơn, thì con đường hôn nhân cũng sẽ tương đối dễ hơn nhiều.
Trên mạng đều , ngày tháng , đàn ông chút lụy tình.
Vì , Lương Chiêu Nguyệt và Dư Miểu cũng phiền họ, họ đang bàn chuyện đám cưới, hai cô liền lên phòng ngủ lầu.
Dư Miểu đưa cuốn album ảnh cho cô, : “Cuốn album mà mấy hôm dặn dặn , tớ giữ gìn cẩn thận cho đấy.”
Lương Chiêu Nguyệt v**t v* bìa sách dần ố vàng theo năm tháng, ôm lấy cô bạn: “Cảm ơn , Miểu Miểu.”
Dư Miểu : “Bao nhiêu năm còn khách sáo với tớ thế, tớ cho , chính là quá dễ chịu, cứ sợ nợ khác cái gì, kết hôn thể như , đặc biệt là với Châu Vân Xuyên, nắm chắc , đầu diễu võ dương oai, hiểu ?”
Lương Chiêu Nguyệt : “Toàn bộ gia sản của đều ở chỗ tớ, tớ lo.”
“Chậc chậc, xem đắc ý kìa.”
đến đây, Dư Miểu quả thực cảm khái: “Tớ còn tưởng chỉ cho lệ thôi, ngờ đó trực tiếp chuyển hết cho . Hy vọng cũng là , đừng đau lòng nữa.”
Lương Chiêu Nguyệt : “Sẽ . Tớ và , chúng tớ đều sẽ sống thật .”
Về con Châu Vân Xuyên, Dư Miểu thêm nữa: “Dù thì mấy năm xác định chắc chắn , nhận định là . Bây giờ tớ coi như chứng kiến, yêu một điên cuồng đến mức nào.”
Lương Chiêu Nguyệt cúi đầu, cuốn album đó : “Tớ yêu , và cũng xứng đáng để tớ yêu.”
Dư Miểu véo má cô : “Được , yêu nhất là , ngay cả tớ cũng sang một bên, nhưng tối nay hai thật sự ở nhà ? Trên lầu phòng trống đấy.”
Lương Chiêu Nguyệt ôm c.h.ặ.t cuốn album : “Lần tớ chỉ hai ngày nghỉ, tối mai về Bắc Thành , tối nay ở nhà cũ một đêm.”
“Đã dọn dẹp ?”
“Dọn , cho dọn dẹp , cũng chăn ga , qua đó là thể ở .”
Dư Miểu cũng còn gì để “Cũng khá tỉ mỉ đấy, , sáng mai qua nhà ăn cơm, trưa mai chúng đến Nam Phổ Đà thắp hương.”
Khoảng chín giờ tối, Lương Chiêu Nguyệt và Châu Vân Xuyên rời khỏi nhà Dư Miểu, đến nhà cũ.
Nhà cũ gần đường Trấn Hải, là kiến trúc kiểu cũ, một khu dân cư cổ, tầng lầu cũng cao, phần lớn cao 1-2 tầng, hẻm cũng hẹp, vì gần đường Trung Sơn hơn, nên về đêm sẽ tương đối ồn ào hơn một chút.
Xe chạy đến ngã rẽ thì nữa.
Lương Chiêu Nguyệt bảo tài xế về khách sạn nghỉ ngơi, cô và Châu Vân Xuyên tự bộ .
Dọc đường đều đèn, ánh đèn màu cam và ánh sáng đường phố mờ ảo chiếu sáng cả một con đường, xa xa truyền đến tiếng ồn ào náo nhiệt, hai chậm rãi trong con hẻm yên tĩnh, nhất thời chút ấm áp.
Châu Vân Xuyên hỏi: “Lúc nhỏ em thường con đường ?”
Con đường đá chút cũ kỹ, những viên đá mài đến sáng bóng, còn những viên thì đen kịt, Lương Chiêu Nguyệt con hẻm yên tĩnh, tiếng và tiếng TV chúc mừng năm mới từ những khu dân cư hai bên vọng , cô khoác tay , ngẩng đầu bầu trời đêm đỉnh đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dem-xuan-nong-nan/chuong-105-dem-nay-anh-rat-muon-lam-vai-chuyen-vui-ve-voi-em.html.]
Bầu trời đêm nay cũng tệ, trong và sạch, nếu kỹ, còn thể thấy cả những vì .
Đây là con đường mà lúc nhỏ cô qua vô , buổi tối tan học của lớp tự học muộn, đường về nhà quá yên tĩnh và cô đơn, cô luôn thỉnh thoảng ngẩng đầu lên bầu trời .
Và lúc đó, ông nội cũng luôn đến tìm, hai ông cháu luôn gặp giữa đường.
Đó là chuyện của lâu lâu về .
Lương Chiêu Nguyệt nghiêng mặt : “Phải, con đường bắt buộc mỗi ngày học và tan học.”
Sau đó cô “Rất hẹp đúng , lẽ hôm nay bao giờ con đường hẹp như .”
Lời quả thực đúng, gia thế của Châu Vân Xuyên định sẵn môi trường sống của sẽ quá tệ, hơn nữa thứ gì, bất cứ lúc nào cũng giúp lo liệu, chỉ cần kết quả và tận hưởng dịch vụ là .
Châu Vân Xuyên : “Sau con đường sẽ cùng em.”
Lương Chiêu Nguyệt tự nhiên hiểu “con đường” chỉ đơn thuần là con hẻm hẹp mắt, mà còn là con đường của tương lai.
Cô : “Được, bây giờ chúng về nhà.”
Về đến nhà là chuyện của hai mươi phút .
Nhà cũ vì thường xuyên dọn dẹp bảo dưỡng, nên bước cứ như ở bên trong, chút mùi bụi bặm nào.
Châu Vân Xuyên dặn dò , nên bộ ngôi nhà đều dán câu đối, đèn cũng đều bật sáng.
Vừa đẩy cửa , hiện mắt hai chính là một khung cảnh khí lế Tết.
Đây là đầu tiên khi ông nội mất, Lương Chiêu Nguyệt thấy ngôi nhà dáng vẻ của lễ Tết như .
Cô , trong mắt lấp lánh lệ.
Châu Vân Xuyên nắm lấy tay cô : “Chúng về nhà .”
Bước nhà, Lương Chiêu Nguyệt đầu tiên đưa Châu Vân Xuyên đến di ảnh của ông nội chuyện một lúc, xong, cô đưa Châu Vân Xuyên phòng.
Căn nhà ông nội để cho cô chỉ một tầng, cộng thêm nửa tầng hai. Cô và ông nội đều ở tầng , tầng thì dùng để chứa đồ.
Lương Chiêu Nguyệt : “Thực là tầng mùa hè quá nóng, mùa đông quá lạnh, còn là những tòa nhà ở đây đều khá cũ, nhiều dọn , cho thuê nhà, ở quá tạp nham, buổi tối ở tầng , một già một trẻ chúng em an lắm.”
Châu Vân Xuyên , một nữa : “Ông nội, ông thương em.”
Lương Chiêu Nguyệt đỡ xuống, rót cho một ly nước, đó xuống bên cạnh , : “Đó là đương nhiên, ông là một tư tưởng tân tiến, lúc khi còn khó khăn, hàng xóm đều khuyên ông, con gái nhiều sách gì, sớm ngoài thuê tìm mà gả , còn thể cho ông dưỡng lão, ông trực tiếp mắng , con gái nhà ông ông hành hạ như , còn tính kế đến cháu gái nhà , ý đồ gì, tức giận một thời gian dài thèm chuyện với ông.”
Lương Chiêu Nguyệt , trong giọng là sự cảm khái.
Châu Vân Xuyên nắm lấy tay cô : “Ông nội của em đúng , con gái nhiều sách, thể thấy thế giới lớn hơn, lựa chọn cũng nhiều hơn. Sau cho dù em chỉ một , em cũng thể nhiều cách để lựa chọn cuộc sống.”
Cô gật đầu “Em cảm ơn ông nội, vì ông em mới thể xa như , vì ông bây giờ em mới nhiều lựa chọn, còn vì ông, em mới thể đến Bắc Thành, đó gặp .”
Châu Vân Xuyên nghiêng mặt, hôn lên má cô : “Sau chúng thời gian thì thường xuyên về đây. Nhà để trống lâu, dễ xuống cấp.”
Lương Chiêu Nguyệt trêu chọc : “Anh nhiều thời gian để trống như ?”
“Có,” một cách trịnh trọng “Sau thời gian của đều là của em, chúng nửa tháng về một . Anh cũng xem nơi , xem nơi em lớn lên lúc nhỏ.”
“Được, nhiều thời gian, chúng thể về đây ở vài ngày, coi như là nghỉ dưỡng cũng , đặc biệt là mùa hè ở đây thời tiết , biển .”
Thời gian muộn, ngày mai còn dậy sớm, tắm rửa qua loa hai lên giường ngủ.
Điều kiện phòng tắm ở nhà cũ cũng , hai ở khách sạn đều tắm , nên lúc chỉ cần rửa chân rửa mặt đ.á.n.h răng, một bộ đồ ngủ là thể ngủ.
Giường của Lương Chiêu Nguyệt là loại khung giường cũ từ lâu đây.
Giường tương đối cao hơn so với bây giờ, hơn nữa hai bên và phía đều bao bọc bằng gỗ, mùa hè thể mắc mùng chống muỗi.
Lên giường, trong phòng chỉ còn một ngọn đèn tường màu cam, ngọn đèn vẫn là do Châu Vân Xuyên cho sắp xếp, hoặc chính xác hơn, đèn trong căn nhà , về cơ bản đều mới.
Châu Vân Xuyên chỉ thể ngửa, nên Lương Chiêu Nguyệt nghiêng đối mặt với , lúc cô dựa vai : “Anh từng ngủ loại giường đúng ?”
Châu Vân Xuyên suy nghĩ một chút : “Ngủ , lúc còn nhỏ, bà nội một chiếc giường tương tự.”
Lương Chiêu Nguyệt từng thấy chiếc giường đây của Liễu Y Đường, thể quy cách và chất liệu đó thể đặt trong viện bảo tàng đồ cổ sưu tầm.
Cô : “Giường của bà nội loại đó và loại của em giống , loại đó cao cấp hơn nhiều.”
“Đều là công cụ để ngủ, đều như cả.”
Biết đang an ủi , Lương Chiêu Nguyệt trong lòng ngọt ngào.
Vì lúc , đang hạ bao dung.
Qua một lúc, Lương Chiêu Nguyệt nhỏ giọng : “Thật sự sẽ tổ chức đám cưới tháng mười năm nay ?”
Châu Vân Xuyên lập tức nắm lấy tay cô “Em ? Hay là hối hận ?”
“Không mà.”
“Vậy là ?”
Im lặng vài giây, Lương Chiêu Nguyệt : “Hình như chúng năm đó xác định mối quan hệ tháng mười thì .”
Nghe , Châu Vân Xuyên khỏi mỉm : “Chú đưa vấn đề đúng lúc, tháng mười, đối với và em đều là một tháng đặc biệt.”
Châu Vân Xuyên nghiêng mặt, cô, : “Lần , nhất định sẽ cho em một sự viên mãn.”
Lương Chiêu Nguyệt mím môi: “Viên mãn thế nào?”
Châu Vân Xuyên mắt , đuôi mắt cong lên, ánh đèn, trông đa tình mà dịu dàng.
Anh nghiêng , đối mặt với cô, đó ôm lấy eo cô, kéo về phía , cùng lúc đó, một giọng trầm thấp mà dễ vang lên.
“Thời cơ tối nay đúng lắm, nhưng mà… vài chuyện vui vẻ với em chiếc giường .”