Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn - Chương 136: Tiểu Lê Không Phải Là Mang Thai Rồi Chứ?

Cập nhật lúc: 2026-02-22 07:30:31
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lê Hân, chỉ đơn giản là "bà dì" ghé thăm: "..."

 

Cô đang định gì đó thì Tiểu Đỗ, robot nhà ăn lấy cơm, đúng lúc trở .

 

Hạ Vũ Bác tình cờ ngay đường của Tiểu Đỗ. Tiểu Đỗ đến bên cạnh ông, cảm biến phát hiện phía vật cản, lập tức vòng qua ông.

 

"Ăn cơm thôi, ăn cơm thôi!" Sau khi , Tiểu Đỗ bắt đầu gọi .

 

Hả?

 

Hạ Vũ Bác thấy tiếng bánh xe lăn, chút tò mò đ.á.n.h giá Tiểu Đỗ. Ông cũng từng Viện Nghiên Cứu hình như mới chế tạo một con robot lấy cơm gì đó, nhưng vì nó chủ yếu chỉ để lấy cơm trong viện nên ông cũng để ý lắm, đây là đầu tiên ông thấy Tiểu Đỗ.

 

"Hề hề~ Tới tới ..." Đỗ Bằng thấy tiếng "con trai cưng" của , vội vàng xoa xoa tay từ phòng nghiên cứu lấy cơm. Vừa đụng khuôn mặt uy nghiêm của Hạ Vũ Bác, vội vàng bỏ cái tay đang xoa xoa lấm lét xuống, nghiêm trang thẳng tắp.

 

"Chào... chào Lão Tư lệnh!" Đỗ Bằng vội vàng chào hỏi Hạ Vũ Bác.

 

Anh Lê Hân, đoán ngay Hạ Vũ Bác chắc chắn là tin Lê Hân khỏe nên đặc biệt đến thăm cô.

 

Hai ông cháu nhà họ Hạ , đối với Lê Hân quả thực coi trọng!

 

"Không cần câu nệ như ." Hạ Vũ Bác xua tay, hiệu cho Đỗ Bằng cần căng thẳng.

 

Nói lý thì, ông cũng chỉ là một ông già bình thường, chỉ là mặt mũi chút nghiêm túc thôi, cũng cần thiết để mỗi gặp ông đều sợ đến mức chứ?

 

Nếu để cháu dâu ngoan của ông hiểu lầm ông là một ông nội nghiêm khắc thì chút nào.

 

"Vâng ạ... Lão Tư lệnh, ngài vẫn ăn cơm đúng ạ? Phần của biếu ngài." Đỗ Bằng suy nghĩ một chút, chủ động dâng phần cơm hộp tay lên.

 

Hạ Vũ Bác buổi trưa qua đây, chắc chắn là ăn cơm, Tiểu Đỗ lấy cơm theo lượng , cũng thể để Lão Tư lệnh đói bụng .

 

"Cảm ơn, nhưng cần , ăn ở đây." Hạ Vũ Bác lắc đầu từ chối.

 

"Vâng !" Trong lòng Đỗ Bằng vui vẻ, thế thì quá, đỡ chạy một chuyến nữa nhà ăn.

 

"Phần của Hân Hân cũng cho , thể ăn hai phần." Chưa đợi vui mừng bao lâu, Hạ Vũ Bác đột nhiên .

 

Lê Hân ông , cũng chắc chắn là ông đưa cô về.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Tuy nhiên Hạ Vũ Bác đối với cô cũng là xuất phát từ sự quan tâm, Lê Hân cảm thấy lời ông đó cũng vấn đề gì, vẫn là nên dưỡng thể thì quan trọng hơn.

 

"Ông nội, ông đợi cháu thu dọn một chút." Lê Hân suy nghĩ .

 

"Được." Hạ Vũ Bác gật đầu, bảo cô nhanh , đồng thời cầm điện thoại bàn của Viện Nghiên Cứu gọi một cuộc, bảo đồ ăn đưa đến khu tập thể.

 

Đỗ Bằng: "!"

 

Anh cầm hai hộp cơm, vẻ mặt khiếp sợ Hạ Vũ Bác, căn bản phản ứng kịp.

 

Tình huống , rốt cuộc là phát triển thế nào mà ăn hai phần cơm?

 

Hạnh phúc đến cũng quá đột ngột !

 

"Chiều nay Hân Hân xin nghỉ về nhà nghỉ ngơi, giấy xin phép giúp con bé nhé." Hạ Vũ Bác gọi điện xong, tới dặn dò Đỗ Bằng.

 

"Cái ... thành vấn đề." Đỗ Bằng gật đầu, Lê Hân cùng Hạ Vũ Bác rời khỏi Viện Nghiên Cứu, một cầm hai hộp cơm, ánh mắt còn chút mờ mịt...

 

Lê Hân theo Hạ Vũ Bác cùng về nhà, về đến nhà lâu thì đưa cơm tới, đựng trong mấy cái hộp.

 

"Ông cháu gầy thế , sức khỏe ? Bây giờ cháu tẩm bổ nhiều , thằng nhóc Hạ Bắc Thần cũng thế, quá thể hiện sự quan tâm, cháu đừng khách sáo, cứ việc mắng nó!" Hạ Vũ Bác , mở mấy cái hộp .

 

Trong một hộp cơm nhỏ, mở là trứng gà đường đỏ, Hạ Vũ Bác đẩy nó đến mặt Lê Hân, đặc biệt chuẩn cho cô.

 

"Bà nội thằng bé đều ăn cái , tác dụng, cháu mau tranh thủ lúc còn nóng mà ăn ." Hạ Vũ Bác giục cô.

 

Trứng gà đường đỏ còn bốc nóng, thể thấy mới xong lâu.

 

Lê Hân , cảm thấy hốc mắt đột nhiên nóng lên, cảm giác khác quan tâm thế , thật sự cảm động.

 

Cô cúi đầu, ăn từng miếng nhỏ, Hạ Vũ Bác thấy cô ăn cũng vui vẻ, mở hộp đựng cơm và thức ăn , tổng cộng hai phần, ông định ở đây ăn cùng Lê Hân.

 

"Cảm ơn ông nội." Ăn cơm xong, Lê Hân vẫn nhịn lời cảm ơn.

 

Không chỉ là cảm ơn bữa cơm , mà còn là sự quan tâm của ông cụ đối với .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dem-quan-hon-my-nhan-om-yeu-bi-thu-truong-an-tuong-du-hon/chuong-136-tieu-le-khong-phai-la-mang-thai-roi-chu.html.]

 

Tuy rằng nhà họ Hạ chỉ ông cụ và Hạ Bắc Thần hai , nhưng cho cô ở thế giới khác cũng , ấm gia đình.

 

"Đứa nhỏ ngốc, một nhà cảm ơn cái gì." Hạ Vũ Bác vui vẻ thu dọn hộp cơm ăn xong, "Ông đây, cháu ở nhà nghỉ ngơi cho , đừng để mệt, chúng nên xin nghỉ thì xin nghỉ, cháu là con gái thể so bì với đám đàn ông ."

 

Hạ Vũ Bác thế cô bé , cha nuôi bỏ đói thành thế , thể yếu ớt như gà con, đều khó chịu như còn cố chống đỡ, cũng là quá liều mạng!

 

"Vâng, cháu ạ."

 

Hạ Vũ Bác dặn dò xong, mang theo mấy hộp cơm luôn, ngay cả bát cũng để cho Lê Hân rửa.

 

Lê Hân tiễn ông cụ , sự khó chịu thể quả thực cho cô chút mệt mỏi, hơn nữa t.h.u.ố.c giảm đau uống lúc cũng cho cô bắt đầu chút buồn ngủ.

 

Cô cũng cố gượng, bộ đồ ngủ, liền lên giường ngủ...

 

Lúc chạng vạng tối, Hạ Bắc Thần khi kết thúc huấn luyện liền qua Viện Nghiên Cứu đón , đợi ở cửa một lát cũng thấy Lê Hân .

 

Anh dứt khoát trong Viện Nghiên Cứu, bên trong mấy , đến giờ là tan tầm về luôn, lúc nghiên cứu gì thì những nghiên cứu viên cũng sẽ ở lì trong viện.

 

Việc cạnh tranh cũng tùy tình hình.

 

Hạ Bắc Thần một vòng cũng thấy bóng dáng Lê Hân , khỏi chút nghi hoặc.

 

"Lão Đỗ, vợ ?" Hạ Bắc Thần tìm Đỗ Bằng vẫn còn đang ở trong phòng nghiên cứu để hỏi.

 

"Hả?"

 

Đỗ Bằng thấy là thì cũng kinh ngạc, Lê Hân buổi trưa mà, Hạ Bắc Thần còn qua đây gì?

 

Anh vẻ mặt đầy nghi hoặc từ phòng nghiên cứu , còn về việc Hạ Bắc Thần gì với , căn bản kỹ.

 

"Cô ? Sao ở trong Viện Nghiên Cứu?" Hạ Bắc Thần nhíu mày, lập tức chút lo lắng.

 

Không thấy Lê Hân, hơn nữa còn là lúc cô đang khỏe, điều cho Hạ Bắc Thần thể lo lắng.

 

Hơn nữa đó dặn dò Đỗ Bằng là Lê Hân khỏe, cho nên cũng thể nào phái Lê Hân ngoài việc mới đúng.

 

"Hả? Cậu ?" Đỗ Bằng vẻ mặt kinh ngạc, thể tin nổi Hạ Bắc Thần, "Buổi trưa Lão Tư lệnh qua đây, xin nghỉ cho đồng chí Tiểu Lê, đồng thời đưa cô về mà."

 

Đỗ Bằng , ánh mắt hồ nghi quét một vòng Hạ Bắc Thần.

 

Lão Tư lệnh là ông nội của Hạ Bắc Thần, chuyện như cho ?

 

Xem Hạ Bắc Thần - đứa cháu trai , ở chỗ Lão Tư lệnh lăn lộn cũng khá t.h.ả.m, thế còn quan trọng bằng cháu dâu của nữa!

 

Đỗ Bằng trộm trong lòng, đồng thời quên đ.â.m một d.a.o tim Hạ Bắc Thần: "Lão Tư lệnh với ?"

 

Hạ Bắc Thần: "..."

 

Sự im lặng của , chấn động điếc tai.

 

Anh thật sự , ông nội căn bản hề thông báo cho .

 

"Hân Hân hôm nay ở Viện Nghiên Cứu tình hình ?" Hạ Bắc Thần ngẫm nghĩ, vẫn yên tâm hỏi một câu.

 

Ông nội đột nhiên đưa Lê Hân về, chút lo lắng, là Lê Hân thực sự quá khó chịu, chịu nổi nữa mới xin nghỉ về nhà .

 

"Ừm... ngoại trừ sắc mặt chút kém, những cái khác đều khá , vấn đề gì lớn." Đỗ Bằng để ý .

 

Anh nửa ngày nay cũng cảm thấy Lê Hân nghiêm trọng đến mức nào, thậm chí cảm giác hai ông cháu nhà họ Hạ đều chút quá căng thẳng .

 

Khoan , đang yên đang lành, bọn họ một hai đều căng thẳng như gì?

 

"Tiểu... Đồng chí Tiểu Lê, sẽ là m.a.n.g t.h.a.i chứ?" Đỗ Bằng đột nhiên kinh hô, suy nghĩ , cảm thấy hình như cũng chỉ như mới khiến cho cả nhà đều căng thẳng như thế.

 

Ở đây còn một , còn tưởng tượng hơn cả .

 

Hạ Bắc Thần cạn lời, cảm giác nếu cứ tiếp tục thế , bệnh tình của Lê Hân sẽ đồn đại càng ngày càng thái quá, đám , trí tưởng tượng quả thực cần quá lớn như .

 

"Không , mang thai." Hạ Bắc Thần bất lực giải thích.

 

Anh tiếp tục ở đây đôi co với Đỗ Bằng nữa, vội vàng xoay rời khỏi Viện Nghiên Cứu.

 

 

Loading...