Đế Vương Nghiệp - 1

Cập nhật lúc: 2026-02-07 04:56:44
Lượt xem: 59

 

 

 

Có lời đồn rằng vị hoàng của gần đây mê mệt một kỹ nữ ở Giáo Phường Ti, lưu luyến quên lối về, tiếc vắng vẻ Vương phi tẩu t.ử. Tẩu tìm lóc mấy .

Ám vệ hồi bẩm, hoàng của cũng mê mẩn ả kỹ nữ , ngày ngày vây quanh bên nàng , một tiếng tỷ tỷ hai tiếng tỷ tỷ, còn thiết hơn cả gọi chị ruột .

Ngay cả vị hôn phu từ đến nay luôn lạnh lùng cự ngàn dặm của , đương triều Nhất phẩm Đại tướng quân, cũng thu hút, nhiều ghé thăm.

Mà nữ t.ử chốn phong trần khiến bọn họ điên đảo , đều cùng là một .

Sau khi xong, phản ứng đầu tiên của là lấy Ngọc tỷ của Phụ hoàng đập hạt óc ch.ó. Ta ăn, gõ ngón tay xuống bàn "cộp cộp".

"Mộ Luyến Tuyết? Có chút thú vị..."

"Ngọc Nghiên! Mang ả đến đây cho !"

Phụ hoàng ban cho một ám vệ tên Ngọc Nghiên, võ công cao cường, hiệu suất cực , tàn nhẫn và ít .

Ta dứt lời, đầy một nén nhang, Mộ Luyến Tuyết trói gô ném xuống mặt .

Mộ Luyến Tuyết trói c.h.ặ.t t.a.y chân, miệng nhét giẻ, mặt đất, tóc tai bù xù, hoa dung thất sắc. Phấn son mặt nước mắt lem nhem, ba phần giống , bảy phần giống quỷ.

Ta chút ái ngại Ngọc Nghiên: "Ngươi mang nàng đến kiểu gì ?"

Ngọc Nghiên mặt lạnh như tiền, nghiêm túc : "Đánh ngất, vác về!"

Ta: "À... Thật cũng cần thiết mang về theo cách đó."

Ta hiệu cho Ngọc Nghiên tháo miếng vải trong miệng Mộ Luyến Tuyết , ôn tồn hỏi: "Chính ngươi là kẻ cho hoàng đầu óc mê , khiến hoàng tẩu ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt ?"

Ban đầu, chỉ định hỏi vài câu, điều giải một chút. Nữ t.ử phong trần mà, chung quy cũng chỉ cầu tài, cho chút tiền đuổi , coi như dĩ hòa vi quý.

Không ngờ khẩu khí của Mộ Luyến Tuyết lớn vô cùng.

Thư Sách

"Ngươi là của Cố Liên Thành? Là Ung Vương phi sai ngươi tìm ?"

"Phụ nữ thời đại các đúng là teo tiểu não cả !"

"Đàn ông ngoại tình, tìm phụ nữ khác gây phiền toái, tại tự tìm nguyên nhân từ chính ?"

"Hoàng ngươi lấy Hoàng tẩu ngươi là do ép duyên, căn bản tình cảm! Hôn nhân tình yêu đối với phụ nữ là một sự t.r.a t.ấ.n, đây là đang giúp cô giải thoát!"

"Phụ nữ, cần tự tôn, tự cường, tự ái!"

Ta vốn là ngày thường , nhưng lúc cũng nàng chọc cho tức đến bật .

"Vậy ngươi vĩ đại quá nhỉ?"

Hoàng và hoàng tẩu là thanh mai trúc mã từ nhỏ, thành mười năm, con cũng sinh ba đứa, trong bụng tẩu còn đang mang một đứa nữa.

Yêu yêu, đến lượt nàng phán xét ?

Ta cố nén tính tình, nhẹ nhàng chuyện với nàng :

"Ngươi thê thất nhi nữ mà còn tằng tịu với , đây là cái gọi là tự tôn, tự cường, tự ái của ngươi ?"

Mộ Luyến Tuyết vẫn dõng dạc tuyên bố:

"Trong tình yêu, kẻ yêu mới là kẻ thứ ba!"

"Người Cố Liên Thành yêu là ! Lương Tú Hà dùng loại thủ đoạn hạ lưu , chỉ càng Liên Thành xa lánh cô hơn mà thôi!"

Ái chà, cái tính nóng nảy của , lập tức nhịn nổi nữa.

Ta đập bàn, gầm lên một tiếng: "Ngọc Nghiên! Băm nó cho !"

Ngọc Nghiên lệnh, lập tức lao lên túm lấy gáy nàng , định lôi ngoài xử lý.

Mộ Luyến Tuyết kinh hãi thất sắc, lớn tiếng kêu gào:

"Cố Phượng Ca! Ta khuyên ngươi mau thả !"

"Ta chính là nữ chính của quyển sách , là Hoàng hậu tương lai của ca ca ngươi! Ngươi – cái đồ nữ phụ độc ác – dám đối xử với như sẽ kết cục ! Ta khuyên ngươi bớt tìm đường c.h.ế.t..."

???

Ta cao giọng quát: "Ngọc Nghiên, băm vụn một chút!!!"

Cứ tưởng phụ nữ hoàng là kỳ nữ phương nào, hóa là kẻ đầu óc bệnh. Hôm nay xử lý nàng , ba chữ Cố Phượng Ca sẽ ngược!

Ai ngờ, của gió từ mà chạy tới.

"Hoàng tỷ! Đừng!"

"Tỷ hại Luyến Tuyết tỷ tỷ! Muốn c.h.é.m g.i.ế.t thì cứ nhắm đây !"

Nói thật, vốn định đ.á.n.h . Dù thế nào cũng là ruột thịt.

Năm đó Mẫu hậu vì sinh nó mà khó sinh, dẫn đến nguyên khí đại thương, năm tám tuổi liền qua đời. Trước lúc lâm chung, còn nắm c.h.ặ.t t.a.y dặn dò: "Phượng Ca, Tê Ngô là con. Sau Mẫu hậu còn nữa, con chăm sóc nó thật ."

Ta hơn Cố Tê Ngô 4 tuổi. Từ nhỏ đến lớn đều ghi nhớ di ngôn của Mẫu hậu, dốc lòng dạy dỗ, che chở nó hết mực.

khi thấy đứa em trai nâng niu trong lòng bàn tay, nay vì một ả đàn bà đắn mà quát tháo , còn cam tâm tình nguyện chịu tội khác, tim vẫn nhói lên một cái.

Ta cố kìm nén xúc động tẩn cho nó một trận, dịu giọng : "Cố Tê Ngô, về cung của ."

"Đây là chuyện lớn, trẻ con đừng xen , ?"

Cố Tê Ngô năm nay mới mười bốn tuổi, , đến đôi mắt đỏ hoe như con thỏ.

"Hoàng tỷ! Đệ trẻ con! Tỷ thể đừng lúc nào cũng quản ?"

"Có tỷ gì đó ? Có nên tỷ mới bắt nàng đến đây?"

Nó chạy lay tay : "Luyến Tuyết tỷ tỷ thật sự đối với ."

"Tỷ dạy hát: 'Vì đơn phương ngõ tối, yêu quỳ gối'..."

"Còn kể cho chuyện Bạch Tuyết và bảy chú lùn."

"Sinh nhật , tỷ còn 'bánh sinh nhật' cho ..."

À, ngày sinh nhật năm nay của nó, hình như là ngày Phụ hoàng bí mật phái Kỳ Sơn diệt phỉ, tự tay bêu đầu 108 tên cướp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/de-vuong-nghiep-ejcw/1.html.]

Cố Tê Ngô luyên thuyên một hồi, cuối cùng chốt một câu:

"Hoàng tỷ! Luyến Tuyết tỷ tỷ là quan tâm nhất đời , là với nhất."

"Tỷ mau thả tỷ , nếu ... nếu sẽ c.h.ế.t cho tỷ xem!"

Ta cảm thấy nó cũng chút lý lẽ. Ta – chị nuôi nó mười bốn năm trời – chẳng bằng một ả kỹ nữ nó mới quen vài tháng. Loại vô ơn bạc nghĩa thế , nếu Mẫu hậu mất sớm, tống cổ nó về lò nấu từ lâu .

Ngọc Nghiên quả đúng là một bản khác của , Cố Tê Ngô thế, nàng liền rút đoản đao bên hông , "keng" một tiếng ném xuống mặt Cố Tê Ngô.

Cố Tê Ngô , Ngọc Nghiên, cả ngẩn , quên cả . Nước mắt đọng ở hốc mắt, rớt xuống , thu về cũng xong.

Ta nhạt một tiếng. Tình huống trở nên vô cùng hổ.

Ngọc Nghiên thấy nó hồi lâu động đậy, nhíu mày : "Công chúa, Tấn Vương điện hạ kỳ lạ thật."

"Nói là c.h.ế.t cho chúng xem, đưa đao cho c.h.ế.t."

Sau đó nàng chớp đôi mắt tròn xoe hỏi Cố Tê Ngô: "Tấn Vương điện hạ, rốt cuộc ngài c.h.ế.t ?"

"Thuộc hạ còn đang chờ xem đây !"

Ta giả vờ trách cứ nàng một cái: "Đừng như ! Tấn Vương điện hạ chỉ là niên thiếu khinh cuồng, đùa chút thôi."

"Chứ thể thật sự vì một kỹ nữ mà vứt bỏ tính mạng của chứ?"

Cố Tê Ngô tuổi trẻ bồng bột, chịu nổi phép khích tướng , liền chộp lấy đoản đao của Ngọc Nghiên, "soạt" một cái rút , kề lên cổ .

"Hoàng tỷ! Nếu tỷ thả Luyến Tuyết tỷ tỷ, sẽ c.h.ế.t ngay mặt tỷ!"

"Đệ là ruột duy nhất của tỷ, tỷ hứa với Mẫu hậu sẽ chăm sóc cả đời! Tỷ thể nuốt lời!"

Mộ Luyến Tuyết thấy Cố Tê Ngô vì nàng mà tính mạng cũng cần, cảm động đến rơi nước mắt.

"A Ngô! Chàng thật ngốc, mà ngay cả mạng sống cũng cần."

Sau đó nàng phẫn nộ trừng mắt : "Cố Phượng Ca, ngươi đừng tưởng rằng chúng sẽ sợ ngươi!"

"Ta là nữ chính thiên mệnh, bất khuất kiên cường, càng ngăn cản càng hăng hái!"

"G.i.ế.t c.h.ế.t , chỉ càng mạnh mẽ hơn..."

Nàng còn hết câu, Ngọc Nghiên nhét giẻ miệng chặn .

"Người phụ nữ lời rác rưởi nhiều quá..."

"Một ả kỹ nữ mà cũng xứng xưng là thiên mệnh mặt Điện hạ ???"

Tuy đẻ mất sớm, bên ngoài đồn đại ốm yếu bệnh tật, nhưng đường đường là Trưởng Công chúa, là hòn ngọc quý tay Phụ hoàng. Bị chỉ mũi mắng như hôm nay đúng là đầu tiên.

Ngọc Nghiên thấy sắc mặt , nhíu đôi mày thanh tú hỏi: "Công chúa, bây giờ ?"

Ta Cố Tê Ngô chân, Mộ Luyến Tuyết, day day trán cố nén sự nỡ trong lòng, lệnh cho Ngọc Nghiên lôi Cố Tê Ngô đ.á.n.h m.ô.n.g một trận.

Ngọc Nghiên là ám vệ do Phụ hoàng đích huấn luyện, về phương diện t.r.a t.ấ.n cực kỳ chuyên nghiệp. Nàng chọn chỗ nào đau nhất để đ.á.n.h mà gây tổn thương nội tạng, thậm chí để sẹo.

Khi đ.á.n.h Cố Tê Ngô, nàng cẩn thận. Cố Tê Ngô từ đầu đến cuối gào vô cùng to.

Còn khi đ.á.n.h Mộ Luyến Tuyết thì khách khí như , mới vài cái đ.á.n.h ngất .

Ta cái m.ô.n.g đỏ ch.ót của Cố Tê Ngô, chống trán vẻ ưu sầu. trong lòng thầm nghĩ: Đánh sướng thật! Quả nhiên, đ.á.n.h nhân lúc còn sớm!

cũng là chị ruột của nó. Cho nên đ.á.n.h xong thì trấn an một chút. Đệ tuy nên nết, nhưng cũng thể chắp tay nhường cho ngoài , đúng ?

Ta rưng rưng nước mắt: "Đệ tưởng rằng khi tỷ đ.á.n.h , lòng tỷ đau ?"

"Đánh , đau ở lòng tỷ a!"

"Mẫu hậu mất khi mới 4 tuổi, lúc tỷ cũng chỉ mới 8 tuổi. Bao năm nay tỷ ngậm đắng nuốt cay nuôi khôn lớn, kết quả vì một ả kỹ nữ mà lấy tính mạng uy h.i.ế.p ..."

"Tim tỷ... đau quá..."

Ta ôm n.g.ự.c, đưa mắt hiệu cho Ngọc Nghiên.

Ngọc Nghiên thấy thế lập tức nhập vai, kích động đỡ lấy : "Công chúa, chứ?"

"Có bệnh tim tái phát ?"

"Có cần thuộc hạ truyền Vệ ?"

Ta từ nhỏ quá thông minh sắc sảo, Phụ hoàng bảo lấy bộ mặt ốm yếu để che mắt đời, tuyên bố bẩm sinh mắc bệnh tim. Vì thế, sự cưng chiều thiên vị dành cho đều trở thành điều hiển nhiên.

Năm nay tròn 18 tuổi, là đất phong lớn nhất trong các hoàng t.ử hoàng nữ, ban thưởng nhiều nhất, phủ Công chúa quy cách cao nhất, tư binh trong phủ ước chừng 3000 .

Vệ là mưu sĩ của , am hiểu binh pháp và y thuật, đối ngoại chỉ xưng là thầy t.h.u.ố.c trong phủ.

Cố Tê Ngô đ.á.n.h m.ô.n.g nở hoa, còn kịp , thấy sắc mặt tái nhợt liền lăn bò nhào tới.

"Hoàng tỷ! Tỷ Hoàng tỷ?"

Ta để nó đỡ, yếu ớt xuống, nhận lấy "Bảo Tâm Hoàn" Ngọc Nghiên đưa tới, uống một ngụm nước, lúc mới "hồi phục" đôi chút, nở nụ nhàn nhạt với Cố Tê Ngô.

Ta giơ tay xoa mặt Cố Tê Ngô, ôn nhu : "A Ngô lớn , nhưng mà... cũng để nàng gọi là A Ngô ?"

"Ta cứ tưởng, cái tên chỉ tỷ tỷ mới gọi thôi chứ."

Cố Tê Ngô từ nhỏ bảo bọc quá kỹ, nên tính tình đơn thuần, vẻ thông minh cho lắm. Nghe , mặt nó hiện lên tia áy náy.

Ta hiệu cho Ngọc Nghiên lôi Mộ Luyến Tuyết , nắm lấy tay Cố Tê Ngô, thấm thía : "A Ngô, thấy tỷ nhẫn tâm ?"

một cái, bĩu môi gì. ý tứ trong mắt quá rõ ràng.

Cái đồ vong ân bội nghĩa !

Ta cố nén cơn giận, nhẹ nhàng : "Vậy nàng gì với tỷ ?"

"Nàng ... nàng là Hoàng hậu tương lai của Hoàng , chúng đối đầu với nàng sẽ kết cục ."

Nói đến đây, giọng khựng một chút: " mà... Đệ mới là đích t.ử (con dòng chính) cơ mà."

Ta đến đây thôi, điểm đến là dừng.

Nói xong, cho đưa nó về.

"Về , tỷ mệt ."

"Đệ cũng mười bốn , còn là trẻ con nữa, hôm nào bàn chuyện hôn nhân cho thôi."

 

Loading...