Đế Thai Kiều - Chương 143
Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:03:22
Lượt xem: 17
Phía sau noãn các có một bể suối nước nóng, bốn phía chạm khắc hoa văn, đáy bể có ba con cẩm lý nhiều màu.
Nước sóng sánh, cẩm lý rất sống động, như đang bơi lội trong nước.
Ngu Ấu Ninh cũng từng cùng Thẩm Kinh Châu ở trong bể tắm, nhưng như đêm nay vậy, vẫn là lần đầu tiên.
Ngu Ấu Ninh giãy giụa cố gắng nhảy ra khỏi vòng tay Thẩm Kinh Châu, giọng nói lắp bắp: “Ta, ta tự mình được mà.”
Bể tắm lượn lờ hơi nước, làn khói nhẹ từng đợt từng đợt bay lên.
Thẩm Kinh Châu khẽ cười, làm theo lời nàng.
Hai chân đặt lên thảm da dê, Ngu Ấu Ninh vẫn cảm thấy khó tin, nàng ngơ ngác nhìn Thẩm Kinh Châu.
Không thể tin được Thẩm Kinh Châu lại dễ nói chuyện như vậy.
Thẩm Kinh Châu không nhanh không chậm, ung dung nâng mắt: “Sao vậy, chẳng phải điện hạ muốn tắm sao?”
Chiếc áo lông màu xanh thẫm khoác trên vai Ngu Ấu Ninh, dù đã được lau bằng khăn lụa, nhưng Ngu Ấu Ninh vẫn cảm thấy kỳ quái.
Quay người tiến lên một bước, Ngu Ấu Ninh nhận ra Thẩm Kinh Châu vẫn đứng yên tại chỗ, nàng cứng người quay lại, môi đỏ khẽ mở.
“Bệ hạ, bệ hạ còn không đi sao?”
Ngu Ấu Ninh liếc ra ngoài cửa sổ, lúng túng kéo rèm, nói năng lộn xộn.
“Trời, trời đã muộn rồi, bệ hạ nên nghỉ sớm đi.”
Hơi thở gấp gáp, lộ rõ sự khẩn trương bất an của chủ nhân.
Nơi lòng bàn tay Ngu Ấu Ninh toát ra những giọt mồ hôi, nàng không an lòng nhìn Thẩm Kinh Châu.
Thẩm Kinh Châu nhướng mày: “Điện hạ không muốn ta ở lại sao?”
Ngu Ấu Ninh thẹn thùng trợn to mắt, vội vàng bật thốt lên biện minh: “Ta ta ta, ta có bao giờ nói muốn chàng ở lại đâu?”
Thẩm Kinh Châu cong môi: “Vậy trước đó điện hạ nói… là ý gì?”
Ngu Ấu Ninh suýt cắn đứt lưỡi mình: “Ta, ta đó là…”
Càng giải thích càng rối, trong đầu Ngu Ấu Ninh như bùn nhão, “Ta, ta căn bản không phải… Chàng chớ xuyên tạc ý của ta!”
Ngu Ấu Ninh ngẩng mặt lên, chợt nhận ra mình còn có khế đất của phủ đệ này. Nàng nâng hai mắt lên, có chút “ỷ đất khinh người.”
“Đây là phủ công chúa của ta, đương nhiên là ta nói mới tính.”
Thẩm Kinh Châu cười hai tiếng: “Điện hạ thế này là đang đuổi ta về cung sao?”
Trong thiên hạ này, không có nơi nào mà không phải vương thổ.
Ngu Ấu Ninh nào có cái gan này.
Nàng rũ mắt, nhìn chòng chọc vào mũi chân: “Ta đâu dám.”
Nàng chậm rãi tiến lên hai ba bước, đạp lên mu bàn chân Thẩm Kinh Châu, nhanh chóng chạm nhẹ vào môi hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/de-thai-kieu/chuong-143.html.]
Nàng giọng nói nhẹ nhàng: “Bệ hạ, chàng về phòng trước đi…”
Hai từ cuối cùng chưa kịp thốt ra, bỗng nhiên cái ót của Ngu Ấu Ninh bị ai đó nâng lên, ấn về phía trước.
Thẩm Kinh Châu cúi xuống, làm sâu thêm cái chạm nhẹ của Ngu Ấu Ninh.
…
Ngày đông ấm áp, ánh nắng nhẹ nhàng chiếu xuống bậc thềm.
Ngu Ấu Ninh và Triệu Nhị ngồi bên bậu cửa, ánh nắng lấp lóe, xuyên qua màn sa, rơi xuống bàn tay trắng ngần của Ngu Ấu Ninh.
Mỗi bước mỗi xa
Nàng một tay ôm kim chỉ, ghé mắt nhìn Triệu Nhị bên cạnh.
Chiếc kim trong tay Triệu Nhị thiên biến vạn hóa, như bươm bướm bay lượn, không lâu sau, trên tay Triệu Nhị đã có thêm một chiếc túi hương.
Ngu Ấu Ninh há hốc mồm, vừa tò mò về sự khéo léo của Triệu Nhị, vừa ngạc nhiên về sự vụng về của mình.
Không thể trách nàng, Ngu Ấu Ninh từ trước đến nay đã quen làm quỷ, bóng quỷ vô thanh vô tức, biến hóa khôn lường.
Ngu Ấu Ninh có đôi tay khéo léo, có thể hóa thành hàng ngàn bàn tay quỷ, cũng có thể hóa thành cánh tay dài để dọa người.
Nhưng lại không thể cầm nổi kim chỉ.
Giá y của tân nương tử, thường do chính tay mình từng đường kim mũi chỉ làm thành.
Ngu Ấu Ninh háo hức muốn thử, nhưng lại thất bại ngay từ bước đầu——
Xâu chỉ.
Lỗ kim nhỏ, Ngu Ấu Ninh học theo Triệu Nhị, cầm cây kim hướng về ánh sáng, tốn sức lực vô cùng mới xâu được chỉ.
Ánh nắng rơi lên vai, Ngu Ấu Ninh ngồi trong bóng đổ, mặc bộ trang phục thêu hoa mẫu đơn đỏ trên nền lụa vàng, làn da trắng như tuyết.
Trên cổ tay đeo vòng vàng khắc hình song long khảm bảo thạch, mỹ nhân như tranh, đẹp không sao tả xiết.
Trời tháng Chạp, đáng lẽ phải lạnh lẽo, nhưng lưng Ngu Ấu Ninh lại toát mồ hôi.
Luống cuống tay chân, mồ hôi ướt đẫm.
Kim bạc dừng trên đầu ngón tay nàng, như thiêu thân không cánh, chẳng thể nhúc nhích.
Triệu Nhị nghiêng thân mình, chăm chú nhìn kim chỉ trong tay Ngu Ấu Ninh một lúc lâu.
Muốn nói lại thôi.
Lục tìm trong bụng một hồi, không tìm ra được một lời khen ngợi nào.
Nàng ta ngập ngừng: “Điện hạ, đường may này của người…”
Triệu Nhị cười gượng hai ba tiếng, ngượng ngùng nói: “Ta, ta còn chưa từng thấy đường may như vậy bao giờ.”
Ngu Ấu Ninh giương mắt sâu kín, cam chịu: “Thôi, ngươi cứ nói thật đi.”
Triệu Nhị vốn đã buồn cười, nghe vậy, “phụt” một tiếng bật cười ra.
“Lúc trước khi học nữ hồng, điện hạ nên học cùng ta.”