Đế Thai Kiều - Chương 126

Cập nhật lúc: 2025-03-31 19:21:33
Lượt xem: 76

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lúc sốt ruột không yên, bỗng nghe bên trong có tiếng tách trà va chạm.

Thẩm Kinh Châu giọng điệu chậm rãi, rõ ràng đã biết Ngu Ấu Ninh đang nghe lén.

“Đa Phúc, mời điện hạ vào đây.”

Trong giọng nói của Thẩm Kinh Châu hàm chứa ý cười, tựa như chế nhạo.

Ngu Ấu Ninh lộ vẻ ngượng ngùng, nhìn lên trời rồi lại nhìn xuống đất.

Đa Phúc vòng qua bình phong gỗ, khách khí khom người: “Điện hạ, mời vào bên này.”

Rồi quay lại, bảo cung nhân tiễn Lưu Lận trở về.

Ngu Ấu Ninh do dự, chần chừ một lúc, nâng váy chậm rãi bước vào trong.

Đôi giày thêu nhẹ nhàng đặt lên thảm lông da sói, sau bình phong lụa dệt, Thẩm Kinh Châu mặc thường phục cổ tròn hoa văn hạc màu đen, thanh quý lười nhác.

Ngu Ấu Ninh nghi hoặc nhíu mày: “Bệ hạ bị bệnh gì vậy? Ta vừa nghe thấy, Lưu thái y…”

Chưa dứt câu, Ngu Ấu Ninh bỗng nhiên mắt mở to, kêu lên một tiếng lao về phía Thẩm Kinh Châu.

“Thẩm Kinh Châu, chàng lấy đồ của ta làm gì?”

Ngu Ấu Ninh giương nanh múa vuốt, lao về phía giường.

Trước khi ra ngoài quên dọn dẹp, Ngu Ấu Ninh đã đặt quyển thoại bản trên giường, không ngờ giờ lại rơi vào tay Thẩm Kinh Châu.

Ngu Ấu Ninh quá quen thuộc với câu chuyện trong thoại bản, mặt nàng đỏ bừng: “Sao chàng có thể tùy ý lật xem đồ của ta! Chàng trả lại cho ta.”

Mỗi bước mỗi xa

Thẩm Kinh Châu tựa vào gối gấm xanh, bóng dáng không hề di chuyển nửa phần, ánh mắt nhẹ nhàng nâng lên.

Ngón tay thon dài của Thẩm Kinh Châu khẽ dừng trên quyển thoại bản, gõ gõ.

“Hóa ra Điện hạ vốn thích như vậy, chả trách đêm qua lại không thích?”

Ngu Ấu Ninh mở to mắt, phản bác: “Ta không có!”

Thẩm Kinh Châu cười hai tiếng: “Vậy tức là thích rồi?”

Mắt Ngu Ấu Ninh càng tròn xoe hơn: “Chàng chàng chàng… Cưỡng từ đoạt lý! Nói bậy nói bạ! Ta, ta nói thích bao giờ?”

Trước người phập phồng không ngừng, tai Ngu Ấu Ninh nóng bừng, như sắp bốc khói.

Thẩm Kinh Châu kiên nhẫn hỏi: “Vậy điện hạ thích kiểu gì?”

Hắn bày ra tư thái khiêm tốn hiếu học, không ngại học hỏi người dưới.

Ngu Ấu Ninh mím môi quay mặt đi, trên mặt vừa có tức giận vừa có xấu hổ.

Nàng không thể mặt dày như Thẩm Kinh Châu, tranh luận tự nhiên không chiếm được thượng phong.

Tổn thương địch một ngàn, tự hại tám trăm.

Ngu Ấu Ninh bất cần, quay đầu nhìn Thẩm Kinh Châu: “Ta, ta không thích bệ hạ như đệ qua, bệ hạ… Bệ hạ kém xa so với nhân vật trong thoại bản!”

Thư sinh trong thoại bản, chỉ ngắn ngủn trong ba canh giờ…

Bóng đen phủ lên người nàng ngày càng dày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/de-thai-kieu/chuong-126.html.]

Thẩm Kinh Châu chậm rãi đứng dậy, rồi sau đó dừng lại trước mặt Ngu Ấu Ninh.

Ngu Ấu Ninh lảo đảo lùi lại nửa bước.

Thẩm Kinh Châu một tay giữ quyển thoại bản, cúi người xuống, ánh mắt hắn mang theo ý cười: “… Thật sao?”

Ngu Ấu Ninh mắt tròn xoe, lời tranh cãi còn nghẹn ứ trong cổ họng, đột nhiên, âm thanh hoàn toàn biến mất giữa môi răng.

Gió sông hiu hiu, rèm trúc kim ti đằng hồng đung đưa theo gió. Ánh sáng trên rèm trúc loang lổ, lúc sáng lúc tối.

Trên giường, quả cầu bạc huân hương chạm rỗng tỏa hương như lan, trong màn trướng hương thơm nồng đậm.

Ngu Ấu Ninh nửa mặt vùi vào gối, cổ tay vẫn còn lưu lại dấu hồng.

Thẩm Kinh Châu rửa tay, nhận lấy cao tan bầm từ tay Đa Phúc.

Vừa kéo chăn gấm ra, Ngu Ấu Ninh lập tức lăn về góc tường, tránh tay Thẩm Kinh Châu.

Tối qua nàng không dám nhìn đôi chân mình, hôm nay lại không dám nhìn tay Thẩm Kinh Châu.

Ngu Ấu Ninh hít hít mũi, quay đầu nhìn, dư quang thoáng thấy ngón tay khớp xương rõ ràng của Thẩm Kinh Châu, nàng lại một lần nữa đỏ mặt.

Thẩm Kinh Châu sao có thể, sao có thể…

Ngu Ấu Ninh không dám nghĩ lại.

Đến nhân gian một chuyến, ngoài việc không học được gì, ngược lại đã thấy không ít điều.

Chỉ sợ lúc này trở về địa phủ, nàng cũng không phải là quỷ nhát gan nữa, mà là… loại quỷ đó.

May mà Ngu Ấu Ninh ở địa phủ là một cô hồn dã quỷ, nếu không thật sự không có mặt mũi đi gặp liệt tổ liệt tông.

Ngu Ấu Ninh lấy đầu đập vào tường.

Bỗng nhiên, một bàn tay đặt lên trán Ngu Ấu Ninh.

Thẩm Kinh Châu thấp giọng: “Ngu Ấu Ninh.”

Hắn giọng cười, nhưng không cho phép phản bác.

Ngu Ấu Ninh ấm ức: “Chàng, chàng đi rửa tay lần nữa.”

Thẩm Kinh Châu nhếch khóe môi lên, ánh nến nhảy múa trong mắt hắn, như có ý cười nhoáng lên.

“Sao vậy, điện hạ không thích vừa rồi…”

Ngu Ấu Ninh nhanh chóng ngồi dậy, một tay che miệng Thẩm Kinh Châu.

Tai nàng đỏ như ráng chiều, rực rỡ như điểm son.

Hiện giờ nàng không thể nghe Thẩm Kinh Châu nói chuyện với mình như vậy. Trước đó trong màn trướng, Thẩm Kinh Châu cũng nói như vậy, vừa hỏi nàng, vừa…

Môi đỏ rực dưới ánh nắng, óng ánh sáng bóng.

Thẩm Kinh Châu mỉm cười, nắm lấy tay Ngu Ấu Ninh.

Thuốc mỡ mát lạnh được thoa lên cổ tay.

Dấu vết từ chiếc khăn lụa trói buộc, nhanh chóng bị thuốc mỡ thoa lấp đi.

Loading...