Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1692: Lần sau hãy nói

Cập nhật lúc: 2025-12-22 14:44:28
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc , Mộ Dận dường như nhận điều gì đó, ánh mắt khẽ d.a.o động.

 

Ngay đó, tiếng bước chân dồn dập truyền tới.

 

Người đến chính là Gia chủ nhà họ Mộ.

 

Lúc , tóc Gia chủ nhà họ Mộ rối bù, thở gấp gáp, mừng rỡ khôn xiết chạy đến mặt Mộ Dận, giọng còn ngắt quãng: “A Dận, ngươi thật sự trở về ! Là cha , để ngươi đợi lâu !”

 

Mộ Dận ngước mắt một cái.

 

Cái khiến thể Gia chủ nhà họ Mộ khẽ cứng đờ.

 

Mộ Dận lạnh lùng : “Ta chỉ là về xem một chút, đang đợi ngươi.”

 

Gia chủ nhà họ Mộ , trong lòng chút khó chịu, nhưng vẫn nở nụ vui vẻ, phấn khích, phụ họa: “Được, , , về xem một chút cũng , ngươi về là .”

 

Ánh mắt quan tâm của đặt lên Mộ Dận, phát hiện A Dận trưởng thành hơn nhiều, toát một luồng khí chất thượng vị giả khó tả, phảng phất như một vị vua giáng lâm, khiến kinh sợ.

 

Trong lòng Gia chủ nhà họ Mộ tự hào, xót xa. Hắn cố gắng điều chỉnh cảm xúc của , giọng điệu quan tâm hỏi han: “Đói ? Cha sai chuẩn thức ăn cho ngươi.”

 

Nói , lập tức định gọi chuẩn thức ăn, nhưng Mộ Dận ngăn .

 

“Không đói,” Mộ Dận thản nhiên .

 

Gia chủ nhà họ Mộ ngẩn , lúc tiếng động do hai vị ca ca phát mới thu hút sự chú ý của . Hắn đầu , thấy hai họ đang dìu , sắc mặt trắng bệch, trông như trải qua chuyện kinh khủng nào đó.

 

“Hai ngươi chọc A Dận vui ?”

 

Gia chủ nhà họ Mộ tự suy diễn điều gì đó, sắc mặt đột nhiên trầm xuống, nhấc chân đá về phía hai họ.

 

“Ta bảo hai ngươi đừng chọc em trai tức giận ? Từng đứa một đều coi lời như gió thoảng qua tai ? Còn dám trốn, đá c.h.ế.t hai ngươi!”

 

Đại thiếu gia nhà họ Mộ kêu t.h.ả.m thiết: “Cha, chúng con chọc Mộ Dận tức giận, thật sự !”

 

“Còn dám chối cãi!” Gia chủ nhà họ Mộ càng thêm tức giận.

 

Mộ Dận dậy, ánh mắt sắc lạnh, cất tiếng ngăn : “Đủ .”

 

Gia chủ nhà họ Mộ và hai vị ca ca đều đột nhiên ngẩn , về hướng Mộ Dận đang .

 

Tâm trạng Gia chủ nhà họ Mộ trở nên lo lắng. Hắn định mở miệng chuyện, thì thấy ánh mắt Mộ Dận lạnh lùng chằm chằm .

 

Trong lòng Gia chủ nhà họ Mộ chùng xuống.

 

“Ngươi vẫn như đây, phân , cố chấp chịu đổi!” Giọng Mộ Dận lạnh như băng.

 

Nói xong, Mộ Dận bước , định rời khỏi đại đường.

 

Gia chủ nhà họ Mộ bóng lưng với ánh mắt phức tạp, lớn tiếng một câu: “A Dận, ngươi vẫn còn oán trách .”

 

“Hỏi thừa.”

 

Mộ Dận nhắm mắt , đầu mà bước ngoài.

 

Gia chủ nhà họ Mộ vành mắt đỏ hoe, ngây theo hướng Mộ Dận rời .

 

“A Dận…”

 

Đại thiếu gia nhà họ Mộ hoảng hốt, vội vàng khuyên Gia chủ nhà họ Mộ: “Cha, cha thể đắc tội với Mộ Dận ! Nếu công bố đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Mộ chúng , nhà họ Mộ chắc chắn sẽ các thế lực lớn bài trừ, cha mau dỗ !”

 

Gia chủ nhà họ Mộ những lời , trở tay tát một cái mặt Đại thiếu gia nhà họ Mộ.

 

Chát—

 

Gia chủ nhà họ Mộ nổi trận lôi đình: “Cho dù c.h.ế.t, cũng thể đoạn tuyệt quan hệ với nó! Nói năng suy nghĩ một chút chứ!”

 

Đại thiếu gia nhà họ Mộ tát đến ngây , đối mặt với cơn thịnh nộ của cha , chỉ thể liên tục xin .

 

“Thằng nhóc thối , dỗ dành nó mấy trăm mấy ngàn , nó vẫn là một tảng đá cố chấp chịu đổi!” Gia chủ nhà họ Mộ hít một thật sâu, : “Ta dỗ nó thêm một nữa, gì khó khăn ?!”

 

Ngay khoảnh khắc lời dứt, Gia chủ nhà họ Mộ màng hình tượng mà chạy ngoài.

 

“A Dận! Đợi cha với!”

 

Gia chủ nhà họ Mộ hô to.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1692-lan-sau-hay-noi.html.]

 

“Cha sai , A Dận, ngươi cứ vẽ một con rùa lên cái mặt già của cũng ! Đợi với!”

 

Hai trong đại đường , sự ghen tị trong mắt thể che giấu , trong lòng càng thêm chua xót. Lão già vẫn luôn thiên ái Mộ Dận, chỉ là hai vẫn luôn cách, gặp mặt cãi .

 

Đại thiếu gia nhà họ Mộ nheo mắt: “May mà Mộ Dận ngoài, còn thể mang lợi ích cho nhà họ Mộ, nếu thì…” Hắn tuyệt đối sẽ tha cho Mộ Dận!

 

 

Trong khi đó, ở một nơi khác, Mộ Dận Gia chủ nhà họ Mộ đuổi kịp.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người

 

Gia chủ họ Mộ đưa tay nắm lấy cánh tay của Mộ Dận, tủm tỉm : “A Dận, ngươi khó khăn lắm mới về nhà một chuyến, đừng vì mà giận dỗi.”

 

Mộ Dận: “Ta sáng sớm mai sẽ .”

 

“Vì ?” Gia chủ họ Mộ kinh hãi, hạ thấp tư thái, cố gắng níu kéo Mộ Dận ở thêm vài ngày: “Cha thật sự sai , ngươi mắng cha thế nào cũng , cha là một con rùa già đáng ghét, ? Ngươi ở nhà thêm mấy tháng nữa !”

 

“Có việc bận.” Giọng Mộ Dận cũng dịu đôi chút.

 

Ý tứ ngầm là, rời sớm vì Gia chủ họ Mộ.

 

Gia chủ họ Mộ , lập tức chút hối hận, cư nhiên lãng phí bao thời gian quý báu ở bên A Dận đường vội vã trở về.

 

Đột nhiên, Mộ Dận đưa tay lên, bày một kết giới.

 

Chỉ hai bọn ở trong phạm vi kết giới.

 

Không đợi Mộ Dận thêm lời nào, vung một chưởng về phía Gia chủ họ Mộ.

 

*Bịch!*

 

Mộ Dận đ.á.n.h một luồng thần lực của trong cơ thể Gia chủ họ Mộ.

 

Gia chủ họ Mộ mặt đầy ngơ ngác, A Dận đ.á.n.h một chưởng, nhưng hề cảm thấy đau đớn chút nào.

 

Gia chủ họ Mộ chăm chú Mộ Dận: “A Dận, ngươi sớm đ.á.n.h cha ? Nếu ngươi cảm thấy vui vẻ, cứ đ.á.n.h .”

 

“Ngươi nghĩ nhiều .” Giọng Mộ Dận lãnh đạm.

 

Ngay đó, lấy một quả nhẫn trữ vật từ gian trữ vật của ném cho Gia chủ họ Mộ.

 

Gia chủ họ Mộ nhận lấy, nhưng mở nhẫn trữ vật ngay lập tức, mà lộ nụ an ủi, Mộ Dận: “A Dận, hiếu kính cha , quả nhiên lớn thật .”

 

Mộ Dận lạnh: “Tự đa tình.”

 

Gia chủ họ Mộ dường như thấy lời châm chọc lạnh lùng của Mộ Dận, ghé sát Mộ Dận, nhíu mày quan tâm hỏi: “Sao ngươi chuyện ngày càng ít ? Có ở bên ngoài sống vui ?”

 

“Ta sống vui vẻ.” Mộ Dận ngước mắt , chỉ cần thể ở cùng A Tranh bọn họ, sẽ vui, đây cũng là suy nghĩ chân thật nhất trong lòng .

 

Gia chủ họ Mộ giật giật khóe miệng: “Vui vẻ là , vui vẻ là .”

 

Đột nhiên, hai đối diện lời nào.

 

Giữa hai , dường như một vực sâu thể vượt qua, thể nào bắc cầu.

 

Khi đối mặt với Gia chủ họ Mộ, Mộ Dận càng lúc càng giỏi ngụy trang cảm xúc của , giống như một con nhím xù lông đầy gai nhọn, chịu để lộ mặt mềm mại của cho thấy.

 

Gia chủ họ Mộ chợt đưa tay vỗ vỗ lên lưng Mộ Dận, hình Mộ Dận cứng đờ.

 

Giọng run run: “Ở bên ngoài ăn uống đầy đủ, lớn lên khỏe mạnh, tu luyện chăm chỉ. Tính tình của ngươi quá mức khinh suất, cũng quá thông minh, đôi khi còn cố tỏ mạnh mẽ, nhưng ngươi vận may khi kết giao mấy bạn , nếu thời gian, thể cho phép với tư cách là cha ngươi, gặp những bạn đó của ngươi ?”

 

Mộ Dận , lặng lẽ dời ánh mắt .

 

Vành mắt đỏ hoe.

 

Sau một lúc im lặng, chỉ một câu: “Lần hẵng .”

 

“Được.”

 

Lúc , Gia chủ họ Mộ bước tới gần, do dự một chút, cứng nhắc đưa tay ôm lấy Mộ Dận.

 

“Ngươi còn cao hơn cả cha .”

 

--------------------

 

 

Loading...