Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Chương 1667: Hành vi vô lễ
Cập nhật lúc: 2025-12-22 14:43:53
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt Vân Tranh mang theo vài phần dò xét liếc nàng một cái, đó khẽ gật đầu một cái.
Bạch y nữ t.ử thấy nàng gật đầu, trong lòng cũng thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, đúng lúc từ phía xa truyền tới động tĩnh, nàng lập tức giơ tay nắm lấy cổ tay của Vân Tranh, đó thi triển một đạo pháp quyết.
…
Chúng thần đuổi theo một đoạn, liền dần dần dừng , bọn phóng thần thức của để tìm kiếm bốn phía.
"Lục Vận đại nhân, khí tức của bọn tựa hồ tiêu thất!"
"Lục Vận đại nhân, ngươi thể cảm nhận vị trí của bọn ở phương nào ?"
"Đáng giận! U Minh Thần Nguyệt Minh cư nhiên ngay cả mệnh lệnh của Thần Chủ đại nhân cũng dám võng cố, đây là tự cậy bối phận cao mà xằng bậy!"
"Hoặc là, Nguyệt Minh đại nhân điều gì khó chăng?" Một vị Tiểu Tinh Thần yếu ớt lên tiếng.
Lời , ánh mắt đầy rẫy áp bức của Lục Vận liền rơi thẳng lên vị Tiểu Tinh Thần , sợ đến mức Tiểu Tinh Thần nọ run run một cái.
Lục Vận trầm giọng : "Nếu như Nguyệt Minh điều khó , vì phương nãy ? Hắn hiện giờ chạy trốn, tọa thực việc phạm tội nghiệt, các ngươi khi giúp cho , nhất hết nghĩ đến những vị thần minh vô tội t.h.ả.m t.ử tại Nguyệt Minh Thần Cảnh , còn những khuất nhục mà Hoa Thần đại nhân gánh chịu lúc sinh tiền và khi c.h.ế.t!"
Chúng thần xong, tức khắc đồng thanh phụ họa.
"Lục Vận đại nhân sai, Nguyệt Minh nếu như phạm , vì trốn? Chỉ cần thông qua sự thẩm tấn của Thần Chủ đại nhân, sẽ chuyện gì, phân minh là sợ tội nên mới tiềm tàng chạy trốn!"
"Hoa Thần cùng các vị thần minh c.h.ế.t oan uổng như thế, chúng nhất định đòi cho bọn một cái công đạo!"
"Tiếp tục truy đuổi, bọn khẳng định chạy xa!"
Chúng thần phân tán , hướng về các phương hướng khác mà truy kích nhóm Nguyệt Minh.
Mà khi bọn rời một đoạn thời gian, hai đạo ảnh dần dần huyễn hóa .
Vân Tranh ngước mắt về phía bạch y nữ t.ử bên cạnh, ngữ khí chân thành : "Cảm ơn."
Bạch y nữ t.ử khẽ lắc đầu, đó nàng đè thấp giọng hỏi: "Nguyệt Minh đại nhân đang ở tại gian ẩn giấu ngươi?"
Vân Tranh , cũng trong lúc nhất thời trả lời ngay, mà là yên lặng nàng.
Bạch y nữ t.ử chạm ánh mắt đầy vẻ phòng của Vân Tranh, nàng mím mím môi, bèn tự báo danh tính : "Bản thần tên là Hồng Hoài, phong hiệu Nhân Thần."
Nhân Thần Hồng Hoài?
Đôi mày Vân Tranh nhíu , hỏi: "Ngươi vì giúp chúng ?"
Hồng Hoài kiên định : "Bản thần tin tưởng Nguyệt Minh đại nhân, sẽ đem các ma giả của Ma giới trong Nguyệt Minh Thần Cảnh!"
Vân Tranh thử thăm dò hỏi: "Ngươi tận tai thấy 'Nguyệt Minh đại nhân' thừa nhận chính mang ma giả Nguyệt Minh Thần Cảnh?"
"Có." Hồng Hoài gật đầu, nhưng nàng nghĩ tới điều gì, sắc mặt lạnh lùng : "Bất quá, bản thần cảm thấy vị 'Nguyệt Minh đại nhân' là giả, nhưng bản thần tìm thấy bất luận cái gì chứng cứ để chứng minh vị 'Nguyệt Minh đại nhân' đó là giả."
Trong lòng Vân Tranh khẽ chấn động.
Nàng Nhân Thần Hồng Hoài mắt, trong lòng chút nghi hoặc, vì nàng thể tin tưởng Nguyệt Minh đến như ?
Nàng âm thầm truyền âm cho Nguyệt Minh, hỏi Nguyệt Minh quen Nhân Thần Hồng Hoài ?
Nguyệt Minh trả lời: Không quen, chỉ gặp qua nàng hai .
Vân Tranh khi câu trả lời của Nguyệt Minh, đối với Nhân Thần Hồng Hoài mắt vẫn nảy sinh một tia phòng chi tâm, nàng hướng về phía Hồng Hoài khẽ gật đầu : "Nguyệt Minh đại nhân thủy chung cùng một chỗ với chúng , qua những lời ."
Hồng Hoài xong, đôi mày từ từ giãn .
"Ta ..."
Vân Tranh lộ vẻ giải thích mà hỏi: "Vì Hồng Hoài đại nhân ngươi tin tưởng Nguyệt Minh đại nhân như ?"
Hồng Hoài như hồi tưởng chuyện gì đó, ngẩng đầu về phía bầu trời xa xăm, thôi, cuối cùng chỉ là lắc lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1667-hanh-vi-vo-le.html.]
Tựa hồ là lý do gì.
Nàng về phía Vân Tranh, "Ngươi tên là gì?"
"Vân Tranh."
「Nguyệt Minh đại nhân và các ngươi , bản thần thể hộ tống các ngươi một đoạn đường.» Hồng Hòe chậm rãi mở miệng, nàng bổ sung thêm: «Ở bên cạnh bản thần, các ngươi lẽ sẽ an hơn đôi chút. Bởi vì hiện tại chúng thần chọc giận, bọn sẽ liên thủ để bắt giữ các ngươi, mà thực lực của Nguyệt Minh đại nhân lúc đang hạn chế, thể phát huy thực lực chân chính, cho nên khó tự bảo mạng sống.»
Vân Tranh khẽ tiếng đáp: «Đa tạ ngươi, Hồng Hòe đại nhân.»
Hồng Hòe Vân Tranh, thế mà chút ngẩn ngơ thất thần, nàng bỗng nhiên giơ tay nắm lấy cổ tay của Vân Tranh, lặng lẽ cảm nhận thở của Vân Tranh.
Vân Tranh hiểu vì , ngẩng đầu nàng đầy vẻ nghi hoặc.
Thấy Hồng Hòe mất thần, nàng lập tức lên tiếng nhắc nhở.
«Hồng Hòe đại nhân?»
Hồng Hòe bình tĩnh trở , ánh mắt tối tăm chằm chằm Vân Tranh, mở lời: «Bản thần luôn cảm giác...»
Ngừng một chút, nàng hỏi một câu hỏi chẳng mấy liên quan.
«Ngươi là tiểu tinh thần của thiên cung nào?»
Vân Tranh : «Tiểu thần tạm thời thuộc về thiên cung nào, bởi vì tiểu thần mới tấn thăng thành thần minh, còn kịp tới Thần Giới. Mà chúng gặp Nguyệt Minh đại nhân cũng là một sự ngoài ý , chúng loạn lưu cuốn một gian thần bí, vặn gặp Nguyệt Minh đại nhân, vì để bảo mệnh, chúng bèn theo bên cạnh Nguyệt Minh đại nhân. Không ngờ rằng, mấy phen trôi dạt, chúng liền theo Nguyệt Minh đại nhân tới Nguyệt Minh Thần Cảnh .»
Nghe thấy những lời , tâm tình của Hồng Hòe càng thêm phức tạp.
Chẳng tại , ngay từ cái liếc mắt đầu tiên khi thấy Vân Tranh, nàng cảm thấy thở của nàng đỗi quen thuộc.
Hiện giờ thấy nàng nguyên lai thần minh của Thần Giới, đáy lòng nàng ẩn hiện chút mất mát.
Vân Tranh phát hiện sự đổi cảm xúc của Hồng Hòe, nàng lập tức từ gian trữ vật lấy một viên Dịch Dung Đan, gương mặt trong thoáng chốc trở nên bình thường gì nổi bật, nàng ngước mắt với Hồng Hòe: «Hồng Hòe đại nhân, đích đến của chúng ở phía tây. Trên dọc đường , tiểu thần sẽ tạm thời đóng giả thần thị của ngươi.»
«Được.» Hồng Hòe hồn, gật đầu một cái.
...
Vân Tranh và Hồng Hòe cùng gấp rút lên đường về hướng tây.
Ở đoạn đường đầu tiên, Vân Tranh đều kinh mà hiểm né tránh sự dò xét của các vị thần minh, bởi vì phận hiện tại của nàng là thần thị "Hồng Vân" của nhân thần Hồng Hòe.
Thế nhưng, ngay khi đặt chân đoạn đường phía , rắc rối tìm đến.
Bởi vì bọn nàng đụng mặt Hỏa Thần Thiếu Phong.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
Trên gương mặt búp bê của Hỏa Thần Thiếu Phong mang theo một tia ý trêu cợt, đưa tay chặn ngang lối của Hồng Hòe và Vân Tranh, mở miệng : «Hồng Hòe, hiện tại tất cả thần minh trong Nguyệt Minh Thần Cảnh đều đang tìm kiếm tung tích của Nguyệt Minh đại nhân.»
Hồng Hòe lạnh lùng chằm chằm .
Thiếu Phong khẽ xì một tiếng: «Ngươi luôn luôn rằng, ngươi tin tưởng Nguyệt Minh đại nhân ? Vậy nên, hiện giờ ngươi là gì?»
Giọng của Hồng Hòe lạnh giá: «Không liên quan đến ngươi, tránh .»
Thiếu Phong chỉ , ánh mắt sắc lẹm của rơi gương mặt tầm thường của Vân Tranh, mà như : «Hồng Hòe, vị thần thị của ngươi trông thật lạ mặt. Hôm nay cũng thật là kỳ lạ, Hồng Hòe, ngươi luôn luôn thích giữ thần thị ở trong ?»
Thiếu Phong bỗng nhiên sải bước, từng bước một tiến gần Vân Tranh, định đưa tay định gợi lên cằm của Vân Tranh thì Hồng Hòe chặn ngang, nắm chặt lấy cánh tay.
Ngữ khí của Hồng Hòe lạnh buốt như là tẩm sương lạnh.
«Thiếu Phong, ngừng ngay hành vi vô lễ của ngươi .»
Thiếu Phong thu tay, khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt Hồng Hòe đầy ý tứ hàm súc: «Hồng Hòe, cũng cố ý khó ngươi, chỉ là khuyên ngươi đừng lo chuyện bao đồng, đừng những chuyện hại cho chính ...»
--------------------