Thế sự thật vô thường.
Người đến Khải Dương, vĩnh viễn Vân Châu.
Kẻ Thanh Châu là , đ.â.m sầm chốn sóng gió quỷ quyệt .
Bây giờ .
Hoàng cung, thực sự xa;
Họ, thực sự bận.
Bận tranh quyền đoạt thế, tranh đến mức một mất một còn.
Ngẩng đầu chỉ thấy ngai cao, cúi đầu chẳng thấy dân chúng đói khổ.
Ta nắm c.h.ặ.t miếng ngọc bội trong tay, khẽ vuốt ve.
Một Khải Dương như thế , nếu ngươi đến, chắc chắn cũng sẽ thất vọng lắm ?
Ta đột nhiên siết c.h.ặ.t ngọc bội.
Đã như .
Thế thì cứ để họ điên cuồng mà tranh, liều c.h.ế.t mà cướp .
Điện vàng ngọc, chốn nhơ nhuốc.
Đã đến lúc cần một trận mưa rào gió giật, gột rửa cho thật sạch sẽ .
*
Xuân Phương cô cô tìm thấy đường cung.
Hôm nay lên núi Vân Tụ thắp hương lễ Phật, cầu Bồ Tát phù hộ, tiêu tai giải nạn, hóa giải hung ách.
Bà còn sốt sắng hơn cả , mặt mày lạnh tanh dẫn ngoài cung.
Chẳng may .
Bên ngoài cửa Đông.
Sắp đến chỗ xe ngựa, đột nhiên một tiểu cung nữ chạy tới, là việc trong cung của Ôn Thái hậu.
Nàng Thái hậu nương nương chỉ thị, gọi Xuân Phương cô cô .
Ta tại chỗ, bóng lưng hai xa dần, trong lòng thoáng qua một tia dị dạng.
Đang suy nghĩ, xoay định lên xe ngựa chờ , nhưng ngay khoảnh khắc vén rèm lên, kịp đề phòng mà thấy một bóng dáng quen thuộc trong xe.
Lùi kịp nữa .
Người đó một tay kéo trong xe, nghiêng áp tới, tức khắc ép góc.
Hai tay khống chế, eo cũng ôm c.h.ặ.t, thể cử động.
Người nọ chậm rãi : "Ngọc Nhĩ, nàng tính kế ."
Một gương mặt tuấn tú ngay sát gang tấc, khóe môi mang theo ý .
ánh mắt vài phần phẫn nộ, vài phần trêu đùa.
Ta nén cơn ghê tởm đang dâng lên trong dày, nhíu mày :
"Thụy Vương điện hạ e là quên, luận theo vai vế, bây giờ ngài gọi một tiếng Tiểu thúc mẫu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dao-va-ngoc/chuong-11.html.]
Trước mặt, ánh mắt Lý Mẫn khựng một thoáng: "Tiểu thúc mẫu..."
Giống như ba chữ là trò lớn nhất thiên hạ, y đột nhiên bật thành tiếng, đó lắc đầu, buông , lui về chỗ bên cạnh.
Ta thở phào nhẹ nhõm, ngay ngắn chỉnh đốn y phục, bỗng nhiên liếc thấy dải tua rua ngọc bội bên hông cho rối loạn, trong lòng lập tức phiền muộn cực điểm.
Lý Mẫn khôi phục dáng vẻ quân t.ử nho nhã thường ngày.
Y , khẽ thở dài: "Ngọc Nhĩ, nàng nên nhét đứa khó chiều đó của nàng bên cạnh ."
"Vậy ?" Tay cầm ngọc bội, gỡ từng sợi tua rua bạc, mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên, : " ở trong điện của Thái hậu nương nương, điện hạ và Vương phi trông vẻ tình đầu ý hợp, ân ái phi phàm mà."
"Chẳng qua là diễn kịch qua loa thôi."
"Ồ, thì thật đáng tiếc, vốn định đòi điện hạ chút tiền mừng vì bà mai đấy."
Lý Mẫn im lặng một lát, trầm giọng : "Nàng lúc nào cũng chịu tin ."
Khó khăn lắm mới vuốt thẳng dải tua rua, ngọc bội khôi phục dáng vẻ ban đầu, sự phiền muộn trong lòng cũng theo đó mà vơi ít nhiều.
Ta ngẩng đầu nở nụ mỉm với : "Ta tin chứ."
Làm thể tin cơ chứ?
Lý Mẫn quả là bản lĩnh, ngay cả thâm cung của Thái hậu vốn dĩ nội bất xuất ngoại bất nhập, y cũng thể cạy một kẽ hở.
Tiểu nha đầu gọi Xuân Phương cô cô , chính là của ysắp xếp.
Màn kịch ân ái với Ôn Uyển Ninh , tự nhiên cũng là cố ý diễn cho Ôn Thái hậu xem.
Kẻ ở vị thế cao, " đa nghi" chính là bản tính ngấm xương tủy.
Lý Mẫn đối với Ôn Uyển Ninh càng , Ôn Thái hậu sẽ càng nghi ngờ liệu tộc Ôn thị nảy sinh ý đồ bắt cá hai tay .
Dẫu Ôn Uyển Ninh cũng Ôn Ngọc Nhĩ, nàng là đích nữ Ôn gia nâng niu trong lòng bàn tay, cùng đương gia Ôn Cẩm Đường là cùng , huyết mạch tương hệ.
Nếu Lý Mẫn thực sự thể buông bỏ hiềm khích với Ôn thị, hứa hẹn đăng cơ sẽ lập Ôn Uyển Ninh hậu, Ôn thị liệu vì thế mà vứt bỏ vị cô mẫu đang ngày một già yếu, đơn thương độc mã để đổi môn đổi hộ , điều đó chẳng ai .
Ly gián thành công.
Hắn đây là khiến Ôn Thái hậu trở thành một chiếc lá cô độc giữa dòng, mái chèo để khua, bến bờ để tựa.
Chẳng cả.
Vậy thì cứ để bà một chiếc lá cô độc , ngư ông đắc lợi.
Lý Mẫn: "Ta cầu cưới nàng, là thật lòng."
"Ừm, tin." Ta uể oải đáp một câu, tâm trí phiêu dạt nơi khác, vô vị dùng ngón tay khều một góc rèm che cửa xe.
Hôm nay nắng , vạn dặm mây, chẳng đêm nay trăng .
Không gió mây, hẳn là .
"Ta , cho dù đón Ôn Uyển Ninh phủ, cũng tuyệt đối bạc đãi nàng."
"Ừm ừm, tin."
"Vậy tại nàng tin sẽ báo thù cho nàng?"
Đầu ngón tay run lên, thu hồi tầm mắt, đầu đối diện với ánh mắt thâm trầm của Lý Mẫn.
Hắn hỏi: "Nàng vẫn còn trách hai năm thể cứu trang t.ử của Ôn gia, đúng ?"