Mở sòng bạc ngầm một cách quang minh chính đại như mà vẫn thể bình yên vô sự.
Ngay cả canh cửa cũng là những kẻ luyện võ công lực thâm hậu.
Tô Hồi Khuynh híp mắt.
Sau khi lặng lẽ quan sát bộ sòng bạc, cô mới sang với Cù Nghiên, đang sốt ruột thôi: "Được , tìm Cố Lê thôi."
Tầng hầm hai.
Một căn phòng gần như kín mít.
"A Lê, cứu chú!
Bọn họ g.i.ế.c chú!" Người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi màu nâu nhạt thấy Cố Lê dẫn , giống như thấy cọng rơm cứu mạng.
Cố Lê xách ba lô, Cố Nhất Hải mà chỉ về phía bóng đang lưng với : "Uy ca, ông thế nào mới chịu thả chú ?"
Uy ca đang lưng dường như khẽ một tiếng.
Ông xoay ghế , tay vẫn cầm một bộ bài Tây.
Trong phòng nhiều , nhưng Cố Lê thấy rõ những khẩu s.ú.n.g đen ngòm trong tay hai bên cạnh Uy ca.
"Rất đơn giản, đ.á.n.h cược với một ván," Uy ca ném bộ bài Tây lên bàn, châm một điếu t.h.u.ố.c: "Dùng mạng của Cố Nhất Hải!"
Dứt lời, ngẩng đầu, một đôi mắt tinh quang lập lòe!
" sẽ đ.á.n.h cược." Cố Lê mím môi, khỏi siết c.h.ặ.t dây đeo ba lô trong tay.
Uy ca rung rung tàn t.h.u.ố.c, hai bên cạnh lập tức hiểu ý, duỗi tay khống chế c.h.ặ.t Cố Lê.
"Không đ.á.n.h cược, hoặc là trả tiền," Uy ca tựa lưng ghế, phả một vòng khói, bàn tay còn từ lúc nào móc một khẩu s.ú.n.g tinh xảo cầm trong tay nghịch ngợm, "Hoặc là, để đôi tay của !"
Khẩu s.ú.n.g trong tay quăng "bộp" một tiếng lên bàn.
Sắc mặt Cố Lê biến đổi.
lúc ——
"Rầm" một tiếng!
Cánh cửa đóng c.h.ặ.t phá tung.
Bộp!
Bộp!
Bộp!
Vài tên vệ sĩ ném từ ngoài cửa một cách thô bạo.
Uy ca ngẩng đầu ngoài cửa, đồng t.ử đột ngột co rụt.
Giữa cửa chính là một dáng cực kỳ lạnh lùng, cô một tay xách cổ áo tên giám đốc, tay xách ba lô, đôi mắt rũ xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/danh-mon-thien-hau-trong-sinh-quoc-dan-thien-kim/chuong-96.html.]
Dưới ánh đèn tối của sòng bạc, góc nghiêng của cô trông lạnh lẽo như băng tuyết.
Cô buông tay.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Thịch!
Kẻ cô xách theo ngã xuống đất.
"Thả ," cô nghiêng mặt, về phía Uy ca, gằn từng chữ: " đ.á.n.h cược với ."
Vẻ mặt tùy ý của Uy ca ngay lập tức trở nên nghiêm túc, liếc những tên đàn em còn đang bẹp đất dậy nổi.
Lại ngẩng đầu về phía cô gái mặt sang.
Đối phương một tay đút túi quần, cũng đang .
Trong đôi mắt ngước lên hiện rõ một tia sáng lạnh lẽo như tuyết.
Trên cô mặc bộ đồng phục Nhất Trung đen trắng phân minh, khóa kéo kéo hết, vẫn thể thấy chiếc áo sơ mi trắng muốt bên trong.
Tên giám đốc cô ném xuống vẫn chân cô, nửa ngày trời bò dậy nổi.
"Đánh cược với ?" Uy ca khỏi siết c.h.ặ.t khẩu s.ú.n.g trong tay, ngay ngắn , chằm chằm Tô Hồi Khuynh rời mắt: "Toàn bộ sòng bạc ngầm , ai cược với là cũng cược ."
Uy ca dứt lời, hai gã đàn ông mặc áo đen cạnh nhanh ch.óng rút s.ú.n.g lục .
Mọi chuyện diễn trong chớp mắt.
Khi nhóm Cố Lê kịp phản ứng, hai tiếng s.ú.n.g "đoàng đoàng" vang lên!
Tô Hồi Khuynh vung tay, chiếc ba lô khoác lưng cô ném mạnh , đập thẳng mặt hai tên áo đen!
Bộp!
Không ai tốc độ của cô rốt cuộc nhanh đến mức nào, cuối cùng chỉ thấy cô lướt đến bàn đ.á.n.h bạc, hai tay chống mặt bàn, xoay một cái lăn trực tiếp sang phía Uy ca.
Lúc , hai tên áo đen cặp sách đập trúng mới phản ứng , lập tức giơ s.ú.n.g nhắm thẳng Tô Hồi Khuynh.
Đồng thời, ngoài cửa một đám vệ sĩ ào ào xông !
"Uy ca!"
Động tĩnh lớn, nhưng Tô Hồi Khuynh hề về phía đó.
Khi định thần .
Chỉ thấy cô cạnh Uy ca, cúi , một tay cầm s.ú.n.g, một tay chống bàn.
Mái tóc đầu rũ xuống theo bả vai, đôi mắt buông xuống càng lộ vẻ thanh tú.
Trên tay cô chính là khẩu s.ú.n.g Uy ca cầm, họng s.ú.n.g đen ngòm lúc đang dí thẳng thái dương của Uy ca.
Cô chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt quét qua bộ căn phòng, đôi mắt đen trắng phân minh.