Danh môn thiên hậu: Trọng sinh quốc dân thiên kim - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-01-08 09:13:43
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trường trung học 1 Thanh thị.

 

Tô Hồi Khuynh uống sữa lầu, ngẩng đầu, nheo mắt dãy nhà học bao phủ trong nắng sớm.

 

Cảm giác , thật đúng là như .

 

Bỗng nhiên, cô đưa tay chộp một cái.

 

"A!" Một nam sinh kêu lên, "Cậu , gì?"

 

Tô Hồi Khuynh uống xong hộp sữa, tùy tay ném một cái, chiếc hộp rơi cực kỳ chuẩn xác thùng rác cách đó hơn 10 mét.

 

"Xóa ." Tô Hồi Khuynh xách cổ áo , mặt , nở nụ mực lạnh lùng.

 

Vỏn vẹn hai chữ.

 

Nam sinh run rẩy: "Xóa?

 

Xóa cái gì?"

 

Tô Hồi Khuynh gì, trực tiếp rút lấy chiếc máy ảnh trong tay .

 

Trên đó hiển thị một bức ảnh mới chụp xong.

 

Cô gái trẻ dãy nhà học, ba lô tùy ý khoác lưng, miệng ngậm hộp sữa, ngửa đầu, đôi mắt nửa híp.

 

Đồng phục khoác lỏng lẻo, vài sợi tóc rối khẽ bay.

 

Nắng sớm bao phủ nửa bên mặt cô, đường nét mỹ trôi chảy như mạ lên một tầng kim quang.

 

Bất cứ ai thấy bức ảnh đều sẽ ngẩn ngơ một giây, mà Tô Hồi Khuynh chẳng chớp mắt lấy một cái, xóa sạch tất cả.

 

"Lần đừng chụp ." Tô Hồi Khuynh trả máy ảnh cho , lúc mới xách ba lô lên lầu.

 

Nam sinh ấm ức cô: "Tại xóa, rõ ràng chụp mà."

 

Tô Hồi Khuynh chỉ giơ tay đặt lên tay vịn cầu thang, đầu ngón tay thon dài, trắng nõn như ngọc.

 

Tay vịn bằng inox cô bóp năm dấu tay.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Thấy ?" Cô thản nhiên chỉnh tóc, lúc mới đầu , khóe miệng cong: "Còn chụp nữa bóp c.h.ế.t , hiểu ?"

 

Nhìn thấy bộ dạng như sét đ.á.n.h của nam sinh, cô mới mang tâm trạng cực bước phòng học.

 

Trong lớp, tất cả đang ríu rít bàn tán.

 

Cù Nghiên đang tranh cãi đỏ mặt tía tai với một nam sinh.

 

"Thì ?

 

Từ hôn còn cho , phế vật còn cho ?" Nam sinh giơ tờ giấy trong tay lên, "Thẩm An An mới là lợi hại, đều thể đối lập với của Quốc Tế Trung Tâm, còn cái loại phế vật họ Tô chắc?!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/danh-mon-thien-hau-trong-sinh-quoc-dan-thien-kim/chuong-54.html.]

"Mẹ kiếp!

 

Trả cho bà!" Cù Nghiên nhảy dựng lên, cướp tờ giấy đó.

 

Hai nháo đến túi bụi.

 

"Giờ sáng xin hãy giữ yên lặng." Cố Lê " bật" dậy, liếc về phía .

 

Cố Lê là lớp trưởng, là học sinh giỏi top 10 của khối, bình thường đều sẽ nể mặt một chút.

 

Cù Nghiên thấy là rén ngay, lập tức về chỗ , nam sinh cãi với Cù Nghiên cũng xuống, đắc ý giơ tờ giấy lên với cô.

 

Cù Nghiên hận đến ngứa răng.

 

Nam sinh đắc ý, đó đưa tờ giấy cho bạn cùng bàn cùng nghiên cứu.

 

Đột nhiên, một bóng đen xuất hiện đỉnh đầu .

 

Xoạt!

 

Tờ giấy trong tay rút mất.

 

Cùng lúc đó, giọng của Cù Nghiên vang lên: "Khuynh Khuynh đừng xem!"

 

Nam sinh ngẩng đầu, một bóng đang tựa bên cạnh bàn , hai chân bắt chéo, một tay xách ba lô, một tay cầm tờ giấy, rũ mắt chăm chú xem nội dung bên .

 

Cả phòng im phăng phắc, đa đều tờ giấy cái gì.

 

Ngay từ đầu bọn họ đều xem Tô Hồi Khuynh sẽ phản ứng gì, chỉ là hiện tại cô như , ai dám lời nào.

 

Trong bầu khí tĩnh lặng đó, Tô Hồi Khuynh cứ thế rũ mắt, gió lùa qua cửa sổ thổi bay những sợi tóc rối của cô, đôi môi khẽ mím.

 

Dáng vẻ như , cho dù một chữ nào cũng khiến kinh hồn bạt vía.

 

Đặc biệt là nam sinh lúc đầu kêu gào hăng nhất, lúc nín thở.

 

Rầm!

 

Tô Hồi Khuynh chỉ tùy tay ném ba lô một cái, lệch một ly, vặn rơi xuống bàn .

 

đầu nam sinh , khóe miệng cong.

 

Trong đôi mắt vốn nên tản mạn toát một luồng sắc bén gần như tà mị.

 

Tô Hồi Khuynh là kẻ ngu xuẩn mà ai cũng , Thẩm An An chỉ cần một động tác nhỏ, cô ngay cả hôn ước với Trương gia cũng giữ nổi!

 

Thế nhưng, mặt cho dù lời nào cũng cực kỳ khí thế, khác xa một trời một vực so với lời đồn!

 

Nam sinh chút kinh hãi, ánh mắt bất định Tô Hồi Khuynh, khi thấy tia lạnh lẽo trong mắt cô, thể đột nhiên run lên.

 

 

 

 

Loading...