Danh môn thiên hậu: Trọng sinh quốc dân thiên kim - Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-01-08 09:13:24
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phanh!

 

Phanh!

 

Phanh!

 

Một phút , Tô Hồi Khuynh vẫn nguyên tại chỗ, đôi mắt mang thần sắc hờ hững, trông cực kỳ xinh , cũng vô hại vô cùng.

 

Cô đưa tay gẩy nhẹ xấp tiền, đó đầu , khóe miệng khẽ nhếch, giọng lạnh lùng, “Xin .”

 

“Không...

 

dám , Cù tiểu thư, dám nữa!” Đám tóc vàng quỳ rạp mặt đất, với Cù Nghiên.

 

“Không...

 

việc gì...” Cù Nghiên chút hoảng hốt.

 

Tô Hồi Khuynh nhét tiền túi, nhanh chậm bước qua đó.

 

Một tay cô xách tên cầm đầu tóc vàng lên, tay trái rút con d.a.o trong tay , vỗ nhẹ nhẹ mặt , đôi mắt híp , nụ nơi khóe miệng tà tứ mà khát m.á.u, “Lần còn để thấy tống tiền khác, hậu quả, hiểu chứ?”

 

Người tên tóc vàng mềm nhũn , Tô Hồi Khuynh xách, cả run bần bật.

 

“Cô nãi nãi!

 

dám nữa, tha mạng ạ!”

 

Những kẻ khác đất cũng từng tên một quỳ xuống xin tha.

 

“Hiểu là .” Tô Hồi Khuynh thu hồi ánh mắt, buông tay.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Tên tóc vàng “phịch” một tiếng rơi xuống đất.

 

Sau đó “Tạ cô nãi nãi” dẫn theo đám em chạy trối c.h.ế.t, chạy rời .

 

Giữa chừng còn ngã bao nhiêu .

 

Cù Nghiên một hồi lâu mới phản ứng , cô Tô Hồi Khuynh, hai mắt trợn tròn, dám tin tưởng, “Khuynh Khuynh?”

 

Tô Hồi Khuynh móc tiền , đầu híp mắt, “Quán nướng còn bao xa nữa?”

 

Mặt cô thản nhiên, đôi mắt híp trông cực kỳ lười biếng, giọng cũng là vẻ tùy ý.

 

Dường như chuyện cô một xử đại ca trường Nhất Trung chẳng hề gây nửa điểm gợn sóng nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/danh-mon-thien-hau-trong-sinh-quoc-dan-thien-kim/chuong-35.html.]

 

Cù Nghiên ngẩn .

 

“Tự Ninh, mạng lưới tình báo của thể giải tán .” Dụ Thời Cẩm đầu , đôi mắt sâu thẳm.

 

Sở Tự Ninh một tiếng, giọng thấp xuống, “Đâu chỉ ?

 

Sợ là bộ Thanh Thị đều lừa , kẻ ăn chơi trác táng ngu dốt?

 

Đến cả đứa con riêng cũng bằng?

 

giấu sâu thật đấy.”

 

Dụ Thời Cẩm nữa, chỉ châm một điếu t.h.u.ố.c, trong làn khói lờ mờ, rõ biểu cảm trong đôi mắt đen nhánh là gì.

 

Ánh mắt như , khả năng khống chế như , thể là một kẻ ăn chơi trác táng .

 

“Thời gian tới các chú ý một chút,” Giọng Dụ Thời Cẩm thản nhiên, khuôn mặt lạnh lùng cao quý che giấu làn khói, “Bên quốc tế xuất hiện thêm ít đào phạm, lộ trình đều hướng về phía Thanh Thị.”

 

“Tuy rằng đó c.h.ế.t, nhưng binh đoàn đ.á.n.h thuê Lưu Diễm vẫn còn mà, vẫn còn nhiều đào phạm quốc tế như chứ?!” Sở Tự Ninh cau mày.

 

Dụ Thời Cẩm trả lời ngay, chỉ chậm rãi phả một vòng khói, “Có thể quyết định hợp tác với Tô gia .”

 

Nói xong, dập tắt điếu t.h.u.ố.c rời .

 

Tô Hồi Khuynh cùng Cù Nghiên ăn xong đồ nướng thì trở về Tô gia.

 

nhà thấy một đàn ông trung niên ghế của Tô Luân, đường nét mặt rõ ràng, thể thấy lúc trẻ cũng cực kỳ trai.

 

Thấy Tô Hồi Khuynh, đó “ bật” dậy, sững sờ trong chốc lát, nhưng ngay đó là đầy bụng lửa giận, Tô Hồi Khuynh với ánh mắt lạnh, “Con cũng thật tàn nhẫn.”

 

“Chí Hành ,” Tô Luân khẽ ho một tiếng, “Khuynh Khuynh cũng cố ý, chuyện cứ thế bỏ qua .”

 

Trong lòng Thẩm Chí Hành phẫn uất, chỉ là vì đang ở mái hiên nhà khác, nén lửa giận xuống, Tô Luân, “Ba, chuyện chúng tạm thời , tại ba giải ước với An An?”

 

“Phương án của Thẩm An An vấn đề,” Tô Luân cau mày, “Chuyện liên quan đến Khuynh Khuynh, đều là ba quyết định.”

 

“Không liên quan?” Thẩm Chí Hành lạnh một tiếng, khuôn mặt chút vặn vẹo, “Từ nhỏ đến lớn, Tô Hồi Khuynh bao nhiêu chuyện quá đáng với An An, đều thấy rõ!

 

Mỗi một đều dùng câu ‘bỏ qua’ để định đoạt ?”

 

Nếu là , tuyệt đối sẽ cứng rắn như , chỉ là hiện tại, một cô con gái thiên tài, lưng tất nhiên là thẳng lên , “Cứ tiếp tục như , tuyệt đối sẽ để An An giúp Tô Hồi Khuynh nữa!”

 

 

 

 

Loading...