Ông rõ tình cảnh hiện tại, một phần nguyên nhân lớn là do mắt châm chọc, tâm tính chính trực: “Ta vốn dĩ cũng định nhận em, nếu thành tích của bạn học Tô quá gây chú ý, chẳng để mắt tới em.
Ta đến thành phố Thanh chỉ vì để gặp Tô Hồi Khuynh, chỉ thôi.”
Chỉ vì Tô Hồi Khuynh, những khác đều là kèm.
Thẩm An An thể cảm nhận vô ánh mắt đang đổ dồn về phía , những ánh mắt đầy ẩn ý, tất cả đều đang xem trò của cô.
Từ lúc bắt đầu, cô cho rằng đại học quốc tế trúng tuyển là vì thực sự là một nhân tài, luôn cảm thấy bản trọng lượng, giống như ở thành phố Thanh, ở Nhất Trung , lời cô sức thuyết phục...
ngờ, một câu của hiệu trưởng Địch Ân trực tiếp tát thẳng mặt cô một cái đau điếng!
Đầu ngón tay cô cắm sâu lòng bàn tay, ngẩng đầu lên liền thấy Tô Hồi Khuynh đang nghiêng đầu , gương mặt thanh tú hiện lên một tia đầy lãnh khốc.
Bên má còn vương một lọn tóc đen nhánh, nổi bật khuôn mặt trắng ngần như bạch ngọc.
Mê đắm lòng .
Tô Hồi Khuynh lạnh lùng giơ tay, trực tiếp lấy từ trong ba lô một tờ giấy và một cây b.út, một tay cầm b.út, một tay đè giấy, cứ thế rũ mắt, múa b.út nhanh!
Không ai cô đang cái gì.
Cho đến năm phút ——
Cô "bạch" một tiếng đặt tờ giấy lên bàn học.
"Đáp án ở ngay đây," cô nghiêng đầu, ánh mắt đảo qua chủ nhiệm giáo d.ụ.c, Thẩm An An, cùng cả những ngay từ đầu nghi ngờ cô, khóe miệng nhếch lên một độ cong lạnh nhạt, "Nó sẽ cho các , nếu thứ ba, thì ai thứ ba."
Hiệu trưởng Địch Ân đưa tay cầm lấy tờ giấy đó, vốn dĩ ông mấy để tâm, nhưng khi đến cuối cùng, mặt hề giấu nổi vẻ khiếp sợ, thậm chí, đầu ngón tay đều run rẩy.
Hồi lâu , ông thu tờ giấy , ngước mắt về phía Tô Hồi Khuynh.
"Ta mới hỏi giáo viên của em, thầy câu cuối cùng môn Từ vựng quốc tế em ." Hiệu trưởng Địch Ân Tô Hồi Khuynh, ánh mắt sâu .
Chính vì câu hỏi đó mà cô trừ bảy điểm, thấp hơn thứ nhất hai điểm.
Tô Hồi Khuynh vắt ba lô lưng, tay đút túi quần, "Ngô...
lẽ là quên mất."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Quên mất..." Hiệu trưởng Địch Ân lắc đầu bật , "Em , cảm giác em mang cho giống một học sinh của , mỗi thi cử cô đều câu cuối cùng môn Từ vựng quốc tế, thậm chí ngay cả tên của hai đứa...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/danh-mon-thien-hau-trong-sinh-quoc-dan-thien-kim/chuong-150.html.]
cũng giống."
Hiệu trưởng Địch Ân Tô Hồi Khuynh, ngữ khí như , cách hành sự như , thậm chí là cảm giác dễ dàng tin phục ...
Giống, quá giống.
Thế cho nên khi thấy cái tên bảng xếp hạng, ông chờ nổi mà chạy tới đây.
Chỉ là, mặt đúng.
Tuổi tác đúng.
Thân phận cũng đúng.
"Rất giống ?" Tô Hồi Khuynh rũ mắt, nghiêng đầu hiệu trưởng Địch Ân, giọng qua chút d.a.o động nào, "Vậy cô ?"
"Cô ..." Hiệu trưởng Địch Ân bình thản , "Tất cả chúng đều đang chờ cô trở về."
Tô Hồi Khuynh mím môi, "Nếu như bao giờ về nữa thì ?"
"Vậy thì cứ đợi mãi thôi." Hiệu trưởng Địch Ân xua tay, "Được , chuyện một học sinh như em xử lý , nể tình em giống cô , chuyện còn sẽ giúp em giải quyết, sẽ cho em một câu trả lời thỏa đáng."
Tô Hồi Khuynh dứt khoát đáp: "Vậy cảm ơn ông."
Nói xong, cô xoay , nhưng lập tức ngay.
Mà là những lớp 11, giáo viên chủ nhiệm cùng những học sinh đang lưng lớp 11 .
Những đều thời khắc đó, hề do dự.
Biểu cảm mặt cô nghiêm túc từng , trong đôi mắt đen nhánh cũng còn vẻ hờ hững thường ngày, "Chuyện ngày hôm nay, , Tô Hồi Khuynh..."
Cô ngược sáng, đôi mắt nâng lên mang một màu đen thâm trầm.
"Vĩnh viễn quên!"
Từng chữ từng câu, đanh thép mạnh mẽ, tựa như một lời thề.
Mày mắt thanh tú như họa.